Cuộc đời vỏn vẹn có thế thôi, tại sao phải sợ hãi?
2014-10-08 01:31
Tác giả:
Đã rất lâu rồi, chẳng có một ngày trọn vẹn để đi trên góc phố từng qua. Thời gian chẳng thể níu giữ lại, tôi chỉ còn cách là bước theo thôi. Thèm lắm những buổi chiều lạnh, đi bộ dọc quanh khu hồ, cũng chỉ để thấy mình không cô đơn. Ấy thế mà trước đây, tôi cho rằng sao tháng 10 vô tâm quá, đưa những cơn gió lạnh, khiến tôi phải trốn mình những chiếc áo khoác thật to. Giờ đây tôi lại đang háo hức chờ tháng 10, chờ những cơn gió lạnh, phả vào mặt để tôi tỉnh lại sau cơn say. Và cũng thèm lắm những ngày lạnh bật quạt đắp chăn và chìm mình trong những bản nhạc, hát nghêu ngao như một đứa trẻ , khúc khích cười một mình và tự nghĩ: “Có khi người xung quanh đang tưởng mình bị hâm”.
Dạo này thành phố hay mưa, có lẽ vì thế lòng người cũng khóc theo hay sao, mà lòng thấy nặng trĩu quá. Bàn tay chẳng muốn làm gì? Còn đôi chân chẳng muốn bước đi. Tôi bật cười với chính suy nghĩ của mình: "Phải chăng là dấu hiệu của tuổi già?". Nhiều khi tôi hoang mang với cuộc sống này, có lẽ niềm tin trong tôi rơi mất rồi. Phải tự mình nhặt nhạnh cho những khoảng lặng riêng, để rồi tự mình thu bọc trong những mớ nỗi buồn không tên.

Đôi lúc bật khóc, muốn ném tất cả mọi kỷ niệm ra phía xa. Cuộc đời này là muôn vàn mảnh vá, dẫu thế tôi vẫn không thể chờ được nữa. Tôi ghét những nỗi bất an trong lòng và cả sự bất lực với mọi thứ xung quanh. Và ghét cả sự hờ hững của cuộc đời này. Cũng giống như một mối tình cảm không rõ ràng vậy, Nhiều khi nồng cháy đến bất ngờ, đôi khi lại dửng dưng như người lạ. Rồi tự mình hy vọng những cảm xúc xa vời và tự thất vọng.
Giờ tôi muốn đi đâu đó thật xa, bước trên dòng người người đông đúc, cùng hòa mình vào với mọi thứ trên trần gian. Nhưng lại không đủ dũng khí để đi đâu đó, lại tự cho phép mình mơ những giấc mơ trong tưởng tượng của bản thân. Nhưng giờ phải dừng giấc mơ ấy lại thôi. Được sống trên những thiên đường của giấc mơ chính là hạnh phúc, nhưng khi tỉnh dậy thì hiện thực còn đau lòng hơn. Vì thế hãy dừng lại ở đây thôi, sống với những gì ở hiện tại và chấp nhận mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.
Trời Hà Nội hôm nay đã vào thu, cái se se lạnh của đất trời, khiến con người ta có cái gì đó muốn thả trôi. Lúc này đây, lại thèm một cốc cà phê để ấm lòng để xua đi cơn gió lạnh, thèm có một bàn tay nắm lấy đi khắp con đường đầy lá vàng rơi. Tôi muốn mình thay đổi, không chìm trong những nỗi buồn không tên nữa. Tôi muốn thả mình vào với những nỗi nhớ của mùa thu, để hét lên rằng: “Tôi vui! Tôi hạnh phúc!”
Tôi bắt đầu mong chờ sự thay đổi ở chính mình, để trở thành một cô gái vui vẻ như ngày nào. Để cho mọi người thấy tôi là một cô gái siêu lạc quan. Tôi thấy lòng mình đang cháy dần lên, những ý tưởng và kế hoạch đã bắt đầu hiện lên. Cuộc đời vẻn vẹn chỉ có thế thôi, tại sao phải sợ hãi chứ?
- Vân Anh Họ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.



