Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi về nơi hạnh phúc

2014-06-23 01:13

Tác giả:


Café Blog - Đoàn tàu tuổi thơ của anh dừng lại và đón thêm một vị khách, rồi cứ thế lao đi vun vút như ngày xưa đã từng. Đi về nơi mà người đời dặn nhau là hạnh phúc, là đi mãi mà không bao giờ dừng lại. Là thấy hạnh phúc trong cả cuộc hành trình chứ chẳng phải là nơi đích đến vô định...

***

Cách đây mười mấy năm, hãy còn nhỏ lắm, anh vẫn hay vòi ba má đưa đi xem tàu lửa. Cứ nghe thấy tiếng tàu hú ở xa xa là lại mở cửa chạy vọt ra đường, ngắm mê mẩn từng toa xình xịch chạy qua, rộn ràng, niềm vui lại càng lớn dưới đôi chân bé xíu chập chững hôm nào. Và ước mơ lớn nhất ngày xưa cũng vậy: được đi tàu.

Chỉ mới được nhìn từng đoàn dài đi qua hàng chiều, đã thấy vui cười tít mắt. Chưa nói gì đến việc được ngồi lên để được tàu chở đi khắp nơi, giấc mơ ngày bé của anh đó - ngây thơ đến trọn vẹn.

Hạnh phúc ngày qua chỉ có vậy, đợi chờ từng đoàn tàu đến từ nơi nào đó rất xa xôi, có những tầng lá xanh um, hay bãi biển trãi dài ngập nắng? Hôm nay quay về cũng thế, nhà vẫn đó và đường ray hôm nào vẫn ở sát bên. Nhưng cái tuổi nhỏ đã không còn, không còn háo hức như xưa, mặc dù tiếng hú còi, tiếng máy chạy xình xịch vẫn vang lên từng chiều...như không bao giờ kết thúc. Chiều nay anh cũng ra lại chốn cũ, tay dắt theo một thằng cu nói còn chưa vững:

-    Tàu! Tàu! Tàu ơi!

Tiếng gọi cất lên và thêm sau đó là tiếng hú còi vọng lại như một câu đáp lời. Rồi từng toa vun vút chạy qua trước 4 con mắt tròn xoe không chớp.

-    Mày thấy gì hả nhóc? Mày có thấy cả thế giới ngoài kia đang chạy qua trước mắt không? Có thấy ước mơ hôm qua của anh đã ngả màu đâu đó dọc con đường không?

Anh hỏi bâng quơ, và cái nụ cười tít mắt kia đã trả lời cho anh tất cả. Chỉ có con người ta đã lớn lên thôi, và đoàn tàu kia trước mắt chỉ là một phần của dòng đời xuôi ngược, tấp nập và ngổn ngang.

-    Hết cả rồi...tàu đi ngủ rồi! - Cái giọng nói bên cạnh lại vang lên, hệt như một thằng cu mười mấy năm trước đã từng.

đi về nơi hạnh phúc

Nhìn đoàn tàu đi xa hơn, đến khuất tầm mắt cũng là khi hoàng hôn che mặt trời đi tự lúc nào. Hạnh phúc đôi khi cũng xa vời lắm trước những bon chen đời thường, duy chỉ niềm vui bé nhỏ hôm qua là vẫn khôi nguyên và bóng bẩy.

"Tàu ơi, mày chở tuổi thơ tao đi đâu vậy? Có đến được nơi những tầng lá xanh um và bãi biển ngập nắng? Hay cứ mãi mãi đi mà không bao giờ quay lại...?"

Đó là niềm vui ngày bé của anh, là thứ dễ dàng nhất để anh tìm thấy một phần của mình ở nơi nào đó xa xăm lắm. Còn bây giờ thì khác, khác xa so với bất kì tưởng tượng ngây ngô ngày ấy. Con đường về đâu còn tán cây lá xanh hai hàng, không có cả những hạnh phúc dễ dàng đến một cách tự nhiên. Trên đường dài về nhà bây giờ là bộn bề lo toan, suy nghĩ vốn dĩ phức tạp của cuộc sống bon chen.

Anh đang đi giữa những hạnh phúc giản đơn mà vẫn hoài công loay hoay tìm kiếm. Anh vùi đầu vào công việc mà vô tư quên đi rằng niềm vui đang ngủ yên ngoài kia, ngoài khung cửa sổ lấm thấm vài giọt sương bâng khuâng của năm tháng. Chúng chỉ chờ anh vươn tay ra và với lấy, nhưng anh cũng không buồn nhìn ra xem hàng cây ngoài kia đã bao mùa thay lá.

-    Hay là hạnh phúc đã bỏ ta mà đi? Nó ở đâu?

Từng câu hỏi cứ mải miết đặt ra trong anh trước khi đôi mắt kia trùng xuống vì cơn buồn ngủ vùi đến. Chỉ là anh vô tâm mà thôi. Anh sống xa nhà nhưng đâu phải xa đi những hạnh phúc luôn luôn hiện hữu xung quanh. Anh quên đi những thú vui bạn bè để rồi thu mình lại trước mọi cuộc gặp gỡ với vài người bạn mới quen. Anh quên đi mọi yêu thương đã từng để rồi nhút nhát không dám đón nhận chúng lần nữa. Anh quên đi chính mình ngày xưa ấy. Rồi anh nhìn thấy cô loay hoay lạc lõng giữa cuộc sống mới, băn khoăn rồi bật khóc lặng lẽ.

Cả hai đều hối hả đi tìm hạnh phúc của mình, mà đành lòng đánh rơi những xúc cảm ngày trước. Rồi bỏ qua mọi bận rộn, họ bước vào cuộc sống hối hả của nhau. Cô làm cho mọi thứ xung quanh anh dường như chậm lại. Anh dần quên đi mình đã mệt mỏi và tất bận như thế nào, để lặng yên thấy bóng mình hiện lên điềm đạm trên tách cà phê với cô trong một buổi chiều mưa nặng hạt. Trời mưa rả rích nhưng dòng người vẫn chẳng dừng lại, họ chong những chiếc ô màu sắc rực rỡ lên để che đi cái lạnh lẽo sâu thẳm đâu đó trong tâm hồn, rồi vội vã bước tiếp. Chỉ có hai con người nhỏ bé đang đếm từng giọt mưa dưới mái che kia là đang thực sự dừng lại để nhấm nháp hương vị của ngày tàn. Cô đưa tay hứng từng giọt lạnh buốt, mắt nhìn ra bầu trời vẩn đục một hồi xa xăm. Cô hỏi:

-    Hạnh phúc là gì anh nhỉ?

Anh nhìn cô và yên lặng một hồi lâu, bởi đơn giản đó là điều mà bấy lâu nay anh đang cố tự mình cắt nghĩa. Rồi tiếng còi tàu từ xa vọng đến cắt ngang khoảng suy nghĩ đang rối bời của anh. Anh cười và nắm lấy tay cô thật chặt, anh biết mình vừa mở khung cửa sổ bé nhỏ của mình ra, đưa tay và chạm vào hạnh phúc. Phía xa kia, hàng cây ướt đẫm đang vươn mình đón từng tia nắng cuối ngày ấm áp sau cơn mưa. Và đoàn tàu tuổi thơ của anh dừng lại và đón thêm một vị khách, rồi cứ thế lao đi vun vút như ngày xưa đã từng. Đi về nơi mà người đời dặn nhau là hạnh phúc, là đi mãi mà không bao giờ dừng lại. Là thấy hạnh phúc trong cả cuộc hành trình chứ chẳng phải là nơi đích đến vô định...

Melbourne, 16/6


•    Huy Nguyễn



Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

back to top