Con thật biết ơn vì là con của mẹ
2023-02-15 01:10
Tác giả:
Phương Nguyễn
blogradio.vn - Tôi được đi làm chính thức cũng là lúc tôi xin mẹ nghỉ ở nhà để tiếp tục công việc mẹ yêu thích. Nhanh chóng lấy chồng, sinh con, tôi không giúp cho mẹ được gì nhưng mẹ đã bớt lo vì tôi có việc ổn định. Giờ đây, khi viết những dòng chữ này, mẹ đã không còn. Tôi vẫn muốn nói cảm ơn vì được làm con của mẹ. Cám ơn "Người phụ nữ nhiều nghề" của tôi.
***
Cho đến bây giờ có lẽ mẹ tôi chưa từng có ngày gọi là Quốc tế phụ nữ hay Phụ nữ Việt Nam bởi bà luôn dành hết thời gian và niềm vui của mình cho những đứa con. Và cho đến bây giờ, tôi cũng chưa từng mang lại cho Bà một ngày gọi là vinh danh những người phụ nữ ấy. Hôm nay, khi đã là bà mẹ của 2 đứa con, khi đã hiểu hết cảm giác làm mẹ và hi sinh, thì xin dành vài dòng để kể rất thật về một con người rất thật. Mẹ tôi - một người đã trải qua biết bao nhiêu nghề để tôi lớn lên và trưởng thành.
Nhớ năm tôi vào lớp Một, khi đó mẹ với một cái bàn bán kính nho nhỏ gần Chợ Cồn. Nắng cũng như mưa, bà vẫn đi từ sáng sớm và về nhà khi trời đã tối để chị em tôi có được những bữa cơm đầy đủ thịt cá, nhưng cuốn vở trắng và những cây bút kim tinh xa xỉ. Trong tâm hồn non nớt của tôi, mẹ làm được rất nhiều tiền và rất dễ dàng. Tôi nào đâu hiểu được bao nhiêu giọt mồ hôi đã đổ sau những ngày nắng và bao nhiêu cái lạnh cóng tay sau nhưng ngày mưa. Vô tư là thế.
Ròng rã 5 năm với cái hộp kính, mẹ lại phụ việc cho một tiệm bán cháo gần nhà. Tuy không đi sớm về khuya nhưng tay Mẹ luôn đầy vết đứt do phải luôn tay chặt thịt, nhóm bếp, rửa chén…Vậy mà, sau những giờ học tôi luôn được một tô cháo đầy ự mà đâu biết đó là gần một ngày mẹ quần quật với khói than, với dầu mỡ.
Tôi bước vào lớp 6 thì mẹ chuyển sang làm bánh kẹp và bánh bèo. Ban ngày Mẹ đổ bánh bèo và bán tại chỗ. Ban đêm, mẹ quạt than, chong đèn làm bánh kẹp để bỏ mối cho người ta. Tôi khi đó đã cảm nhận được nhưng cơ cực của mẹ nên cứ rảnh là lại lăn xăn phụ mẹ nào rửa chén, bưng bê, dọn bàn..Nhưng mẹ lại ngăn không cho tôi làm vì mẹ sợ “Da tay con gái bị xấu đi”.
Sang năm lớp 8, mẹ tất bật với những bao giấy xi măng vì thời đó hầu hết người ta gói bằng bao giấy xi măng được làm sạch chứ không dùng bao nylon như bây giờ. Nhưng để có được nhưng chiếc bao giấy như vậy, mẹ tôi phải bóc từng lớp của bao xi măng và dùng cây quất thật mạnh cho hết bụi, lau thật sạch và dùng lớp sạch nhất để gấp túi. Biết bao nhiêu bụi mẹ tôi đã hít vào để chị em tôi có áo đẹp, cơm ngon. Tóc mẹ bạc nhanh hơn vì những hạt bụi xi măng ấy. Mắt Mẹ mờ nhanh hơn vì những đêm thức khuya làm giấy ấy.
Tôi thi đậu lớp 10 vào Phan Châu Trinh là mang cả niềm hãnh diện và mồ hôi của mẹ. Mẹ trở thành đầu bếp của quán điểm tâm. Nói thêm rằng mẹ tôi nấu ăn rất ngon nên làm bếp chính khiến mẹ rất vui. Miệt mài làm cho tôi học hết cấp 3 và luyện thi Đại học. Năm đầu tiên tôi rớt đại học, tôi thấy mình đã mang mồ hôi của mẹ đổ đi. Tôi tránh nhìn mẹ, né tránh mọi chăm sóc của mẹ vì thấy mình có lỗi.
Tôi cũng vào đại học năm sau đó, mẹ mở tiệm cơm bụi vỉa hè. Quán lúc nào cũng đông khách đồng nghĩa với việc mẹ xoay như con thoi, đi chợ, nấu nướng, dọn rửa do không thuê người giúp việc vì theo mẹ “Dành tiến ấy mua cho con chiếc xe đi học”.. Vậy mà mẹ vẫn cười. Nụ cười của người đàn bà không biết mệt mỏi để mang cho con sự no đủ.
Tôi bước vào năm thứ 3 đại học thì mẹ làm giúp việc theo giờ cho người ta. Với chiếc xe đạp cũ, mẹ vẫn cố lo cho tôi học suốt 2 năm còn lại. Nhiều lúc rớt nước mắt nhìn mẹ giặt giũ, dọn dẹp cho người ta nhưng không làm gì được vì cơm áo gạo tiền là thế.
Tôi ra trường và nhanh chóng kiếm việc làm. Tôi làm bất cứ việc gì để mẹ tôi được ở nhà. Lúc này, mẹ quay về với sở thích của mình: Nấu ăn. Mẹ mở dịch vụ nấu đám và lúc này tôi mới thấy mắt mẹ cười thực sự. Lòng tôi bớt đau hơn.
Hai năm sau đó, ba tôi mất. Mắt mẹ vốn đã buồn nay lại thêm nét cô đơn. Mẹ lại phải đi làm cho các nhà hàng để trang trãi cuộc sống bởi lúc đó tôi thất nghiệp và dịch vụ của mẹ không phát triển như bây giờ. Nhìn tấm thân còm cõi của mẹ, tôi xót xa và dằn vặt.
Tôi được đi làm chính thức cũng là lúc tôi xin mẹ nghỉ ở nhà để tiếp tục công việc mẹ yêu thích. Nhanh chóng lấy chồng, sinh con, tôi không giúp cho mẹ được gì nhưng mẹ đã bớt lo vì tôi có việc ổn định. Giờ đây, khi viết những dòng chữ này, mẹ đã không còn. Tôi vẫn muốn nói cảm ơn vì được làm con của mẹ. Cám ơn "Người phụ nữ nhiều nghề" của tôi.
© Phương Nguyễn - blogradio.vn
Xem thêm: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.







