Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đối lập

2010-06-11 15:45

Tác giả:


Blog Việt

Lời tác giả: “Là một độc giả thường xuyên của Blog việt, mỗi khi ấn tượng về một bài viết nào đó trên Blog việt, mình thường viết phản hồi. Và thật may mắn cho mình, em và mình đã quen nhau. Em – một nữ sinh viên ở thành phố Biên Hòa cũng yêu thích Blog việt. Một lần, chat với mình, em kể mình nghe một câu chuyện, một câu chuyện có thật...”


Ảnh minh hoạ: YazmindePere


Thành phố Biên Hòa.

Một buổi sáng.

Một quán cà phê sang trọng với những người khách cũng vô cùng sang trọng. Những bộ quần áo đắt tiền. Những mái tóc óng mượt. Đi kèm là những chiếc SH,@, Air Blade, cũng không thiếu những chiếc xe hơi bóng lộn…

Phía bàn này, những tốp người đang sì sụp bát phở gà. Góc bàn kia, vài ba người đang nhâm nhi tách cà phê. Đằng trong, lách cách những cốc sinh tố.

Cách đó không xa, phía ngoài quán cà phê, một người đàn ông ăn mặc rách rưới đang nhặt rác và ăn những thức ăn thừa người ta vứt đi. Tất cả những món ăn mà con người tội nghiệp ấy có được là góp nhặt, tổng hợp từ những thức ăn thừa vung vãi của đống rác ấy.

Hàng ngày nó vẫn đi học qua đây, nhưng hôm nay nó mới thấy người đàn ông này. “Có lẽ anh ta có vấn đề gì ở não?” – nó nghĩ vậy. Nó định bước đi, nó đã đi qua. Nhưng đôi chân nặng trĩu, tâm hồn nó bắt đầu cấu xé “Quay lại hay bước tiếp?”. Quay lại đứng bên cạnh để nói chuyện với 1 người đàn ông rách rưới và có thể đang bị bệnh, trước cửa 1 quán cà phê quá sang trọng, với đầy đủ những dạng người của giới thượng lưu, hay cứ bước đi coi như nó không nhìn thấy gì? Không! Nó không thể đi được! Vậy là trái tim nó đã thắng được lý trí. Nó thò tay vào túi áo. “Còn một tờ 100 nghìn đồng, một tờ 10 nghìn đồng, hai tờ 2 nghìn đồng”. Nó vừa sợ, vừa thương. Sợ vì nó nghĩ lỡ người đó lên cơn, vùng dậy đánh nó túi bụi vì sợ nó lấy mất hộp thức ăn thì sao? Nhưng khi ngồi xuống bên cạnh rồi, trong nó cảm giác thương đã nhiều hơn cảm giác sợ. Nó nhét tờ 10 nghìn vào tay người đàn ông đó. Người ấy cầm lấy tờ 10 nghìn từ nó, nhìn nó chằm chằm một lúc rồi vứt toẹt tờ tiền vào thùng rác. Rồi anh ta lại tiếp tục ăn. Nó không giận, nó chỉ thấy thương hơn thôi. Mặc dù mùi rác thải bốc lên nồng nặc khiến cho nó buồn ói, và cảm giác sợ vẫn chưa hết. Nhưng nó vẫn xích lại gần hơn. Nhặt lại tờ 10 nghìn, đưa lại lần thứ 2, nó bảo: “Đừng ăn nữa nhé, đây là rác, không ăn được! Cầm cái này đi mua gì ăn nhé!”. Người đàn ông hình như cũng hơi hiểu ra. Anh ta đứng phắt dậy, làm nó giật mình và run. Song anh ta không làm gì cả, chỉ nhìn nó gật gật, cười cười rồi lầm lũi bước đi, nhưng vẫn không quên mang theo hộp thức ăn thừa đang ăn dở.
 

Ảnh minh họa: optimist

Đang mải nhìn theo người đàn ông đó, nó bỗng giật mình bởi một giọng nói vọng ra từ trong quán cà phê “Tưởng có một đứa dở hơi, hóa ra, có những hai đứa!”. Hùa theo là những tiếng cười, tiếng vỗ tay.

Lại thêm những giọng nói khác:

- Này nhỏ ơi! Ra đây tụi anh bù cho 10 ngàn khác nè!

- Nhỏ ơi! Nhỏ thừa tiền à? Cho người ta tiền để người ta vứt vô thùng rác?

Nó bỏ đi thật nhanh, đôi mắt nó hướng về phía trước, không hề nhìn vào đám người kia, nhưng sao hình ảnh về cái cười mỉa mai, giễu cợt ấy vẫn luẩn quẩn mãi trong tâm hồn nó. Nó thấy sống mũi cay cay. Nó tự nhủ sẽ không đi học qua con phố này nữa. Không phải vì nó sợ gặp lại người đàn ông bới rác. Không phải nó tiếc 10 nghìn đồng. Mà nó sợ nhìn thấy, nghe thấy, gặp lại những con người giàu sang ở quán cà phê đó, bề ngoài hào nhoáng, bóng lộn, thơm tho là vậy, nhưng tâm hồn sao rỗng toách và có phần tàn nhẫn, thô thiển!

  • Gửi từ email August-Pink - Diệu Thu: “Hãy yêu những gì mình có! Hãy quên những gì không đáng nhớ và hãy nhớ những gì không đáng quên!”

Bài cùng tác giả

 

Cuốn sách
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin về cuốn sách "Tôi và Thần tượng"  - ấn phẩm mới của chuyên trang Blog Việt & Nhạc Việt Plus

 

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 
Chép link sau vào chương trình đọc Feed (RSS) để cập nhật những bài viết mới nhất của Blog Việt ngay tại Blog của bạn: feed://vietnamnet.vn/blogviet
 
a

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

back to top