Dấu lòng phố
2014-11-21 01:00
Tác giả:
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người con trai khóc. Cậu ấy ngồi lặng lẽ ở góc quán trong ánh chiều nhập nhoạng của hoàng hôn. Cặp mắt buồn theo ánh nhìn vô định. Có lẽ cậu ấy đang chìm đắm trong một thế giới khác, cậu ấy hoàn toàn không phát hiện ra tôi, khi tôi đang chằm chặp nhìn vào cậu ấy.
Tôi không biết cậu ấy là ai và cũng không đủ can đảm bước đến để đến làm quen vì tôi sợ mình chạm phải một tâm hồn đang xao động ấy, nhất là với người xa lạ như tôi.
Một ngày. Hai ngày. Một tháng. Hai tháng...
Tôi không gặp lại cậu ấy nữa. Dù đã thầm cầu nguyện vô số lần. Và cũng vô số lần đạp xe ngang qua bãi biển để tìm lại hình bóng ấy. Có lẽ cậu ấy chỉ là một giấc mơ, một cơn gió thoáng qua.
Rồi không biết bằng cách nào, trong cái khoảng tĩnh mịch ấy, bằng sức mạnh bí ẩn không thể giải thích, tôi nhìn thấy cậu ấy. Vẫn dáng người ấy. Khuôn mặt lấp loáng ánh ánh chiều hoàng hôn. Khoảnh khắc đó cả thế giới xung quanh đều tiêu biến, chỉ còn lại mình cậu ấy, rơi vào trong đáy mắt tôi. Khi tỉnh lại từ cơn mê man bất chợt, tôi cố gắng đi về phía cậu ấy.

Lấy lại bình tĩnh, Tôi đến cái ghế đối diện và hỏi:
- Có vẻ như cậu đang chất chứa nhiều tâm sự?
- Cậu có chút ngạc nhiên, rồi cười nhạt.
Bất chợt điện thoại trong túi hơi rung lên như xé tan cái khoảng tĩnh mịch ấy. Tôi thò tay vào, lén lút tắt máy rồi cười, tìm đề tài thăm dò.
- Cậu có vẻ rất thích biển nơi đây?
- Thỉnh thoảng tôi có đến thăm người quen ở đây.
- Vậy sao? Sao tôi không thấy cậu bao giờ nhỉ? Tôi cũng hay tới đây lắm!
- À, có một khoảng thời gian tôi đã vắng xa nơi này!
Tôi gật đầu, bộ dạng thản nhiên nhưng bên trong lại đang gào thét vui sướng, rốt cục tôi đã 'tóm" được cậu ấy rồi! Tôi chìa tay, trưng ra vẻ mặt cởi mở tự nhiên nhất:
- Tôi là Hải Yến. Tên một loài chim biển. Rất vui được làm quen với cậu!
Cậu ấy có phần bất ngờ. Qua một giây chờ đợi, cậu ấy phóng khoáng nắm lấy tay tôi:
- Tôi là Hải Âu. Cũng là tên một loài chim biển. Tôi cũng rất vui được làm quen với cậu!
Thế là từ giờ tôi có một người để đồng cảm và chia sẻ rồi. Lâu lắm rồi tôi chỉ đi một mình nhưng trước kia luôn đồng hành cùng một người đã xa.
- "Bạn gái?" tôi hỏi.
Cậu ấy chỉ cười nhạt...
Ngay trong giây phút ấy tôi nghĩ: "Có sao đâu, chỉ là người "cũ", quan trọng là giờ đây cậu ấy đang cô đơn và tôi thì có cơ hội"
Hải Âu không lạnh lùng như tôi thoạt đầu lầm tưởng. Chỉ là cậu ấy luôn sống theo một người cô độc. Chúng tôi dần thân nhau, thỉnh thoảng hai đứa sẽ hẹn nhau cùng đi ăn, xem phim, chọn sách... Như những người bạn thân.
Kết quả này chưa hẳn làm tôi mãn nguyện. Nhưng luôn có cái gì đó trong ánh mắt của Hải Âu khi nhìn tôi khiến tôi biết rằng mình chỉ nên đi đến đây thôi, bởi lẽ nếu tôi cố gắng tiến thêm một bước nữa có thể tất cả sẽ tan biến như bong bóng xà phòng.
Vào một ngày đầu đông...
- Trà nóng không? - Hải Âu nhắn tin.
- Có!
- Như mọi khi nhé, tớ đợi…
- Ừ…
Tôi và cậu ấy chọn cho mình một góc quen thuộc để có thể nhìn ra khung cảnh biển một cách đẹp nhất. Cậu ấy gọi thêm trà nóng cho tôi. Hai đứa vừa ăn vừa chuyện phiếm. Hôm nay cậu ấy ăn rất nhiều cũng cười rất nhiều. Tôi cũng vậy. Nhưng rồi tôi biết có gì đó không ổn ở đây. Có lẽ là trong nụ cười, trong đôi mắt của Hải Âu. Tôi biết cậu ấy sẽ không nói cho tôi nghe gì cả. Cậu ấy chỉ cần một ai đó ở bên vào lúc này và ngẫu nhiên người được chọn là tôi. Không hơn! Tôi ghét cái cảm giác thấy được trái tim cậu ấy mà không cách chi lại gần được.
Tôi bạo gan:
- Cậu từng có bạn gái, đúng không?
Im lặng. Trong khoảnh khắc tôi cứ ngỡ Cậu ấy sẽ bật dậy, rời khỏi cái góc quán nhỏ này ngay tức khắc. Nhưng không. Cậu ấy thậm chí cũng không tránh né ánh mắt của tôi. Cậu ấy không cười. Tôi cũng không cười. Có những thứ không thể giả vờ không biết, không thể giả vờ không hay mãi mãi. Chẳng biết qua bao lâu, dễ tới cả thế kỷ, cuối cùng cậu ấy mới chớp mắt, cười khẽ:
- Hải Yến, cậu thật sự muốn biết?
- Ừ!
- Ừ!
- Cậu "ừ" cái gì?
- "Ừ" chờ câu hỏi của cậu chứ gì nữa! - Hải Âu nâng côc trà nóng lên miệng uống một ngụm lớn rồi nói tiếp - Cậu có gì muốn hỏi thì hỏi đi? Tớ sẽ trả lời hết!
- Cậu hãy kể tất cả những chuyện gì mà cậu muốn kể đi Hải Âu...
Hà Đan là bạn từ nhỏ của tớ. Hai nhà là hàng xóm từ lúc hai đứa còn chưa sinh ra. Cô ấy dịu dàng và là một người con gái truyền thống đúng nghĩa. Tớ thích Hà Đan, tớ không dấu điều đó... Và sau một vài lần bày tỏ Cô ấy nói với tớ hãy cho cô thời gian suy nghĩ. Cô không thích ai khác nhưng cũng không đến với tớ. Hà đan như gần, như xa. Tớ chẳng biết làm gì ngoài chờ đợi. Cho tới hơn nửa năm trước, Cô ấy đột ngột chìa ra trước mặt tớ tờ giấy du học của một trường đại học danh tiếng.
- Tớ đã cầu xin cô ấy - Xin cô ấy đừng đi! Hay ít nhất hãy chờ tớ. Nhưng cô ấy chỉ lắc đầu. Rồi cô ấy lẳng lặng rời đi với lời chúc tớ tìm sẽ tìm được một người mang đến hạnh phúc cho tớ. Hồi ấy tớ như kẻ mất hồn ý! Nhưng trên hết là giận, là chúc cô ấy có cuộc sống tốt. Dù cô ấy đi rồi, dứt khoát như thế, vậy mà tớ vẫn không buông được, vẫn đến nơi này hàng tuần, vẫn đêm đêm canh giữ yahoo và facebook, vẫn ngóng chờ trong vô vọng!
Hải Âu nhắm mắt, một vết hằn hiện rõ trên vầng trán cao của cậu ấy. Tôi cũng nhắm mắt, nước mắt ngấp nghé đầu mi. Tình cảm của Hải Âu là vô vọng, và có lẽ của tôi cũng thế. Tôi biết rằng chẳng thể nào có chỗ cho tôi, cho thứ tình cảm non nớt ngây ngô đầu đời trong trái tim sâu sắc mãnh liệt sớm già dặn của cậu ấy. Mưa ngoài kia nhẹ rơi, góc quán nhỏ yên tĩnh đến lạ lùng. Chỉ có nỗi buồn rầu của hai đứa chúng tôi là vẫn ngân nga như một giai điệu buồn thương bất tận không dứt.
Từ đó, tôi không đến góc quán quen thuộc của Hải Âu nữa. Nhưng như thế không có nghĩa là tôi và câu ấy cắt đứt liên lạc. Tôi vẫn đều đặn nhắn tin hỏi thăm, có khi là mấy câu hỏi thăm vu vơ, có khi là mấy mẩu truyện cười nhạt thếch. Sau buổi tối đó, dù muốn dù không giữa tôi và Hải Âu đã có thêm một thứ vô hình chen vào, khiến hai đứa không thể tự nhiên như trước. Tôi vùi đầu vào sách vở, tự biến mình thành một người trầm lặng chăm chỉ. Đôi lúc ngẩng lên, buông bút sách, bỗng thấy xa lạ với chính bản thân. Bao nhiêu nhiệt thành bao nhiêu dũng khí dường như đã theo cơn mưa mùa đông trôi sạch thì phải? Có tối tôi nằm mơ thấy Hải Âu như lần đầu tôi nhìn thấy cậu ấy, mái tóc dày, làn da rám nắng tĩnh lặng, và cả giọt nước lấp lánh nơi khóe mi. Cuộn tròn trong chiếc chăn lớn ấm áp, tôi khóc, bỏng rát cả hai gò má nứt nẻ. Điện thoại rung lên. Tin nhắn của Hải Âu.
"Cậu ổn chứ?"
Tôi trả lời:
"Cậu vẫn luôn thích cô ấy đúng không?"
Không có hồi đáp. Tôi không để ý, nhắn tiếp.
"Tớ thích cậu, tớ có thể đợi cậu không? Một người như tớ có đủ tư cách chứ? Không nhiều như cậu thích Hà Đan nhưng cũng là thích. Thật lòng tớ mong cậu sẽ quên Hà Đan và ở bên tớ. Nhưng trên hết, tớ mong cậu luôn vui vẻ và hạnh phúc. Cậu vui thì tớ cũng sẽ vui. Nhưng tớ chẳng biết nên làm sao? Hải Âu à, nói cho tớ biết, phải làm thế nào thì cậu mới vui?"
Một lúc sau:
- Hải Yến à, trời lạnh thật đấy, ra ngoài đi tớ đang ngoài cổng rồi.
- Tớ đã rất hạnh phúc cậu có biết không Hải Yến?
- Sao hôm đó cậu lại tới tìm tớ?
- Tớ tới tìm cậu vì lúc ấy người đầu tiên tớ nghĩ tới là cậu. Cậu là cô gái dũng cảm tuyệt vời nhất mà tớ từng được gặp! Tớ quý mến cậu rất nhiều, tớ chưa bao giờ nói là tớ thích cậu, cũng chưa bao giờ nói ghét cậu. Nhưng điều đó không có nghĩa là tớ không yêu cậu. Rồi cậu ấy ôm tôi đặt nụ hôn nhẹ lên môi tôi... Niềm hạnh phúc đó làm tôi trào nước mắt để một tình yêu bắt đầu.
- Phố
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.


