Con thật biết ơn vì là con của mẹ
2023-02-15 01:10
Tác giả:
Phương Nguyễn
blogradio.vn - Tôi được đi làm chính thức cũng là lúc tôi xin mẹ nghỉ ở nhà để tiếp tục công việc mẹ yêu thích. Nhanh chóng lấy chồng, sinh con, tôi không giúp cho mẹ được gì nhưng mẹ đã bớt lo vì tôi có việc ổn định. Giờ đây, khi viết những dòng chữ này, mẹ đã không còn. Tôi vẫn muốn nói cảm ơn vì được làm con của mẹ. Cám ơn "Người phụ nữ nhiều nghề" của tôi.
***
Cho đến bây giờ có lẽ mẹ tôi chưa từng có ngày gọi là Quốc tế phụ nữ hay Phụ nữ Việt Nam bởi bà luôn dành hết thời gian và niềm vui của mình cho những đứa con. Và cho đến bây giờ, tôi cũng chưa từng mang lại cho Bà một ngày gọi là vinh danh những người phụ nữ ấy. Hôm nay, khi đã là bà mẹ của 2 đứa con, khi đã hiểu hết cảm giác làm mẹ và hi sinh, thì xin dành vài dòng để kể rất thật về một con người rất thật. Mẹ tôi - một người đã trải qua biết bao nhiêu nghề để tôi lớn lên và trưởng thành.
Nhớ năm tôi vào lớp Một, khi đó mẹ với một cái bàn bán kính nho nhỏ gần Chợ Cồn. Nắng cũng như mưa, bà vẫn đi từ sáng sớm và về nhà khi trời đã tối để chị em tôi có được những bữa cơm đầy đủ thịt cá, nhưng cuốn vở trắng và những cây bút kim tinh xa xỉ. Trong tâm hồn non nớt của tôi, mẹ làm được rất nhiều tiền và rất dễ dàng. Tôi nào đâu hiểu được bao nhiêu giọt mồ hôi đã đổ sau những ngày nắng và bao nhiêu cái lạnh cóng tay sau nhưng ngày mưa. Vô tư là thế.
Ròng rã 5 năm với cái hộp kính, mẹ lại phụ việc cho một tiệm bán cháo gần nhà. Tuy không đi sớm về khuya nhưng tay Mẹ luôn đầy vết đứt do phải luôn tay chặt thịt, nhóm bếp, rửa chén…Vậy mà, sau những giờ học tôi luôn được một tô cháo đầy ự mà đâu biết đó là gần một ngày mẹ quần quật với khói than, với dầu mỡ.
Tôi bước vào lớp 6 thì mẹ chuyển sang làm bánh kẹp và bánh bèo. Ban ngày Mẹ đổ bánh bèo và bán tại chỗ. Ban đêm, mẹ quạt than, chong đèn làm bánh kẹp để bỏ mối cho người ta. Tôi khi đó đã cảm nhận được nhưng cơ cực của mẹ nên cứ rảnh là lại lăn xăn phụ mẹ nào rửa chén, bưng bê, dọn bàn..Nhưng mẹ lại ngăn không cho tôi làm vì mẹ sợ “Da tay con gái bị xấu đi”.
Sang năm lớp 8, mẹ tất bật với những bao giấy xi măng vì thời đó hầu hết người ta gói bằng bao giấy xi măng được làm sạch chứ không dùng bao nylon như bây giờ. Nhưng để có được nhưng chiếc bao giấy như vậy, mẹ tôi phải bóc từng lớp của bao xi măng và dùng cây quất thật mạnh cho hết bụi, lau thật sạch và dùng lớp sạch nhất để gấp túi. Biết bao nhiêu bụi mẹ tôi đã hít vào để chị em tôi có áo đẹp, cơm ngon. Tóc mẹ bạc nhanh hơn vì những hạt bụi xi măng ấy. Mắt Mẹ mờ nhanh hơn vì những đêm thức khuya làm giấy ấy.
Tôi thi đậu lớp 10 vào Phan Châu Trinh là mang cả niềm hãnh diện và mồ hôi của mẹ. Mẹ trở thành đầu bếp của quán điểm tâm. Nói thêm rằng mẹ tôi nấu ăn rất ngon nên làm bếp chính khiến mẹ rất vui. Miệt mài làm cho tôi học hết cấp 3 và luyện thi Đại học. Năm đầu tiên tôi rớt đại học, tôi thấy mình đã mang mồ hôi của mẹ đổ đi. Tôi tránh nhìn mẹ, né tránh mọi chăm sóc của mẹ vì thấy mình có lỗi.
Tôi cũng vào đại học năm sau đó, mẹ mở tiệm cơm bụi vỉa hè. Quán lúc nào cũng đông khách đồng nghĩa với việc mẹ xoay như con thoi, đi chợ, nấu nướng, dọn rửa do không thuê người giúp việc vì theo mẹ “Dành tiến ấy mua cho con chiếc xe đi học”.. Vậy mà mẹ vẫn cười. Nụ cười của người đàn bà không biết mệt mỏi để mang cho con sự no đủ.
Tôi bước vào năm thứ 3 đại học thì mẹ làm giúp việc theo giờ cho người ta. Với chiếc xe đạp cũ, mẹ vẫn cố lo cho tôi học suốt 2 năm còn lại. Nhiều lúc rớt nước mắt nhìn mẹ giặt giũ, dọn dẹp cho người ta nhưng không làm gì được vì cơm áo gạo tiền là thế.
Tôi ra trường và nhanh chóng kiếm việc làm. Tôi làm bất cứ việc gì để mẹ tôi được ở nhà. Lúc này, mẹ quay về với sở thích của mình: Nấu ăn. Mẹ mở dịch vụ nấu đám và lúc này tôi mới thấy mắt mẹ cười thực sự. Lòng tôi bớt đau hơn.
Hai năm sau đó, ba tôi mất. Mắt mẹ vốn đã buồn nay lại thêm nét cô đơn. Mẹ lại phải đi làm cho các nhà hàng để trang trãi cuộc sống bởi lúc đó tôi thất nghiệp và dịch vụ của mẹ không phát triển như bây giờ. Nhìn tấm thân còm cõi của mẹ, tôi xót xa và dằn vặt.
Tôi được đi làm chính thức cũng là lúc tôi xin mẹ nghỉ ở nhà để tiếp tục công việc mẹ yêu thích. Nhanh chóng lấy chồng, sinh con, tôi không giúp cho mẹ được gì nhưng mẹ đã bớt lo vì tôi có việc ổn định. Giờ đây, khi viết những dòng chữ này, mẹ đã không còn. Tôi vẫn muốn nói cảm ơn vì được làm con của mẹ. Cám ơn "Người phụ nữ nhiều nghề" của tôi.
© Phương Nguyễn - blogradio.vn
Xem thêm: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.







