Đợi một ngày tháng Sáu biết hát tình ca
2010-06-30 15:20
Tác giả:
Blog Việt
Tháng Sáu trong ký ức tôi là những trưa nắng hanh vàng và buổi chiều đổ mưa tầm tã. Hoa cúc bên đường ửng lên sau cơn mưa như một niềm hy vọng âu yếm đợi chờ. Tôi đã đi qua 4 mùa tháng Sáu như thế, với rất nhiều kỷ niệm để nhớ để thương.
Năm nay tháng Sáu không mưa nhiều, chỉ có nắng là gắt gao cháy lửa. Những cây phượng nở muộn vẫn rực rỡ bên hồ, vài cây cổ thụ trên phố ngã nhào trong cơn giông, hoa bàng già rớt xuống nâu vàng uể oải. Cứ thế tháng Sáu bước đi thật chậm...
Ở Đinh mùa hạ, bà Bích thường cắm sen hồng hoặc sen trắng. Sen hồng thơm mà nhanh tàn như môi thiếu nữ ngày không hò hẹn; sen trắng giữ được lâu hơn, bền bỉ thuỷ chung. Cứ thế hai loại sen luân phiên nở trong bình hầu như cả tuần, đem một chút yên lòng cho người khách ngồi hữu ý hữu tâm.
Ở Đinh tôi thường mong chờ một người - người từng ngồi bên tôi một sớm thu trong trẻo, bảo với tôi: Không gì đẹp hơn nụ cười buổi sáng. Người có vầng trán khẽ cau lại khi đang suy nghĩ một điều gì đó, người tưởng như vô tâm, bất cần, hài hước nhưng trong lòng đầy những nghĩ suy, lo lắng. Người đã có lúc quá chừng mệt mỏi, cô độc. Người đã có lúc muốn chạy trốn khỏi thành phố này, đã có lúc nhìn tấm bản đồ trên tay tôi và khẽ cười. Một người như thế - ở Đinh, tôi đã đợi...
Và tôi đợi một ngày tháng Sáu biết hát tình ca!

Ảnh minh họa: Mùa Sen hồng
Tháng Sáu không hát tình ca
Em lại đi qua những ngày mặt trời
Tháng Sáu không hát tình ca
Tất cả con đường đã hóa dòng sông
Chảy quanh thành phố mình mùa hạ
Anh có trở về nơi góc quán quen
Ngắm bình hoa sớm mai vẫn thơm mùi sen quế
Hồ Gươm gần im lặng
Như hôm ta bên nhau chẳng nói câu gì
Tháng Sáu không hát tình ca.
Ô cửa sổ nằm nghiêng
Tưởng vươn một ngón chân là chạm vào mây trắng
Vươn một ý nghĩ chạm vào anh
Vươn một buổi chiều thành mùa nhớ
Tháng Sáu không hát tình ca.
Thong thả
Em kê chiếc ghế trước hiên nhà
Nghe gió rắc xuống vườn bao nhiêu vì sao bạc
Những ngôi sao không bao giờ chết
Như nỗi đợi chờ hai ta.

Ảnh minh họa: Mùa Sen hồng
Em tưởng tượng một ngày
Chúng mình khoác balo trên vai cùng chạy trốn
Thành phố đã hóa dòng sông
Anh - chàng mục đồng, em - cây sáo nhỏ
- Những đứa trẻ của đồng cỏ nối dài ngan ngát tự do.
Thảo nguyên, thảo nguyên
Nơi dấu chân ta lang thang
Và ngủ dưới những túp lều nâu bạc
Uống nước bằng tay, lúc lắc đầu theo tiếng lục lạc
Tinh mơ chào mặt trời, soi nụ cười trong đáy mắt nhau
Biết bao điều em dành dụm mùa sau
Để nói cùng anh và bình hoa sen trong quán cafe thân ái
Ôi giá bước qua những ngần ngại
Em sẽ nhìn sâu vào mắt anh, thật lâu, thật lâu...
Mà bây giờ vẫn một ngày tháng Sáu
Tháng Sáu năm nay mình chưa hát tình ca!
17.6.2010
- Gửi từ email Lan Tử Viên - lantuvien_ttt@
| TIN LIÊN QUAN |
|---|
![]() |
| Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin về cuốn sách "Tôi và Thần tượng" - ấn phẩm mới của chuyên trang Blog Việt & Nhạc Việt Plus |
Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn
- Phản hồi của độc giả
Vẫn là chị Lan Tử Viên, vẫn dịu dàng như thế, hình như cảm xúc của chị thật nhiều trong những ngày tháng sáu, viết nên nhiều bản tình ca. Thỉnh thoảng em cũng thấy chị trên Đinh, cũng nồng nàn hệt như những bài thơ của chính mình. Cảm ơn vì một sớm mai thức dậy vẫn còn những nẻo bình yên cho riêng mình.........
"Người có vầng trán khẽ cau lại khi đang suy nghĩ một điều gì đó, người tưởng như vô tâm, bất cần, hài hước nhưng trong lòng đầy những nghĩ suy, lo lắng. Người đã có lúc quá chừng mệt mỏi, cô độc. Người đã có lúc muốn chạy trốn khỏi thành phố này.." tháng 6 không biết hát tình ca ..
Tháng 6 mưa, đong đầy ký ức
Bài viết hay quá...giờ nghỉ trưa mệt mỏi, đọc được bài viết của bạn thấy vui đến lạ bạn ah...thấy tình yêu như đang đâu đây, thấy kỷ niệm về mối tình như đâu đây...và tôi đợi một ngày tháng Sáu biết hát tình ca! ^^
tháng 6 với những cơn mưa hiếm hoi nhưng T lại có những kí ức tuyệt với cùng những cơn mưa ấy, thầm cám ơn tạo hóa, thầm cám ơn mưa!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”



Và cơn mưa đưa mình vào tháng sáu