Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi chợ thời "thóc cao, gạo kém"

2009-02-06 09:50

Tác giả:


Câu chuyện thứ nhất.

Nhân dịp ngày quốc tế phụ nữ, cơ quan tôi tổ chức cho chị em đi Lạng sơn. Mục đích chủ yếu là đi lễ và mua sắm. Sau khi đi lễ mấy đền chùa, chúng tôi đến chợ Đông Kinh. Việc đầu tiên của tôi là tìm đến hàng Vịt quay, vì trước khi đi tôi đã hứa với mọi người là sẽ mua Vịt quay - món nhà tôi rất thích. Đến cổng chợ có rất nhiều hàng, tôi chọn hàng ngay sát cổng, hỏi bao nhiêu tiền 1 con. Cô bán hàng tươi cười nói:"Có ba loại chị ạ.... Loại to 100,110; loại trung bình 70; loại bé 50.000đ /con”.

Tôi nói lấy loại vừa vừa thôi và trả 60.000đ/con, cô ấy hỏi chị mua nhiều không?

Tôi nói 3 con, cô ta đồng ý bán. Tôi nhanh tay chọn 3 con to nhất ở chỗ loại nhỡ nhỡ đó, cô ta gói giấy báo rồi bỏ vào túi ni lông. Tôi nghĩ là bây giờ mà xách túi Vịt này vào chợ thì nặng nên gửi lại lát sau ra lấy. Cô bé bán hàng nói: "Chị trả tiền mở hàng cho em đã,rồi lát nữa ra lấy vịt chị ạ". Tôi tin tưởng cô ta, trả luôn 180.000đ rồi vào trong chợ mua hàng... Hai tay khệ nệ ,lỉnh kỉnh hàng hoá, chợt nhớ đến ba con Vịt quay... Thoáng nghĩ nếu giờ quay ra, cô bán hàng nói:"Tôi không biết chị là ai.tôi chưa nhận tiền của chị thì sao nhỉ?"

Nghĩ thế thấy lo lo, tôi đi một mạch ra cổng chợ, tìm đến hàng Vịt mình gửi: "Em ơi,Vịt chị đâu,cho chị xin". Cô ta nhấc lên cái túi nilông màu xanh đưa cho tôi. Tôi cám ơn và thầm nghĩ:" Thế mà chưa gì đã nghĩ xấu về họ" và tôi cũng thấy yên tâm không cần mở ra kiểm tra nữa, tôi hoàn toàn tin tưởng ở cô bé này.

5h chiều xe bắt đầu chuyển bánh, về Hà Nội là 8h.Việc đầu tiên là tôi xách hai con Vịt quay đi biếu nhà nội, nhà ngoại, còn một con cho nhà mình. Sau khi biếu xong, về nhà mở cái túi Vịt nhà mình ra thì tôi không thể tin được ở mắt mình nữa. Đó là một con gà quay chứ không phải Vịt. Tôi vội vã lên hỏi ông nội, ông bảo túi của ông là Vịt. Sang hỏi bà Ngoại ,bà bảo túi của bà là gà quay... Thật không thể tưởng tượng được cô bé bán hàng lại tráo trở... Đang tâm làm cái chuyện lừa lọc nhau như thế, chắc là mấy con gà quay ế, không bán được nên tráo vào túi Vịt của tôi để nhanh hết hàng... Đó cũng là bài học kinh nghiệm cho tất cả mọi người, không nên tin tưởng mấy con buôn ở chợ quá mà bị lừa...

Câu chuyện thứ 2

Sau khi ăn hết thịt gà quay khô không khốc,đến phát chán.... Jen đi chợ Hà Nội hỏi mua cá thì…cá chép 55.000đ/kg,  cá trắm cỏ 40.000đ/kg. Jen mua 1 con cá ...cô hàng cá bảo chị cứ đi mua rau đi, lát nữa quay lại em làm xong chị chỉ việc xách về... Nghĩ đến chuỵên đi chợ Lạng Sơn, lần này phải cảnh giác, tôi chờ em làm xong chị mới đi mua rau. Chờ em ấy đánh vảy, sắt khúc... một lúc sau em bỏ tất cả số cá vào túi đưa cho tôi... Biết là có một khúc nữa cô ấy quên không bỏ vào. Tôi bảo:

- Em ơi còn cái đuôi đâu rồi?

Cô ấy cũng giả vờ mở túi xem lại:"Đúng là thiếu cái đuôi thật" và cô ấy tìm tìm bới bới một lúc lôi ra cái đuôi cá dài...dưới cái mẹt. Bài học rút ra là, cô này mà ăn bớt khúc giữa thì mình không biết, vì có nhiều khúc giữa mà, còn khúc đuôi thì....con cá có mỗi cái đuôi mà cũng... thật không hiểu cô ta thế nào...

Đúng là lần này có kinh nghiệm hơn, nên không bị mất cái đuôi cá....

Đi chợ thời buổi "thóc cao,gạo kém"… mệt quá trời...

Bài viết này để chia sẻ với ai quá nhẹ dạ cả tin vào mấy bà mấy cô bán hàng ngoài chợ....

Gửi từ Blog Jeny Anh

Chia sẻ của bạn đọc: 

Ho ten: Lê Thúy Hà
Dia chi: Định Công – Hà Nội
- Tieu de: Phải tự kiểm trả hóa đơn và số lượng hàng khi thanh toán ở siêu thị - Noi dung: Nghe kinh nghiệm cảnh giác khi đi chợ của Jeny Anh, tôi cũng muốn chia sẻ câu chuyện của mình về sự cẩn thận khi chọn và thanh toán hàng ở siêu thị.

Hai tuần trước tôi có dịp cùng một chị đồng nghiệp vào Metro mua hàng. Vốn tin tưởng vào hàng siêu thị nên chúng tôi chỉ nhặt đồ cho vào giỏ thanh toán và ra về. Trong số hàng hôm đó chúng tôi mua có bịch 3 túi nước lau nhà được đóng gói rất cẩn thận. Bình thường mua hàng về chúng tôi không xem lại hóa đơn nhưng hôm ấy vì hai chị em mua chung nên phải lấy hoa đơn ra thanh toán và lúc ấy mới phát hiện ra đầu mục hàng nước lau nhà của chúng tôi siêu thị đã thanh toán thành loại bịch 4 túi.

Tôi gọi điện ngay lên Metro để phản ánh hiện tượng này. Nhân viên siêu thị trả lời chúng tôi rằng trên gian hàng đó hoàn toàn là loại bịch nước lau nhà gồm 4 gói nhỏ, có thể các chị nhặt phải gói hàng bị rơi do quá trình vận chuyển. Hai chị em vội kiểm tra lại bịch hàng nhưng bịch hàng đó đúng là loại 3 gói nhỏ, được đóng gói cẩn thận đến mức chị em tôi phải dùng kéo mới gỡ được từng gói. Vậy thì chắc chắn không có chuyện chúng tôi nhặt bịch hàng lỗi. Một lần nữa gọi điện lên siêu thị, nhân viên tiếp chuyện đã xin lỗi chúng tôi và hẹn chúng tôi mang hóa đơn lên để siêu thị giải quyết. Gói hàng đó chỉ trị giá 12.000đ thôi, nhà chúng tôi quá xa nên đành hẹn có dịp nào tiện lên thì siêu thị sẽ thanh toán lại. Cô nhân viên đó làm chúng tôi rất mừng vì có thái độ tiếp thu…

1 tuần sau, nhân có một người bạn lên Metro, hai chị em liền gửi hóa đơn để siêu thị thanh toán lại nhưng nhân viên lần này lại trả lời rằng đã quá 5 ngày kể từ khi mua hàng nên siêu thị không giải quyết nữa. Nhân viên siêu thị còn giải thích thêm rằng sau 5 ngày, camera từng quầy hàng không lưu được những hình ảnh trước đó nữa…

Chúng tôi ra về mà trong lòng vẫn không hiểu hệ thống camera siêu thị dùng để theo dõi xem có sự gian lận của khách hàng với siêu thị chứ, đằng này, chúng tôi bị siêu thị thanh toán nhầm cơ mà? 12.000 chẳng đáng là bao, nhưng cũng là một bài học cho các “bà già mắt kém” chúng tôi khi mua hàng siêu thị. Thôi thì kinh nghiệm rút ra là lần sau vừa phải kiểm tra hóa đơn, vừa phải kiểm tra những mặt hàng mình đã chọn trước khi ra khỏi quầy thanh toán của siêu thị!

Ho ten: Nguyễn Thuỳ Dương
Dia chi: Đồng Hới - QBình
Email: thuyduongctqb@yahoo.com
Tieu de: Tình người vẫn còn quanh ta

Noi dung: Tôi thông cảm với bạn Jeny Anh về kinh nghiệm đi chợ thời “thóc cao gạo kém”. Song bạn cũng không nên nghĩ rằng mọi người đều như vậy. Nhân chuyến đi tham quan Quảng Nam, Đà Nẵng tôi cũng xin có một số mẩu chuyện nhỏ mong các bạn có thể tham khảo.

Chuyện thứ nhất: Đoàn chị em phụ nữ chúng tôi tới Hội An vào buổi tối đúng đêm hội. Chúng tôi náo nức ra phố để mua đồ dùng và quà cho gia đình. Sà vào hàng áo quần, chúng tôi được các cô bán hàng khuyên không nên mua áo quần ở đây vì đây là hàng bán cho Tây nên giá tính khá cao, và nếu chúng tôi muốn mua vải thì nên mua về nhà may chứ không nên may ở đây vì các phụ liệu như côn... không hợp với dân Việt mình. Cô ấy còn dẫn đi xem vải ở hàng khác, chúng tôi xem chán rồi không mua mà họ vẫn rất vui vẻ. (Nếu bạn mua bán kiểu này ở thủ đô HN, có khi bạn bị họ đốt vía nữa đấy nhé!)

Chuyện thứ hai: Tôi có mua một số đĩa nhạc ở cửa hàng đĩa trên phố Lê Lợi. Lúc về đến nhà thì phát hiện thiếu mất 2 cái đĩa, tôi đã thử gọi điện vào (theo số ĐT) trên túi đựng hàng và họ đã gửi ngay đĩa ra cho tôi kèm theo lời xin lỗi vì đã sơ suất.

Chuyện thứ ba: Các anh lái xe taxi rất lịch sự và luôn giúp đỡ khách hàng. Khi biết cháu nhà tôi bị ho nhiều anh lái xe đã đưa cháu đi khám BS và mấy tiếng sau lại quay lại đón. Họ luôn đi đúng hành trình chứ không đi vòng quanh để tính thêm tiền của khách như một số nơi khác...

Chuyện thứ tư: Chúng tôi rất thích thú khi thấy những con vật làm bằng đất nung được bày bán rất nhiều. Bà bán hàng bảo một con 2 ngàn, thấy rẻ quá chúng tôi đã mua và không trả giá. Khi đưa tiền, bà bán hàng đã trả lại 5 ngàn và nói rằng 1 con 1,5 ngàn thôi. Một cử chỉ rất nhỏ nhưng đã làm chúng tôi rất cảm động.

Còn rất nhiều chuyện nữa về Hội An và Đà Nẵng mà chị em kể lại, tôi chỉ mong muốn chúng ta nhìn cuộc đời tươi sáng hơn một chút. Dù giá cả đắt đỏ đến đâu thì tình người vẫn tồn tại mãi. Bạn không nên vì một số ít kẻ lọc lừa, gian trá mà quá cảnh giác - có lúc lại làm tổn thương đến người khác…

Ho ten: Nguyễn Thị Thơm
Dia chi: Ha Noi

Noi dung: Cảm ơn các chị đã đưa ra nhưng bài học đáng được chị em phụ nữ cần cẩn thận khi mua hàng. Nhân đây tôi cũng xin kể một câu chuyện:

Cơ quan tôi tổ chức cho nhân viên đi tham quan Huế. Nói đến Huế thì ai cũng thích và muốn có cái gì đó gọi là chút Huế đọng lại trong lòng nên chúng tôi quyết định mua nón Huế về làm quà. Để tin tưởng chúng tôi mua ngay tại Khách Sạn và bảo chị bán hàng:

Chị có nón Huế bài thơ không? Chị bán hàng còn đưa cho chúng tôi xem nón có bài thơ ở trong. Sau khi đã đồng ý mua thì tôi bảo: Chị gói cẩn thận cho em 3 túi, mỗi túi 5 cái và cái. Nhưng hỡi ôi, khi về đến nhà thì chỉ mỗi túi chỉ có 1 cái là nón có bài thơ còn 4 cái kia thì chẳng những không có bài thơ mà không thể đem đi làm quà cho mọi người được

Chị Dương ở Đồng Hới – Quảng Bình thật may mắn đó. Chúng ta nên cẩn thận vẫn hơn chị ạ, để khỏi phải mua bực mình vào người.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

back to top