Đôi khi ta giả bận để quên đi nỗi cô đơn
2014-11-27 01:00
Tác giả:
Sài Gòn những ngày đầu lập đông, nắng vẫn cứ vàng ươm trên đường phố đầy bụi bặm, trời vẫn cao xanh trong ngần như đôi mắt của con trẻ được quà, mưa vẫn rả rích như sương vào buổi đêm, gột đi cái ngột ngạt bỏng rát của hơi nóng đọng lại bám víu vào tất thảy xung quanh mọi vật. Sài Gòn cứ ương dở một mùa mưa dùng dằng không muốn rời đi, đông cũng chậm chạp từ tốn bước tới mơ hồ chẳng rõ ràng.
Trên chuyến xe bus thong dong cuối ngày, đêm đã bao bọc hết cả thành phố, vậy nhưng người người vẫn tấp nập, xe cộ vẫn vồn vã, âm thanh vẫn nhộn nhịp. Đèn lên, thành phố trở mình lung linh huyền ảo, lộ cái vẻ mặt mơ màng xinh đẹp ngửa mình ngắm trăng treo cô lẻ trên cao, dường như ánh sáng của trăng nhợt nhạt chẳng thể nào so bì được với vẻ hoa lệ đẹp đẽ của nó. Bác tài vặn lớn âm thanh chiếc radio, thư thả ngã mình trên ghế khi xe dừng chờ ở một ngã tư đèn đỏ. Ghé mắt qua tấm kính mờ vẫn còn những viền nước lem luốc của cơn mưa vừa tạnh, nhìn bao nhiêu con người đang dừng chờ đèn, có lẽ giây phút này họ đang cùng nhìn về một hướng, cả ta, cả bác tài, cả mấy mươi con người trong xe bus cũng đang nhìn về hướng ấy, nơi chiếc đèn báo đang thong thả nhảy từng con số. Ai trong số họ, có đang thầm mong đèn báo đếm nhanh thêm một chút, có đang táo bạo muốn vượt qua khi vẫn còn vài giây ngắn ngủi, có đang thở phào lắc khớp đầu bẻ khớp tay cho tỉnh táo. Vậy có ai đó, muốn những con số nhảy chậm lại một chút, tăng thêm vài giây dừng, hay con đường dài rộng ra gang tất không ?. Đường về nhà, nơi êm đềm bình yên, nơi hạnh phúc chờ đón, nơi ngã mình sau một ngày dài đẫm mệt, vậy mà có một kẻ lại không muốn trở về...

Mùa đông của Sài Gòn không lạnh, đôi lúc nắng gắt gao, chỉ những ngày kề cận Giáng sinh, vài cơn gió lạnh ùa về lạ lẫm đến thích thú, vậy rồi cũng thôi, chỉ có lòng người bỗng nhiên thấy khan khát nơi vô cùng sâu thẳm đâu đó. Đông, khiến ta cảm thấy khoảng không gian bỗng dưng giãn nở, hoảng hoải và trống hoác, khiến tâm tư ta như vừa trải qua một cơn chấn động mạnh, mọi kí ức vụt biến mất, đầu óc trống rỗng phủ một màu trăng trắng tựa sương mỏng. Đông, khiến ta bối rối, bao nhiêu nổi cô đơn buộc chặt giấu kín lại bị mở toang vun vãi, cô đơn trong đôi mắt, cô đơn trong hơi thở, cô đơn cả trong lời nói lãnh đạm phát ra từ yết hầu.
Cô đơn đến vậy, thế nên chẳng dám một mình đối diện, chẳng dám trở về căn phòng nhỏ, mở cánh cửa với những âm thanh khô khốc, rồi bước vào lọt thỏm trong từng mảng đen đặc cuộn lại rơi bồm bộp lạnh lùng trước mặt. Cô đơn quá, nên đông dù nóng hay lạnh vẫn cảm thấy cô đơn, dù mưa hay nắng vẫn cảm thấy quạnh quẽ. Thế nên ta vờ vịt giả bận để quên đi nó, ít ra ta có thể giấu nó đi trong đôi mắt, trong hơi thở, trong giọng nói tiếng cười, mặc dù lòng vẫn cứ tơ loạn rối rắm.
Cô đơn là thế, 21 tuổi, đi qua không biết bao nhiêu cô đơn, vô số chuyện buồn vui rồi đau thương nhưng chỉ một mình ta trải, một mình nghiệm, một mình cười, một mình khóc, một mình vui, rồi lại một mình đau, đôi khi nhạt nhẽo vô vị, đôi khi thấy u ám ngột ngạt, vậy mà cứ cứng đầu bước, cố chấp đi. Không biết bao nhiêu lần tự vấn bản thân “Mở lòng yêu một người khó đến vậy?”, nhưng rồi lại cười khô lắc đầu vì không thể giải thích cho tường tận những chấp niệm sâu kín của con tim.
Khi cô đơn trở thành một thứ chấp niệm khó buông thì nó lại ích kỷ xua đuổi tình yêu ra xa, khi ta đã quen dầm mình với cô đơn đến ướt sũng thì cũng chẳng còn cảm giác lạnh để mà cần tình yêu đem nắng về sởi ấm hong khô. Thời gian cứ vàng vàng vội vội lướt đi, con tim cũng vài lần rung lên loạn nhịp vì một ai đó, mong nhớ đến ngơ ngẩn vì một ánh mắt nụ cười, bất chợt muốn vứt bỏ cô đơn, muốn chạy đến cầm tay để có thể trao nhau yêu thương chất chứa. Nhưng vừa nhấc chân đã vấp phải tảng đá, như có một lực hút ta lại từ phía sau, cơ hồ một sức mạnh vô hình nhấn chìm tất thảy những yêu thương. Co chân lùi lại đứng đấy, rung động rồi chỉ mãi là một lúc lạc nhịp yếu đuối của con tim, tình của ta chưa kịp nở đã tàn héo, là do chính ta, chính ta đã không đủ dũng khí để nắm mà thôi.
Có ai đó sợ yêu như ta, có ai đó sợ thương tổn như ta, có ai đó dằn lòng đè nén con tim như ta. Người ta sợ yêu khi đã trải qua một cuộc tình đổ vỡ không vẹn, sợ những nổi đau dữ dội gào thét bùng lên hằng đêm, sợ lần nữa dùng thời gian dằng dẵng dài chỉ để có thể vỗ yên một quá khứ của hôm qua. Còn ta thì sao, chưa một lần yêu, chưa một lần nắm tay ai đó trọn vẹn đúng nghĩa, chưa một lời sâu sắc hẹn biển thề non, chưa hạnh phúc hay đau thương vì ái tình, vậy mà tim lại sợ hãi rung rẩy đến lạ.
Chấp niệm của ta vốn dĩ bắt nguồn từ sợ hãi, ta toan tính nhiều lắm, ta hỏi rằng tình yêu ấy có đúng, người ấy có thật sự yêu ta, liệu có là vĩnh viễn, rồi mãi mãi ấy sẽ được bao xa? Ta không ngại đem hết tất cả nhiệt thành của mình để yêu cùng kiệt một ai đó, nhưng lại vì sợ hãi cái mờ mịt phía đằng sau, liệu rằng được gì phía sau đấy, hạnh phúc dang tay hay một nổi đau chờ đón. Là ta không dám đánh cược, là ta ngần ngại, là ta trốn chạy hèn nhát. Bởi con tim nơi ngực trái mong manh quá, không thể tự khâu lành vết thương , tình cảm tựa như một viên kẹo ngọt cũng là một dạng độc dược, có thể tan chảy ngây ngất vị ngọt nơi đầu lưỡi, rồi lan theo từng mạch máu chạy len vào trong tim nằm bất định ở đấy không thể nào giải trừ được, thời gian có thể làm nguôi ngoai nhức nhối nhưng không thể nào xóa đi một thứ gì đó đã trở nên vĩnh cửu được.

Sài Gòn ngái ngủ trong buổi sáng đầu đông, bầu trời đanh lại, mây kéo dày hơn, sương có phần lạnh lẽo, bất giác ta đưa tay xoa xoa kiếm tìm chút hơi ấm. Ta đánh rơi mất gì đó chăng, tuổi xuân của ta thiếu mất gì đó chăng, ta đứng ngơ ngác giữa con đường vun vút. Hóa ra tuổi xuân của ta lặng lẽ bị lãng quên, cô đơn bọc ta lại vào trong khiến thế giới chẳng thể chạm được, khiến ta cằn khô cảm xúc, khiến ta vô thức đi qua năm tháng xiết bao tẻ nhạt.
Thời gian thổi qua, cũng sẽ thổi trắng mái tóc trên đầu của ta, tuổi thanh xuân là đóa hoa chỉ nở một lần, rồi ta sẽ nhìn lại hối tiếc vì phun phí, vì chẳng có lấy một hoài niệm vụn vặt để mà luyến lưu, buồn lắm thay khi ta đã không một lần đánh liều với thời gian để có thể hết nình với tuổi thanh xuân. Ta vì không đủ dũng khí để sống, không đủ dũng khí để yêu nên cứ mặc nó trôi tuột lại phía sau, là ta đã thu mình trong vỏ ốc chứ không phải là thế giới bỏ rơi ta.
21 tuổi, cũng đủ để thõa một cơn cô đơn, đủ để một mình làm ta chán ngán. Tuổi trẻ, chúng ta có quyền vấp ngã, có quyền khóc lóc, có quyền khờ dại, rồi tự lau nước mắt mà đứng lên, không ai có quyền trách ta cả, cuộc đời này cũng vì ta chân thành mà tươi đẹp hơn. Cuộc sống này cần tô vẽ, pha màu mới sinh động rực rỡ, nếu nó chỉ dừng lại bằng một ý niệm trong đôi mắt thì chẳng bao giờ trở thành hiện thực, ta đã lãng quên việc vẽ ước mơ lên giấy và tô màu, lãng quên những màu sắc đẹp đẽ khác ngoài những gam màu xám xịt. Tình yêu cũng là thứ cần phải vẽ, cần phải tô, không phải là một thứ chỉ để nhìn, tình yêu sẽ chậm lại chờ ta, chỉ cần ta dũng cảm đưa tay thì nhất định sẽ có ai đó nắm lấy.
Cuộc đời là một chuyến xe bus đang trên lộ trình chạy đến đích cuối cùng, rất nhiều trạm dừng, có người lên rồi không ít người xuống, bởi một chữ duyên cho ta và họ gặp gỡ nhưng không có chữ nợ để ở lại. Nhưng tin rằng, đến cuối cùng khi xe về đích sẽ có hai kẻ cầm tay trong một hạnh phúc đầy viên mãn, người ở lại sẽ là người vĩnh viễn trong cuộc đời này của ta. Thế nên, bước đến hạnh phúc ta phải bước qua nhiều thử thách, hạnh phúc khó tìm mới là hạnh phúc đáng trân trọng. 21 tuổi, có lẽ niềm cô đơn đến lúc cũng nên tìm một ai đó để chia sẻ, mở lòng và thử yêu đi, kẻ cô đơn như ta hỡi.
- Bỉ Bỉ
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


