Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đó là thành công của anh

2022-03-23 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - “Thành công của anh là chị, em biết rồi đó, anh là người may mắn và hạnh phúc vì có chị bên cạnh”

***

Tôi biết anh từ lúc hai đứa tôi là hai đứa trẻ con, anh hơn tôi hai tuổi, cùng lớn lên trong một khu phố. Khi anh hơn mười tuổi, gia đình anh chuyển đi, chúng tôi bặt tin nhau từ đó.

Tôi biết anh từ lúc gặp lại anh, là trưởng phòng nhân sự của một khách sạn trong thành phố.

Còn những quãng thời gian khác, tôi không gặp anh, không biết gì về anh.

Tôi đặt tên cho bài viết như vậy, vì anh chị là nhân vật chính của bài viết này, vì anh nói cả cuộc đời anh có vô số thành tích lớn nhỏ và vô số thất bại, nhưng anh chỉ có duy nhất một thành công.

Tôi không kìm được tò mò:

“Là thành công gì vậy, là chức vụ và uy tín anh đang có đúng không”

Anh cười

“Em vẫn y chang như ngày xưa, nếu vậy thì thành công của anh còn to hơn nữa đó”

“Anh mới là người y chang như ngày xưa, không bao giờ chịu trả lời trực tiếp vào vấn đề”

“Em đừng nói với anh là em sẽ làm một bản liệt kê những thành tích của anh đó nhé, vì anh em mình từng chơi với nhau lúc còn nhỏ nên anh coi em như em gái trong nhà, nói chuyện phiếm cho vui”

Nhưng tôi gật đầu

“Anh đoán đúng y bon, em sẽ viết ra những thành tích của anh”

“Đừng đùa em gái, anh không thích, vì cá nhân mỗi người ai cũng có thành tích đầy mình từ nhỏ đến lớn, viết ra thì không đủ giấy đâu”

“Hai anh em tán ngẫu xong chưa, vào ăn cơm được chưa?”

Vợ anh bước lên phòng khách, chắc chị đã nghe hết những gì anh và tôi vừa nói.

Anh trìu mến nhìn vợ, và quay lại phía tôi nói rất nghiêm túc:

“Đó là thành công của anh”

Suốt buổi ăn tối hôm đó ở nhà anh, tôi nói ít hẳn đi, chủ yếu tôi muốn nghe anh chị nói chuyện cùng nhau thế nào, một phần cũng vì tôi xúc động và bất ngờ vì điều anh vừa tuyên bố. Anh làm tôi thay đổi ý định rồi, không viết về những thành tích của anh nữa.

“Thành công của anh là chị, em biết rồi đó, anh là người may mắn và hạnh phúc vì có chị bên cạnh”

Tôi trở thành bạn thân của chị sau đó, chứ không thân với anh nữa.

Nên tôi biết

Khi anh chị chỉ vừa cưới nhau được mấy tháng thì cơ quan anh bị giải thể vì làm ăn thua lỗ, anh bị mất việc, phải mất đến mấy tháng anh mới tìm được công việc mới, nhưng chị nói đó là khoảng thời gian nặng nề nhất của anh, vì anh đã quen đi làm mỗi ngày, vì anh đã quen với giao tiếp sinh hoạt ở chổ làm, bây giờ ở nhà, anh thấy ngột ngạt muốn vỡ tung lên.

Chị nói vậy.

Chị dịu dàng chăm sóc quan tâm anh hơn, và cũng vì vợ chồng mới cưới, động viên anh mỗi ngày. Chị nói thời điểm đó để có công việc như ý rất khó, vì các cơ quan doanh nghiệp gần như đã kín chỗ, mà cơ quan anh có đến mấy trăm người cùng đi tìm việc cùng lúc. Chị nói chị yên tâm khi thấy anh vẫn bình tĩnh, vẫn kiên nhẫn, nhưng chị biết anh rất khó chịu và cảm giác tù túng lệ thuộc.

Chị âm thầm tìm việc cùng anh.

Anh biết chuyện đó, sau khi đi làm lại ở chỗ mới, anh không nói gì chỉ ôm chị thật chặt.

Nên tôi biết

Khi con trai anh chị đang học lớp một, anh trắng tay sau một vụ hùn hạp làm ăn với nhóm bạn của anh, vậy là bao nhiêu tiền của tích cóp được trong phút chốc tan biến hết. Chị nói anh khóc khi thấy chị phải mang cả đôi bông tai và dây chuyền là quà cưới của chị đi bán, vì lúc đó anh chị đang rất cần tiền, chị nói không sao, vì chỉ cần anh chị còn có sức khỏe, và tuyệt đối không nợ nần ai là được.

Chị nói với anh:

“Trong nhà mình ăn mắm cũng không sao anh ạ, không ai biết đâu, nhưng em không thích nợ người ta. Em bán chỗ vàng này đi là đủ để trả hết cho họ, anh yên tâm”

“Anh có lỗi với em với con, anh toàn làm cho em phải lo lắng phải đau đầu mệt mỏi. Anh cứ tưởng sẽ có một khoản kha khá để gia đình mình vui hơn, ai dè đâu”

“Em không trách anh, từ nay mình sẽ rút kinh nghiệm, hai đứa tiết kiệm sống với lương là được, mà anh đừng buồn quá như vậy, con biết được tội con”

Chị nói với tôi khoảng thời gian đó cũng qua nhanh thôi, vì cơ bản anh chị không nợ là được, nhưng lại phải để dành tích cóp lại từ đầu.

“Mà em định làm gì mà cứ hỏi chuyện về anh chị vậy hả, định làm luận văn tốt nghiệp chắc?”

Chị đùa vui với tôi

Tôi cười

“Vì em ấn tượng về anh chị chứ sao, vì anh nói thành công duy nhất trong đời của anh là chị “

Anh trải lòng với tôi trong một lần tôi đến thăm chị bị ốm tại nhà anh chị:

“Giờ anh đã ở tuổi này, anh chị cũng đã mấy phen lao đao lên xuống, em không biết đâu đã có những lúc anh tưởng như gục ngã, tưởng như bế tắc, chắc đó là chuyện riêng trong gia dình anh chị nên chị không nói, ngay cả với em, nhưng người thân trong nhà thì biết”

Anh dừng lại một lúc rồi nói chậm rãi hơn

“Em cũng có gia đình, em biết rồi đó, ai cũng có những lúc thuận lợi những khi khó khăn, nhưng với anh, càng như vậy thì anh càng thấu hiểu càng trân trọng chị”

Rồi tự nhiên anh đột ngột hỏi tôi:

“Em nghĩ với người đàn ông quan trọng nhất là sự nghiệp đúng không, thành công nhất là chức vụ quyền lực là giàu sang nổi tiếng đúng không?”

Tôi im lặng

Anh nói tiếp:

“Với anh bây giờ, anh quan tâm đến sức khỏe của cả gia đình, và anh luôn nói với mọi người, đó cũng là suy nghĩ rất thật trong anh, là anh chỉ có một thành công duy nhất trong cuộc đời, chính là chị, người vợ anh xem như báu vật, chứ không phải vị trí anh đang ngồi hay tiền bạc anh đang có”

Tôi nghiệm lại chính bản thân mình, từ những gì anh nói, dù tôi là phụ nữ, như chị, như bao người phụ nữ khác, tôi chỉ suy nghĩ khác anh một chút, rằng tôi không có thành công duy nhất, tôi chỉ có thành công lớn nhất là tôi vẫn sống khỏe mạnh ở hiện tại.

Dù sao tôi cũng chúc mừng anh, chúc anh luôn giữ được bên anh thành công mà anh vô cùng tự hào.

Chị là người tiễn tôi ra cổng chứ không phải anh

“Chị chưa khỏe hẳn đâu, em tự về được mà”

“Em về cẩn thận, em hay chạy xe nhanh lắm đó”

Tôi cười, ngồi trên xe thong dong giữa phố, nhìn bao sắc màu của những con phố đêm quen thuộc, của những con đường mỗi ngày tôi vẫn đi qua, lòng chợt ước ao nếu ai cũng suy nghĩ như anh, chồng của chị, thì hạnh phúc của phụ nữ chúng tôi đơn giản lắm, là có một người đàn ông yêu thương mình trong suốt cuộc đời.

Những cơn gió của đêm làm tôi hơi lạnh, tôi dắt xe vào nhà mà vẫn còn quay nhìn nhà hàng xóm bên kia, vì dàn hoa quỳnh anh đang nở tung sắc vàng kiêu hãnh và nổi bật lên trong bóng tối.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Xa nhau đủ lâu rồi, mình về lại với nhau anh nhé! | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

back to top