Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi về phía bình yên

2018-01-03 09:57

Tác giả:


blogradio.vn - Giờ tan tầm dòng người vẫn đang ngược xuôi hối hả quay về sau một ngày làm việc vất vả kéo cổ áo mình cao thêm một chút cô cũng hòa vào dòng người hối hả. Có cơn gió vừa thoảng qua làm cho chiếc lá nghiêng mình chông chênh.

***

blog radio, Đi về phía bình yên

Người ta nói mùa đông là mùa của yêu thương, mùa của bàn tay đan vào nhau truyền cho nhau chút ấm áp. Thế nhưng đối với cô mùa đông là mùa của chia ly của trái tim lạc lối. Bao mùa rồi cô vẫn một mình lặng lẽ trên lối về vẫn một mình đón mùa đông qua.

Cuối năm công việc vẫn cứ bộn bề làm cô có lúc tưởng như cả thời gian để thở cũng không có. Thời tiết lạnh căm căm của mùa đông khiến con người lười biếng hơn nhưng công việc lại không vì thế mà chậm lại chút nào cả. Bâng khuâng nhớ chút kỷ niệm cũ...

Cô nhớ mùa đông năm ấy cũng vào những ngày lạnh giá kèm theo những cơn mưa lất phất rơi, cô đã chơi vơi, lạc lõng và sợ hãi như thế nào nhưng cố gắng để mình không rơi nước mắt. Ngay trước cô là anh cùng gia đình anh, là những ánh mắt đang đổ dồn để xem thật kỹ biểu cảm trên gương mặt cô.

Buông lỏng đôi tay mình, cô bất lực nhìn một cuộc hôn nhân vừa tròn 5 tháng của mình vỡ tan trước mắt. Mọi thứ trong cô đổ sụp sau một đêm. Cô mỉm cười chua chát nhận ra người ta đến với nhau vì yêu thương và ra đi khi tình cảm không còn nữa. Cô không nhớ mình đã đi qua mùa đông của năm đó như thế nào nữa.

Cô trách anh sao nỡ buông tay cô vào một mùa đông buốt giá, sao lại buông tay cô vào lúc mà bao người đang vội vã tìm cho mình những hơi ấm. Thế nhưng cô phải tự chấp nhận rằng khi lòng người ngược hướng và tim người ngược lối thì níu kéo cũng bằng không. Cô từng nghĩ sẽ cùng anh đi mãi đến cuối con đường, từng ước mơ những ngày hạnh phúc bên nhau, từng thầm cảm ơn duyên phận cho anh tìm ra được cô giữa hơn 7 tỉ người xa lạ trên thế gian này. Thế nhưng hạnh phúc đối với cô giống như là một giấc mơ nên chỉ cần một cái chớp mắt nhẹ thì mọi thứ đều tan biến cả như chưa từng có bao giờ.

blog radio, Đi về phía bình yên


Sau tan vỡ niềm tin là điều cô sợ vô cùng. Cô trốn tránh sự thật, cô co mình lại như chú óc nhỏ. Nước mắt rơi mỗi đêm nhưng hôm sau cô lại vui vẻ như không hề có chuyện gì xảy ra cô an nhiên đến lạ thường. Cô không muốn người thân phải lo lắng nên cô gồng mình lên âm thầm gom nhặt đau thương tự mình đi qua nỗi đau. Cô không biết mình lấy đâu ra được sự mạnh mẽ đó. Từng ngày từng ngày trôi qua đối với cô dài vô tận, kỉ niệm như vết dao xuyên vào tim cô. Cô lặng lẽ tự lau nước mắt cho mình mỗi khi đêm về. Cô đã gói ghém những niềm đau của mình vào một góc thật sâu thật sâu trong tâm hồn một nơi mà không ai có thể nhìn thấy được.

Cô trưởng thành hơn, sâu lắng hơn và dường như chẳng còn dám tin vào hai từ mãi mãi. Không ai thấy cô khóc và cũng không ai thấy nụ cười rạng rỡ của cô nữa. Tháng năm rồi cũng đi qua vết thương năm xưa đã không thể làm cô ngã gục. Thời gian giúp cô hiểu rằng nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, nỗi đau nào rồi cũng vơi. Cuộc sống không hề dừng lại vì những nỗi buồn của ai đó, cô chỉ có thể bước tiếp không thể cứ mãi nhìn lại quá khứ để rồi tự làm đau chính bản thân mình.

Giữa tiết trời giá lạnh nhấp một ngụm cafe đưa tay lên ngực trái cô khẽ nói với mình đủ xa sẽ lạ, đủ cũ sẽ quên giờ đây cô cảm thấy lòng mình bình yên sau những ngày chông chênh. Giờ tan tầm dòng người vẫn đang ngược xuôi hối hả quay về sau một ngày làm việc vất vả kéo cổ áo mình cao thêm một chút cô cũng hòa vào dòng người hối hả. Có cơn gió vừa thoảng qua làm cho chiếc lá nghiêng mình chông chênh.

Mùa đông lại về, cô lại một mình đi về phía bình yên. 

© Đinh Thị Thanh Trúc – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó ta bên nhau xa lạ Không đi chung chuyến ga nhỏ cuối ngày Không nhìn em đôi mắt biết lung lay Đâu cay đắng mảnh hồn anh tuyệt vọng

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Anh đang chăm chú nghe thì bất chợt lại nhìn trúng đôi mắt cô, lại vô tình bị nó thu hút. Không biết cô có phát hiện ra bản thân mình có đôi mắt rất đẹp hay không, long lanh như chứa đựng ánh sáng của thế giới xung quanh.

back to top