Điều còn ở lại
2014-06-19 12:15
Tác giả:
Năm cuối, cũng như các sinh viên khác, hăm hở tìm thông tin, nộp hồ sơ xin việc, đi phỏng vấn khắp các nơi. Có những lần phỏng vấn xong còn chuẩn bị tinh thần đi làm, thế mà đùng cái lại trượt. Rong ruổi từ tháng 10 đến tháng 12 với những lần ra Hà Nội vội vã mà kết quả chẳng vào đâu, mình biết rằng phải học cách bình tâm với những thứ xảy ra xung quanh. Mặc kệ bạn bè đang làm việc ở những công ty tốt, hay vẫn say sưa với những dự án, học hành, thi cử; mình chọn 4 tháng ở nhà với bố mẹ và em trai. Công việc là chuyện của cả đời người chứ không phải một sớm một chiều; gia đình có bố mẹ, chị và em trai thì chỉ có một; thời gian thì có hạn và chẳng thế dành tất cả chừng ấy thời gian cho những thứ gọi là duy nhất. Chẳng có nơi nào bình yên hơn thế. Hàng ngày chỉ dọn dẹp nhà cửa, đọc báo bổ sung kiến thức, làm hồ sơ cho đợt thi sắp tới, nấu ăn, kèm em học… Các bạn hỏi sao ở nhà mãi mà không chán, lạ thật, có lẽ ở nhà như thế cả năm mình cũng không chán, chứ mấy tháng chả nhằm nhò gì. Mỗi ngày mình có một thứ mới mẻ, có khi đọc được truyện hay rồi ngồi viết lại, có khi tìm được một bài báo ý nghĩa với tình hình hiện tại của bản thân, có khi là một cuộc điện thoại chia sẻ nhiều thứ từ chị gái, có khi là bộ phim mới, một lọ hoa be bé làm từ củ quả, có khi vì thấy em trai ham học hơn, tiến bộ hơn.
Ngày trôi nhẹ nhàng.

Nhưng mà, chằng có ai có quyền lớn lên và già đi bằng cách dựa dẫm vào người khác mãi. Đó là lí do dù muốn hay không, mình phải bắt đầu dò dẫm từng bước ra ngoài thế giới thực sự kia. Một ngày giữa tháng tư, mình nhận được điện thoại từ Sài Gòn, hẹn ngày thi vòng tiếp theo. Nói thật, lúc đó mình không nghĩ được gì ngoài việc làm sao để trì hoãn việc vào Sài Gòn bây giờ. Mình làm việc mà trước đây không hề nghĩ tới, tìm các thông tin việc làm ở Vinh, hầu như đã đăng từ rất lâu, nên mình phải gọi điện hoặc gửi email liên lạc, cũng có một trung tâm gọi đi phỏng vấn nhưng trình độ hơi cao nên không được nhận. Tự dưng nghĩ đến việc (mà mình đã xác định trước) là vào Sài Gòn, nước mắt cứ chực trào ra, chỉ mong nhận được cuộc gọi hẹn sang tháng hoặc thi online qua mạng; mình thậm chí còn chả dám nói với mẹ là con sắp phải vào Sài Gòn. Mình không có một lí do cụ thể để giải thích cho việc nhùng nhằng này, có lẽ khi người ta sống trong một môi trường quá lâu, quá bình yên, người ta không muốn có bất kì một sự xáo trộn nào mà chưa biết kết quả ra sao.
Con người làm được nhiều thứ, nhưng thứ chưa thể làm được đó là ngăn thời gian trôi. Mình phải chấp nhận rằng mình sẽ không thay đổi được tình hình thực tế, nhưng rõ ràng chủ động tìm kiếm cơ hội xung quanh giúp mình không còn hoài nghi và bồn chồn về quyết định vào Sài Gòn.
Rồi ngày ấy cũng tới.
Sài Gòn trong mắt mình gần gũi hơn mình tưởng tượng. Chỉ mất 1 tiếng rưỡi ngồi trên máy bay và thêm 15 phút khi máy bay chuẩn bị hạ cánh. Sài Gòn rộng, đẹp, và đầy nắng. Đường vào sân bay rợp bóng cây, hoa. Những con đường thẳng góc và rộng hơn Hà Nội. Mình thở phào.
Bây giờ mình đã làm ở Sài Gòn được hơn một tháng. Mọi người hỏi mình có thích sống ở đây không, có định sống lâu dài ở đây không. Thực ra mình cũng không biết, cách đây 3 năm mình còn không có ý nghĩ rằng sẽ vào Sài Gòn sau khi tốt nghiệp.
Mình vẫn nhớ Hà Nội từ ô cửa sổ phòng 303, một Hà Nội bộn bừa trong căn hẻm nhỏ nhưng có đủ thứ trên đời, nhớ những câu chuyện cũ bên các quán ăn quen thuộc, nhớ HN rộn ràng với những mùa hoa, nhớ cả cái bụi bặm, chật chội trên các con phố giờ tan tầm.
Sài Gòn, nếu mình vẫn có thể đợi Sài Gòn 4 năm nữa, rồi sẽ có những lúc như Hà Nội, mình sẽ lại thèm những thứ đã cũ, những điều đã qua. Công việc rồi sẽ bộn bề, ngày vẫn trôi, nhiều thứ mới sẽ đến; mình sẽ vừa phải thay đổi để thích nghi, vừa giữ lại cho mình những thứ “của riêng”. Sẽ đến lúc chẳng có thời gian để ngồi nhâm nhi nhớ lại, thậm chí chẳng nhiều cơ hội để nghĩ xem đi tiếp đường nào.
Những lúc bồn chồn, khó chịu; mình có một thói quen chẳng biết rằng tốt hay xấu, đó là ngồi nghĩ về những thứ trong veo ngọt ngào đã qua.Và giật thột nhận ra rằng, những thứ trong veo ấy không chỉ có trong những năm tháng tuổi thơ bé tí ti, cũng không chỉ xuất hiện trong những thứ cao sang hay xa xỉ gì. Những điều trong veo và ngọt ngào ấy, len lỏi cả khi mình áp lực tìm việc làm, đó là một chút xả hơi sau khi thi vòng cuối; len lỏi cả khi mình nhận được cơ hội đi phỏng vấn ở một trung tâm Tiếng Anh, đó là khi mình tin mình sẽ có cơ hội làm việc gần bố mẹ, hay đơn giản là khi mình đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất.
Chỉ cần học cách bình tâm để tận hưởng niềm vui và chọn cách giải quyết cho những rắc rối của mình, mỗi khoảng thời gian trôi qua đều đẹp và đáng quý rồi.
• Lê Vân
Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


