Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đáng tiếc bình yên của em không phải là tôi

2017-10-22 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi không kể em nghe về phần tuổi trẻ đó, cũng như em vẫn luôn giữ cho riêng mình ký ức về một người đàn ông. Tôi biết nếu như mình tiến thêm chút nữa thì em chắc chắn cũng sẽ yêu tôi, đủ chân thành và đậm sâu giống như em đã từng. Tôi cũng biết, nếu tiếp tục ở lại bên nhau, đến một ngày nào đó, sẽ khiến em ngộ nhận về thứ cảm xúc tôi đang mang trong mình. Em vốn dĩ đáng được có cho mình thứ chân ái trọn vẹn, nhưng tôi thì lại chẳng còn lấy chút ít yêu thương tự tâm nào để trao cho em cả.

***

blog radio, Đáng tiếc bình yên của em không phải là tôi

- Anh có nghĩ người ta sẽ chết nếu không được yêu không?

Em đột nhiên quay sang hỏi tôi trong lúc đang xoay xoay điếu thuốc trên tay.

- Anh nghĩ là không!

- Đàn ông đều thế nhỉ? Họ chẳng bao giờ chết nếu không được yêu. Khác hoàn toàn với đàn bà bọn em.

- Cũng không hẳn vậy, cũng có nhiều đàn ông si tình và luỵ tình, em có thể thấy đầy những hình ảnh ấy trên mạng xã hội mà.

- Nhưng điều em đang muốn nói đến, là họ chẳng bao giờ chết cả, chết vì thất tình. Em chưa từng thấy có người đàn ông nào đi tự tử vì những điều ấy cả.

- Vậy em nghĩ, cứ phải chết sau ly biệt thì người ta mới thật là yêu nhau?

- Em chắc chẳng phải quá tiêu cực như vậy. Nhưng em ghét cái cách mà họ thản nhiên sống tiếp, hoặc là vờ tỏ ra mình như vậy khi vừa mới rời bỏ một người hoặc là kẻ đã bị bỏ lại. Em chẳng thể chịu đựng được mất.

Mở to đôi mắt đang rưng rưng hai dòng nước, quay trở lại xoáy ánh nhìn vào tôi. Điếu thuốc đã rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo, chỉ còn ánh đỏ yếu ớt, dòng khói leo lét lan chậm trong căn phòng, mờ dần, rồi tắt lịm. Thực không thể đoán được cô gái ấy đang muốn nói rằng "em đã từng đau lòng đến chết đi được", hay là "anh có thể cho em được một tình yêu không"?

blog radio, Đáng tiếc bình yên của em không phải là tôi

Tôi im lặng, chăm chú dõi theo từng chút cử động của gương mặt đối diện. Em không khóc, vì em luôn tỏ ra lì lợm như vậy, "em chỉ không cho phép mình được khóc thôi, nhưng chẳng phải là em không thấy buồn đâu anh ạ".

- Ngủ thôi em, muộn phiền vì cuộc đời này chỉ là một điều lãng phí.

Tôi hôn ngấu nghiến lên bờ môi người con gái ấy. Tôi ghét cái cách em vẫn thường buồn vì vài điều cũ kỹ, ghét cái ánh nhìn u uất vẫn thường rơi vào khoảng không vô định. Tôi ghét cả cái cách mà chính mình không thể rời khỏi được em, nhưng trớ trêu thật nhiều, là tôi cũng chẳng thể nào.

Đôi khi, tôi cũng mong mình có thể, cho em được điều mà em luôn hy vọng, một thứ tình yêu khiến em sẽ được yên lòng. Đơn giản vì em xứng đáng thôi, ừ, mà cũng vì em đẹp nữa, cơ thể em khiến tôi chẳng thể nào kháng cự lại được, nhìn thấy em, tôi thản nhiên lao đến, như vốn dĩ em đã thuộc về tôi rồi, chỉ là của riêng tôi thôi. Còn em lúc nào cũng ngoan ngoãn, run rẩy giống một con mèo nhỏ mỗi lần bị tôi chạm vào. Thứ cảm giác ham muốn, khát khao đến điên cuồng như vậy, tôi chưa từng có được, với bất kì người nào khác, kể cả người con gái đã từng yêu sâu đậm đến độ phải mang đớn đau theo cả phần đời còn lại. Vậy mà tôi, vẫn chẳng thể yêu nào yêu em.

Những lúc ngồi một mình, bình tâm ngẫm lại, thì, thật là em không hề giống với hình tượng "người đàn bà cả đời" tôi vẫn tìm kiếm, hoặc có chăng là bởi vì người đàn bà cũ đã giam cầm lại, tất cả mọi sự rung cảm, là bởi vì có lần tôi vốn đã nghĩ rằng, người đó là cô ta.

Không hề mong manh như em, cũng chẳng chất chứa quá nhiều xót xa hay mang trong mình cả một tâm hồn hết sức đa cảm như vậy. Tôi đã từng đắm say một người con gái ngang tàn, trượt dài theo những tháng ngày đuổi bắt để có được thứ tình yêu hoang dại và lạ lẫm. Cô chẳng bao giờ tự động ngả vào lòng tôi, hoặc là tỏ vẻ biết nghe lời, "muốn hôn em hay làm tình, anh cũng đều phải xin phép em thì mới được đấy", cô tự mình đề ra cái luật lệ quái đản ấy rồi bắt tôi phải nghe theo, vậy mà tôi nghe theo thật, và có những lần đã bị cô cho xoay mòng mòng giống một thằng dở hơi. Tôi vờ tỏ ra bực tức bởi cái trò trẻ con vừa diễn ra, thì lập tức cô sẽ chạy đến hôn thật lâu vào đôi môi đang cố tỏ ra hờn rỗi, khi thì lại chủ động hôn tôi một cách mãnh liệt. Cô gái ấy, tôi chưa từng nắm bắt được sẽ làm gì chỉ sau một phút vừa mới cười nói, nên rồi, tôi sụp đổ, khi cô im lặng và biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời mình.

blog radio, Đáng tiếc bình yên của em không phải là tôi

Tôi không kể em nghe về phần tuổi trẻ đó, cũng như em vẫn luôn giữ cho riêng mình ký ức về một người đàn ông. Tôi biết nếu như mình tiến thêm chút nữa thì em chắc chắn cũng sẽ yêu tôi, đủ chân thành và đậm sâu giống như em đã từng. Tôi cũng biết, nếu tiếp tục ở lại bên nhau, đến một ngày nào đó, sẽ khiến em ngộ nhận về thứ cảm xúc tôi đang mang trong mình. Em vốn dĩ đáng được có cho mình thứ chân ái trọn vẹn, nhưng tôi thì lại chẳng còn lấy chút ít yêu thương tự tâm nào để trao cho em cả.

Cô gái nhỏ trở mình, trượt khỏi cánh tay tôi, dụi đầu vào chiếc gối rồi tiếp tục ngon giấc. Tôi trở mình, nghe thấy tiếng thở dài trong mình. Đã ích kỉ thế này bao lâu rồi? Thân thể em đã là của tôi bao lâu rồi? Tôi còn định để cả hai chìm đắm trong mối quan hệ vô vọng này đến bao giờ nữa? Thêm một lần, tôi lại nghe thấy tiếng nói bên trong mình, "cả hai cuộc đời đều cần được bình yên", dẫu có là trong cô độc, thì người ta vẫn luôn cần được bình yên.

Tôi viết cho em vài dòng, hôn vầng trán người con gái đang say giấc, ngắm em thêm chút nữa, rồi rời khỏi căn phòng. Gió đêm nay lạnh, cơn gió đầu đông quật mạnh vào tôi như đang muốn trách móc, oán giận thay cho em. Ừ, tôi biết em sẽ lại khóc thật nhiều đấy, mà rồi cũng sẽ đến lúc em thực sự có được bình yên thôi. Không phải bên tôi, không phải là bên tôi đâu, em ạ!

© Thụy Miên – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top