Đi qua đời nhau thật an nhiên
2015-10-07 09:32
Tác giả:
"Hai người nếu giống như hai đường thẳng song song - không duyên không phận, thực chất không đáng sợ. Hai người, hai đường thẳng cắt nhau chỉ một lần rồi đi mãi về hai hướng xa, đó mới thật đáng sợ hơn gấp trăm ngàn."
Khi 20, người ta sẽ tràn đầy sức sống hoặc ngập đầy nỗi đau. Và không may, tôi ở cái hoặc thứ hai kia. Tôi cũng đã từng rất mộng mơ về tuổi 20 kia, khi mà tôi đã được tự do bay nhảy, đủ lớn để thử những điều mới mẻ trong cái cuộc sống đầy sắc màu kia, vui thú và hưởng thụ. Tôi đã từng vẽ ra viễn cảnh đầy mộng mơ của tuổi 20 ấy. Nhưng khi thực sự sống với nó, tôi nhận ra rằng: quan điểm của kẻ quan sát và người trải nghiệm thật chẳng giống nhau. Tôi 20 - mang trong mình những vết thương sâu, biết cách đeo trên khuôn mặt mình không chỉ một chiếc mặt nạ và biết cách tỏ ra mình thật hạnh phúc. Khi nỗi đau bất ngờ ập tới, mỗi người đều có những cách rất riêng để đối mặt, tôi cũng vậy. Bạn có thể cho rằng tôi tiêu cực, cho rằng tôi ngu ngốc. Nhưng bạn của tôi à, bạn đâu phải là tôi, bạn chỉ là người quan sát, tôi mới thực sự trải nghiệm nó.

Và anh xuất hiện vào những ngày tháng ảm đạm cuối cùng của tuổi 20 tôi, vô tình mang cho nó chút ít dịu dàng hiếm hoi. Khi mà tôi thì cứ gai góc, anh lại quá dịu dàng, tôi quá lạnh nhạt, anh lại cứ ấm áp, tôi xa cách, anh lại như càng gần. Nhưng, vậy đó, cuộc đời vốn luôn tồn tại những từ "nhưng" rất nhưng thế đấy, bạn có thấy cái chữ "vô tình" được tôi in đậm gạch chân kia không? Anh, hoàn toàn tình cờ. Anh không cố ý, không chủ đích, không cố tình, không cố gắng, không cưỡng cầu. Anh chỉ an nhiên và bình thản nhưng không biết từ khi nào đã càng bước càng sâu.
Tôi như con bướm yếu ớt trong lồng kính, cứ cố sức, vùng vẫy muốn xuyên qua tấm kính trong suốt để thoát ra ngoài. Nhưng tôi mãi mãi bị nhốt lại nơi đáy mắt anh. Tôi cứ âm thầm ngây ngốc dõi theo anh từng ngày. Rồi tự mình đa tình, tự khóc, tự cười, tự nhớ, tự thương, tự vui, tự buồn, tự ảo tưởng, tự thất vọng, tự hờn dỗi, tự trông mong... Tình yêu, đôi khi chỉ là chuyện một người.
Tôi thường ngồi tào lao với anh rất lâu về những chuyện vặt vãnh, cười ngô nghê khi gần bên anh, nghe anh kể về mấy chú chó hay mấy cái cây anh trồng. Anh đôi khi vẫn nhắc tới một người. Tôi không biết cô gái đó là ai, trông thế nào, có quan hệ gì với anh, chỉ biết số máy của cô ấy được anh lưu rất đơn thuần – “Em”. Chỉ vậy thôi nhưng tôi cũng đủ hiểu: với anh, cô ấy có vị trí đặc biệt thế nào. Có một lần, anh tìm điện thoại của mình nên lấy máy tôi bấm gọi, nhưng lại vô thức ấn nhầm số cô ấy. Đến khi nhận ra, anh vội vàng cúp máy. Khi cô gái ấy gọi lại, anh nhìn tôi, đôi mắt chứa đầy nỗi buồn, nhờ tôi trả lời: "Xin lỗi bạn, mình gọi nhầm số". Sau đó, tôi phải thừa nhận rằng, dù nhỏ nhen, nhưng tôi đã ghen với cô gái ấy, rất nhiều.

Những tổn thương trong tôi đã thôi không còn nhức nhối. Khi dành trọn tâm trí cho một người, sẽ chẳng còn chút khoảng trống nào cho kí ức len lỏi được vào được nữa. Cứ thế, những tháng ngày cuối cùng của tuổi 20 tôi qua đi. Êm đềm và sóng gió. Tôi là đứa lắm tự trọng nên cứ giả vờ thản nhiên. Anh vẫn cứ vô tâm chẳng nhận ra tôi vẫn thường "tình cờ" đi qua ngôi nhà có 3 chú chó nhỏ. Anh cứ vô tình trao tôi dịu dàng. Những đón đưa, những hỏi han, những động viên, những vui vẻ, những tranh cãi, những lần vén tóc tôi buông xõa trong gió "Đừng ăn tóc, em!", những lần tôi ngủ gật sau tay lái anh "Ngồi sát vào đi em, dựa vào lưng anh mà ngủ không ngã", những cơn mưa kéo dài có tôi và anh "Em biết cầm ô không đấy? Vòng tay ra đằng trước thì mới che được cả cho anh chứ"... Kỉ niệm càng dày, càng sâu, tôi biết nỗi đau cũng sẽ càng dài.
Anh như giấc mơ. Tôi cứ muốn dệt mãi, đắm chìm vào giấc mộng mang tên anh dù vẫn biết chỉ là mơ. Tôi muốn tiến thêm một bước, để được song hành cùng anh trên từng đoạn đường mà anh sẽ đi. Nhưng tôi sợ rằng hoặc anh sẽ biến mất, hoặc đoạn đường mà chúng tôi đi được cùng nhau sẽ chẳng thể dài lâu. Tôi sợ rắn, sợ chuột, sợ đêm tối, sợ biến cố, sợ ly biệt, sợ quá khứ và rất sợ sẽ mất anh. Phải, tôi đã rất yêu anh, nhưng nỗi sợ hãi của tôi lớn hơn. Dù tôi có tỏ ra mạnh mẽ tới đâu, thì tôi vẫn luôn có những nỗi sợ hãi cùng cực. Vậy nên, dừng lại ở đây thôi. Tôi và anh, hai đường thẳng chỉ cắt nhau duy nhất một lần trong đời rồi cứ mãi trôi xa về hai phía. Đi qua nhau trong đời thật an nhiên, để mỗi khi nhìn lại, tuổi 20 của tôi đã có thêm rất nhiều những dịu dàng.
© Trâm Anh – blogradio.vn
Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



