Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cơn mưa chiều gọi nỗi nhớ đầy vơi

2013-06-10 09:11

Tác giả:


Có cơn mưa chiều bất chợt về trên phố, giữa những khoảng sân trường trắng xóa một màu... nhẹ nhàng, tí tách... gọi nỗi nhớ đầy vơi.

Mưa... rả rích suốt một ngày, mang những áng mây xám xịt phủ quanh một không gian lặng lẽ, gió cũng kịp tràn về để gọi nỗi nhớ theo mưa. Những cơn mưa đầu mùa hạ khiến cho ta chợt buồn, chợt nhớ về những tháng ngày hoang hoải, gọi những kỉ niệm day dứt về một thời khờ dại...

Mưa xóa tan sự ngột ngạt của những ngày nắng gắt, dịu đi những ồn ào của một cuộc sống vội vã đang trôi. Mưa đưa phố về với khoảng lặng, về với hình ảnh của những đôi tình nhân trở nhau về rất vội. Mưa trả về cho phố một góc nhìn của sự trầm lặng, một cafe quán vắng thân quen...

Mưa rả rích đến tận đêm, xua mùa hạ về với miền kí ức và gọi hồn những nỗi nhớ lay lắt đầy vơi. Có bóng ai đó đi trong mưa, rất vội... lướt qua nhau như một định mệnh trong cuộc sống này. Mưa như nghẹn ngào nhắc về những mối tình thủa học trò. Những cơn mưa ướt tóc ai, dưới ánh đèn bờ vai ai đó tựa vào nhau... Mưa như hối tiếc về những giọt nước mắt chia li rất vội, về những cuộc tình ngăn cách, phải dứt áo ra đi...





...Và rồi, ta sẽ bắt gặp một bức ảnh làm lòng ta chùng xuống, tim khẽ run run, vì nụ cười kia ấm áp quá, thân thương quá, rồi vô thức chạm tay vào gương mặt ấy, mỉm cười mà nước mắt chợt rơi, cảm giác như tim mình thắt lại. Nhớ! nhớ vô cùng, có những người ta có thể gặp lại và cũng có những người ta mãi mãi không thể nhìn thấy được nữa. Thời gian vô tình lắm, nó đã mang đi họ mất rồi. Buồn đến lạ!

Giữa cơn mưa, ta nhìn vào những khoảng không vô định, thấy thành phố chìm trong màn sương mờ ảo, thấy ai đó đi rất vội, thấy ánh đèn đường thấp thoáng soi bước chân và thấy một nếp nhà le lói ánh đèn. Thèm được cái cảm giác ngồi ngắm mưa rả rích, hoài niệm về những kí ức thủa ấu thơ, nhớ những bưa cơm gia đình chiều mưa. Mơ về những ngày bé ngồi bên mẹ đếm mưa rơi để rồi ngây thơ hỏi mưa có buồn không mẹ...

Uh thì... mưa cứ rơi đi nhé, rơi đi cho lòng nhẹ, cho bình yên. Mưa không phải là trống vắng, không phải là buồn, mưa là để rửa trôi đi mọi thứ... nhưng bất chợt có cơn mưa chiều gọi nỗi nhớ đầy vơi...

P/S: Entry viết một ngày mưa đầu hạ. Gọi về những nỗi nhớ đầy vơi... nhớ mẹ...
  • Gửi từ Giao Pham Ngoc  - ngocgiaofet@

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top