Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đất nước mình đẹp quá phải không anh?

2020-03-13 01:16

Tác giả: Phương Trâm (Sầu Đông)


Đất nước mình đẹp quá phải không anh?
Khi Bắc - Nam chung một lòng ra trận
Khi 95 triệu trái tim cùng chung nhịp đập
Thì có khó khăn nào mà chẳng thể vượt qua?

Anh hãy nhìn đi ở ngoài khơi xa,
Chúng ta tiếp nhận những chuyến tàu lạc bước
Đón tất cả “người con” về nước
Ôm lấy vỗ về, chăm sóc yêu thương

covid-19-12

Việt Nam ta nhỏ bé nhưng kiên cường
Bộ đội, công an, bác sĩ,... miệt mài những đêm trường không ngủ
Anh có thấy không?
Kìa từng chuyến xe mang lương thực trao đi giữa bầu trời vần vũ
Mà ấm tự trong lòng, rưng rức ở khoé mi

Hạnh phúc chỉ về khi ta biết cho đi
Biết bao dung cho những lỗi lầm, trót dại
Dẫu chưa thể công bố Corona dừng lại
Nhưng đất nước mình đã anh dũng, hiên ngang

Hãy nắm lấy tay nhau ru một khúc dịu dàng
Rồi đồng lòng đẩy lùi thật xa dịch bệnh
Mỗi người trong chúng ta phải bảo vệ bản thân- đây là mệnh lệnh!
Mà Đảng ta mong, mà thế giới đang cần

Hãy cùng chung tay để mặt trời thắp sáng thật gần
Ngày mà em thơ trở lại trường, gặp lớp
Ngày chúng mình nắm tay nhau mà không cần nơm nớp
Ngày mà bình yên về lại khắp phố phường

Sau này, em sẽ kể lại cho con cháu bằng tất cả yêu thương
Về một Việt Nam đã kiên cường đồng lòng chống dịch
Ánh sáng bình minh chắc chắn về sau đêm đen tĩnh mịch
Lấp lánh màu xanh hi vọng ở nền trời

Đất nước mình đẹp quá anh ơi!

© Nguyễn Phương Trâm - blogradio.vn

Xem thêm: Nỗi cô đơn tháng ba

Phương Trâm (Sầu Đông)

Chỉ là bỗng dưng em thấy cô đơnGiữa phố xá thênh thang đông như hộiDòng người ấy vẫn bước qua rất vộiMột nửa cuộc đời ta để lại nơi đâu?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình khó phai

Tình khó phai

Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười

Khi mặt trời mỉm cười

Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi

Người ơi

Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"

Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương

Yên đơn phương

Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông

Mùa xuân sau cơn giông

Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi

Ta chưa từng đơn côi

Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

Muốn gặp anh

Muốn gặp anh

Thật sự cảm ơn anh vì đã đến gặp em, để em có thể nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay để có thể bước tiếp hành trình cuộc đời không có anh. Nhưng... liệu điều đó có thật sự dễ dàng?

back to top