Đà Lạt nơi mình thương nhau đến thế
2020-08-02 01:20
Tác giả:
Đặng Thảo
blogradio.vn - Tôi sẽ trở lại đây thêm một và nhiều lần nữa, chưa biết cảm xúc vẫn như vậy hay sẽ là một dòng cảm xúc khác nhưng tôi chắc chắn rằng tôi vẫn thương Đà Lạt và Đà Lạt cũng thương tôi.
***
Đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến Đà Lạt, vậy mà đến rồi tôi lại sợ. Không phải tôi sợ ở một nơi lạ, cũng không phải như những lời người ta hay nói về Đà Lạt mà là vì tôi yêu thành phố này quá sợ rằng đến sẽ không muốn trở về nữa.
Tôi yêu Đà Lạt qua những thước ảnh xinh xắn, những concert âm nhạc thân thương của Hà Anh Tuấn hay qua những bản tình ca da diết của Nguyên Hà, những điều nhẹ nhàng sâu lắng ấy dường như đã vỗ về tâm hồn tôi qua từng thăng trầm của thực tại.
Hôm nay là một ngày mưa, ngồi trong quán cà phê trong lòng thành phố, một chút nhạc du dương, thành phố dường như đang dang rộng cánh tay ôm trọn tôi vào lòng, tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ. Người ta hay nói Đà Lạt là thành phố hoài cổ, khung cảnh cổ, những góc quán cafe cổ và những bài hát xưa cũ đủ để cho con người ta man mác hoài niệm và ưu tư.
Rồi chợt tiếng nhạc tắt do quán cà phê mất điện, bao trùm lên là không gian yên ắng, chỉ còn tiếng mưa phùn xì xào qua từng kẽ lá, tiếng nói chuyện râm ran của vài vị khách bàn bên.
Lâu lắm tôi với lại có cảm giác này, cảm giác tự nhiên lắm, cảm xúc và bình tâm, rồi trong lúc lắng tâm hồn xuống tôi chợt nghĩ về thực tại. Một công việc nhàm chán mà tôi đã theo nó trong vài năm, một mối quan hệ có lẽ đã nguội lạnh mà cả hai đang cố gắng duy trì, cả những dự định ước mơ còn dang dở chưa thể thực hiện, suy tư một thoáng tôi không muốn nghĩ tiếp nữa.
Đà Lạt không phải thành phố buồn mà những người mang nỗi buồn tìm đến nó, tìm sự chia sẻ, sự đồng cảm để rồi họ san sẻ nỗi buồn của mình cho Đà Lạt. Nhiều nỗi buồn tích tụ lại đủ lớn để mỗi ngóc ngách nhỏ ở nơi đây cũng đều mang màu buồn của hoài niệm, của chia xa.
Không ai đến đây mà không muốn nhấp nháp một chút buồn, chút cô độc thả hồn vào một chút sâu lắng, nhẹ nhàng. Đà Lạt ru êm tâm hồn tôi bằng một tâm hồn đồng điệu, để tôi biết rằng tôi không cô độc mà có một thành phố bé nhỏ ấy cũng mang nhiều tâm sự giống như tôi.
Buổi chiều, trời ngớt mưa, trên mặt đường vẫn còn đọng lại những vũng nước .Tôi đi bộ trên con đường đầy lá thông trở về phòng nghỉ. Hít thở một chút mùi sương lạnh của phố núi, cảm nhận cái lạnh tê tê sau mưa của Đà Lạt thấy đời người có nhiều cái bình yên đơn giản đến thế.
Bước chân qua con dốc Nhà Bò, được coi là biểu tượng của thành phố, một địa danh không ồn ào, không quá phô trương, đơn giản đó chỉ là một con dốc kỉ niệm, ấy vậy mà người ta lại yêu những cái gọi là kỉ niệm đến thế.
Bước xuống từng bậc thang ngắn và dốc tôi thấy tâm hồn mình bay bổng. Cũng giống như cuộc đời con người, sẽ có những lúc đi xuống, những lúc thăng trầm, qua mỗi đoạn dốc sẽ là một quãng đường mới bằng phẳng và cũng đẹp không kém những gì đã cũ, điều tôi phải làm là học cách đối mặt với nó.
Trên con dốc là một vài đôi tình nhân đang nắm tay nhau chụp ảnh, nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên nét mặt. Nhìn cảnh này, còn ai nói Đà Lạt là thành phố chia xa, nó vẫn đang chở che cho những hạnh phúc nhỏ bé ấy, ít ra là ngay tại thời điểm này.
Thành phố này là như thế đấy, nó vỗ về những tâm hồn cô đơn mang nhiều tâm sự, nó lắng nghe câu chuyện của những kẻ du hành, nó vun đắp thêm hạnh phúc cho những cặp đôi và nó thương những kẻ còn đang rối ren trong cái cuộc sống đa chiều này như tôi.
Tôi sẽ trở lại đây thêm một và nhiều lần nữa, chưa biết cảm xúc vẫn như vậy hay sẽ là một dòng cảm xúc khác nhưng tôi chắc chắn rằng tôi vẫn thương Đà Lạt và Đà Lạt cũng thương tôi.
© Đặng Thảo – blogradio.vn
Xem thêm: Nếu sau này chú rể của em không phải là anh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







