Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cứ gieo đi, không yêu thương nào là vô nghĩa trong đời

2011-08-22 11:07

Tác giả:


Blog Việt

Hôm nay, chúng tôi quyết định đi đến thăm một trại người tâm thần tại huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Lúc đầu, chúng tôi chỉ thoáng mơ hồ về nơi đó qua lời kể của những người hay đi quyên góp giúp đỡ. Nếu bạn là tôi, bạn cũng sẽ ngạc nhiên khi đến một nơi như thế: “CƠ SỞ NUÔI DƯỠNG NGƯỜI TÂM THẦN TRỌNG ĐỨC”.

Không mất nhiều thời gian để hỏi thăm và tìm được đến trại, ấn tượng đầu tiên của tôi là nó không cách ly hoàn toàn với khu người dân, hay chí ít là nó không giống như trong tưởng tượng của tôi. Một cô giúp ở đó đã chạy ra đón tiếp và hỏi chúng tôi: “Chị đi giúp hay gửi bệnh nhân”.

Theo lời chủ nhân của Cơ sở nuôi dưỡng, chúng tôi được biết, ở đây là tư nhân, do hai vợ chồng có lòng hảo tâm xây nên, có một số người đến giúp làm, chăm sóc. Trại chia làm hai chỗ, một của nam và một của nữ. Họ thường nhận trợ cấp của những người có lòng hảo tâm: rau, củ, quả, mì tôm, chăn, chiếu, mùng, mền, đồ đạc… tất tần tật những gì có ích cho những bệnh nhân ở đây. Khi chúng tôi hỏi chị có mệt khi nuôi những người này không, chị cười - trả lời: “Tôi có nuôi gì đâu mà mệt, là Chúa nuôi cả thôi.”

Một thanh niên, chạc tuổi khoảng 30 -35, đến giúp chúng tôi khiêng cà chua, rau và mì vào nhà. Chắc bạn hẳn sẽ ngạc nhiên, nhìn anh ta rất bảnh trai, tri thức, nhưng quan sát kỹ thì trong ánh mắt anh ấy có gì đó thẫn thờ, vô hồn. Anh ấy là một người tâm thần. Một số người chạy đến hỏi han chúng tôi, “Lát má đi xe này về luôn hả, má cho con đi với.” Nhìn họ, bên ngoài rất bình thường, chẳng ai nghĩ rằng họ đang bị bệnh cả.

Thăm quan 1 vòng, bạn sẽ thấy có những phòng như nhà tù, vì có những lúc họ không kiểm soát được bản thân mình. Ngay cả chuyện tắm rửa cũng không được bình thường, nhìn rất xót xa và đau lòng. Nhiều người chảy nước mắt khi đến thăm và tiếp xúc với cuộc sống nơi đây.

Chúng tôi đến thăm cơ sở vào chủ nhật, ở đây có một lệ là cứ thứ bảy, chủ nhật sẽ có Thầy (bên dòng tu) đến cho họ sinh hoạt với nhau. Bạn hãy thử tưởng tượng xem, họ sẽ sinh hoạt gì nào? Họ ở trong một đại sảnh lớn, xếp hàng và ngồi rất nghiêm túc; cứ ngồi như thế, và nhìn lên phía trước (có thể xem là một sân khấu), một người tuổi trung niên đứng cầm mic và hát. Khoảng hai bài thì một người sẽ đẩy xuống, nhường người khác lên, họ giới thiệu đàng hoàng và hát. Những lời ca họ hát lên toàn là về tình yêu, về kỷ niệm, nào là hẹn hò, đợi chờ nơi sân trường,… bài cuối cùng tôi nghe từ họ trước khi ra đi là: “Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya. Tôi đi vào thương nhớ, tôi xây lại mộng mơ năm nào…”. Được biết, họ vào đây vì nhiều lí do, áp lực xã hội, áp lực gia đình, chuyện tình cảm, và rất nhiều nhiều chuyện khác nữa; đa số gia đình họ không chấp nhận họ nên gửi họ vào đấy. Có người khóc từ đầu đến cuối khi kể về cuộc sống của họ; nhiều khi tưởng rằng họ điên, nhưng lúc đó họ lại rất tỉnh.

Chắc chắn rằng bạn sẽ rất ngạc nhiên nếu nhìn thấy họ ngồi thẳng hàng, nghiêm túc; có điều ánh mắt họ mơ màng hoặc suy nghĩ về một điều gì đó chắc xa xăm lắm. Họ cũng từng như bạn và tôi, cũng có gia đình, cuộc sống, ước mơ và hy vọng; khác là họ rơi vào một hoàn cảnh đặc biệt, bất hạnh hơn. Tôi thiết nghĩ, nơi này không giống như bệnh viện Tâm Thần khác, vì bệnh viện thì sẽ điều trị, thuốc thang, và sẽ có cơ hội hết bệnh, trở về với hiện tại. Còn họ, tại cơ sở nuôi dưỡng Trọng Đức này, họ chỉ được nuôi từ lòng hảo tâm của những người khác, trong họ vẫn tồn tại một khái niệm được về, nhưng cứ thế thì khi nào họ sẽ hết bệnh: “Có về bến Hồng không, cho đi ké xe với!” Giá như họ có được cơ sở tốt để điều trị bệnh, một điều kiện tốt hơn để thoát khỏi cảnh này.

Ảnh minh họa

Họ có người thân không, có ai đó chờ đợi, mong mỏi họ khỏi bệnh hay không? Chỉ ước gì những người như họ cũng được bình thường, được đam mê và sống hết mình như bạn và tôi lúc này.

Nghỉ trưa tại một quán cơm, tôi hỏi một bà đã già bán vé số: “Con cái bà đâu mà đi bán vé số cho khổ thế này”. Bà trả lời: “Có một đứa con, mà nó bị tâm thần, ở nhà!”. “Thế bà không gửi vào trại gì à?” “Thôi gửi vào ấy tội nghiệp nó lắm, ở nhà nó cũng giặt đồ đạc hay làm việc được mà.” Nhìn bà đi mà tôi lại xót xa biết bao. Đúng là cuộc sống, không ai giống ai. Còn tham vọng của con người thì quá lớn mà đôi khi không nhận ra là mình đang sở hữu những điều gì quý giá, điều mà hàng vạn kẻ khác ao ước mà không có; và con người vô cùng ích kỷ khi chỉ giữ những điều ấy cho riêng mình mà không giúp những kẻ khác cũng có cơ hội được những điều nhỏ bé nhất của cuộc sống này.

Cứ gieo đi, vì không yêu thương nào là vô nghĩa trong đời.

Bạn cũng vậy nhé, đừng vì bất cứ vấp ngã nào mà buông xuôi cuộc sống, cứ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ cần còn sống, dù phải lết từng bước, bạn cũng phải tiếp tục đi hết con đường của mình…

Dưới đây là những hình ảnh do chính tác giả cung cấp về chuyến đi của mình. Mời bạn cùng chia sẻ:

Họ cũng như anh, họ cũng như tôi

Họ ngồi thẳng hàng, nghiêm túc; có điều ánh mắt họ mơ màng hoặc suy nghĩ về một điều gì đó

Cứ gieo đi, vì không yêu thương nào là vô nghĩa trong đời  

 

  • Gửi từ email Cỏ May - pham.bao.duyen@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top