Đó là thành công của anh
2022-03-23 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - “Thành công của anh là chị, em biết rồi đó, anh là người may mắn và hạnh phúc vì có chị bên cạnh”
***
Tôi biết anh từ lúc hai đứa tôi là hai đứa trẻ con, anh hơn tôi hai tuổi, cùng lớn lên trong một khu phố. Khi anh hơn mười tuổi, gia đình anh chuyển đi, chúng tôi bặt tin nhau từ đó.
Tôi biết anh từ lúc gặp lại anh, là trưởng phòng nhân sự của một khách sạn trong thành phố.
Còn những quãng thời gian khác, tôi không gặp anh, không biết gì về anh.
Tôi đặt tên cho bài viết như vậy, vì anh chị là nhân vật chính của bài viết này, vì anh nói cả cuộc đời anh có vô số thành tích lớn nhỏ và vô số thất bại, nhưng anh chỉ có duy nhất một thành công.

Tôi không kìm được tò mò:
“Là thành công gì vậy, là chức vụ và uy tín anh đang có đúng không”
Anh cười
“Em vẫn y chang như ngày xưa, nếu vậy thì thành công của anh còn to hơn nữa đó”
“Anh mới là người y chang như ngày xưa, không bao giờ chịu trả lời trực tiếp vào vấn đề”
“Em đừng nói với anh là em sẽ làm một bản liệt kê những thành tích của anh đó nhé, vì anh em mình từng chơi với nhau lúc còn nhỏ nên anh coi em như em gái trong nhà, nói chuyện phiếm cho vui”
Nhưng tôi gật đầu
“Anh đoán đúng y bon, em sẽ viết ra những thành tích của anh”
“Đừng đùa em gái, anh không thích, vì cá nhân mỗi người ai cũng có thành tích đầy mình từ nhỏ đến lớn, viết ra thì không đủ giấy đâu”
“Hai anh em tán ngẫu xong chưa, vào ăn cơm được chưa?”
Vợ anh bước lên phòng khách, chắc chị đã nghe hết những gì anh và tôi vừa nói.
Anh trìu mến nhìn vợ, và quay lại phía tôi nói rất nghiêm túc:
“Đó là thành công của anh”
…
Suốt buổi ăn tối hôm đó ở nhà anh, tôi nói ít hẳn đi, chủ yếu tôi muốn nghe anh chị nói chuyện cùng nhau thế nào, một phần cũng vì tôi xúc động và bất ngờ vì điều anh vừa tuyên bố. Anh làm tôi thay đổi ý định rồi, không viết về những thành tích của anh nữa.
“Thành công của anh là chị, em biết rồi đó, anh là người may mắn và hạnh phúc vì có chị bên cạnh”
Tôi trở thành bạn thân của chị sau đó, chứ không thân với anh nữa.
Nên tôi biết
Khi anh chị chỉ vừa cưới nhau được mấy tháng thì cơ quan anh bị giải thể vì làm ăn thua lỗ, anh bị mất việc, phải mất đến mấy tháng anh mới tìm được công việc mới, nhưng chị nói đó là khoảng thời gian nặng nề nhất của anh, vì anh đã quen đi làm mỗi ngày, vì anh đã quen với giao tiếp sinh hoạt ở chổ làm, bây giờ ở nhà, anh thấy ngột ngạt muốn vỡ tung lên.
Chị nói vậy.
Chị dịu dàng chăm sóc quan tâm anh hơn, và cũng vì vợ chồng mới cưới, động viên anh mỗi ngày. Chị nói thời điểm đó để có công việc như ý rất khó, vì các cơ quan doanh nghiệp gần như đã kín chỗ, mà cơ quan anh có đến mấy trăm người cùng đi tìm việc cùng lúc. Chị nói chị yên tâm khi thấy anh vẫn bình tĩnh, vẫn kiên nhẫn, nhưng chị biết anh rất khó chịu và cảm giác tù túng lệ thuộc.
Chị âm thầm tìm việc cùng anh.
.jpg)
Anh biết chuyện đó, sau khi đi làm lại ở chỗ mới, anh không nói gì chỉ ôm chị thật chặt.
Nên tôi biết
Khi con trai anh chị đang học lớp một, anh trắng tay sau một vụ hùn hạp làm ăn với nhóm bạn của anh, vậy là bao nhiêu tiền của tích cóp được trong phút chốc tan biến hết. Chị nói anh khóc khi thấy chị phải mang cả đôi bông tai và dây chuyền là quà cưới của chị đi bán, vì lúc đó anh chị đang rất cần tiền, chị nói không sao, vì chỉ cần anh chị còn có sức khỏe, và tuyệt đối không nợ nần ai là được.
Chị nói với anh:
“Trong nhà mình ăn mắm cũng không sao anh ạ, không ai biết đâu, nhưng em không thích nợ người ta. Em bán chỗ vàng này đi là đủ để trả hết cho họ, anh yên tâm”
“Anh có lỗi với em với con, anh toàn làm cho em phải lo lắng phải đau đầu mệt mỏi. Anh cứ tưởng sẽ có một khoản kha khá để gia đình mình vui hơn, ai dè đâu”
“Em không trách anh, từ nay mình sẽ rút kinh nghiệm, hai đứa tiết kiệm sống với lương là được, mà anh đừng buồn quá như vậy, con biết được tội con”
Chị nói với tôi khoảng thời gian đó cũng qua nhanh thôi, vì cơ bản anh chị không nợ là được, nhưng lại phải để dành tích cóp lại từ đầu.
“Mà em định làm gì mà cứ hỏi chuyện về anh chị vậy hả, định làm luận văn tốt nghiệp chắc?”
Chị đùa vui với tôi
Tôi cười
“Vì em ấn tượng về anh chị chứ sao, vì anh nói thành công duy nhất trong đời của anh là chị “
Anh trải lòng với tôi trong một lần tôi đến thăm chị bị ốm tại nhà anh chị:
“Giờ anh đã ở tuổi này, anh chị cũng đã mấy phen lao đao lên xuống, em không biết đâu đã có những lúc anh tưởng như gục ngã, tưởng như bế tắc, chắc đó là chuyện riêng trong gia dình anh chị nên chị không nói, ngay cả với em, nhưng người thân trong nhà thì biết”
Anh dừng lại một lúc rồi nói chậm rãi hơn
“Em cũng có gia đình, em biết rồi đó, ai cũng có những lúc thuận lợi những khi khó khăn, nhưng với anh, càng như vậy thì anh càng thấu hiểu càng trân trọng chị”
Rồi tự nhiên anh đột ngột hỏi tôi:
“Em nghĩ với người đàn ông quan trọng nhất là sự nghiệp đúng không, thành công nhất là chức vụ quyền lực là giàu sang nổi tiếng đúng không?”
Tôi im lặng
Anh nói tiếp:
“Với anh bây giờ, anh quan tâm đến sức khỏe của cả gia đình, và anh luôn nói với mọi người, đó cũng là suy nghĩ rất thật trong anh, là anh chỉ có một thành công duy nhất trong cuộc đời, chính là chị, người vợ anh xem như báu vật, chứ không phải vị trí anh đang ngồi hay tiền bạc anh đang có”
.jpg)
Tôi nghiệm lại chính bản thân mình, từ những gì anh nói, dù tôi là phụ nữ, như chị, như bao người phụ nữ khác, tôi chỉ suy nghĩ khác anh một chút, rằng tôi không có thành công duy nhất, tôi chỉ có thành công lớn nhất là tôi vẫn sống khỏe mạnh ở hiện tại.
Dù sao tôi cũng chúc mừng anh, chúc anh luôn giữ được bên anh thành công mà anh vô cùng tự hào.
Chị là người tiễn tôi ra cổng chứ không phải anh
“Chị chưa khỏe hẳn đâu, em tự về được mà”
“Em về cẩn thận, em hay chạy xe nhanh lắm đó”
Tôi cười, ngồi trên xe thong dong giữa phố, nhìn bao sắc màu của những con phố đêm quen thuộc, của những con đường mỗi ngày tôi vẫn đi qua, lòng chợt ước ao nếu ai cũng suy nghĩ như anh, chồng của chị, thì hạnh phúc của phụ nữ chúng tôi đơn giản lắm, là có một người đàn ông yêu thương mình trong suốt cuộc đời.
Những cơn gió của đêm làm tôi hơi lạnh, tôi dắt xe vào nhà mà vẫn còn quay nhìn nhà hàng xóm bên kia, vì dàn hoa quỳnh anh đang nở tung sắc vàng kiêu hãnh và nổi bật lên trong bóng tối.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Xa nhau đủ lâu rồi, mình về lại với nhau anh nhé! | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.






