Con mong gia đình ta sẽ bên nhau thật lâu
2023-04-11 01:20
Tác giả:
Ngọc Anh
blogradio.vn - Không cần mong cầu quá xa với tôi như thế là quá đủ, mong cho gia đình ta sẽ sống bên nhau thật lâu, thật hạnh phúc, những đứa em của tôi được học hành, thành đạt và chúc cho mọi gia đình trên thế giới đều được hạnh phúc.
***
Gia đình tôi là một gia đình nhỏ sống ở quê, một vùng quê nghèo còn nhiều thiếu thốn.Tôi vẫn nhớ như in hồi đó, gia đình tôi đã thực sự có quãng thời gian khó khăn. Trong một căn nhà nhỏ bằng gạch cũ kỹ đã sờn màu vì mưa nắng, bố tôi làm thợ xây là trụ cột chính nuôi sống các thành viên trong gia đình, mẹ vì bận chăm tôi và bé em mới 6 tuổi nên không thể ra ngoài kiếm thêm thu nhập. Tất cả nguồn sống của gia đình đều đặt nặng lên vai bố từ tiền ăn uống hàng ngày cho đến tiền học của hai chị em tôi.
Vất vả lo toan cuộc sống là thế nhưng những lúc bố ở nhà, gia đình có mặt đầy đủ người là lại rộn ràng tiếng cười nói đầm ấm. Hai chị em líu lo kể chuyện học ở trường cho bố, mẹ thì cứ thao thao bất tuyệt những chuyện xảy ra trong xóm nào là nhà chú H kia hai vợ chồng cãi nhau, nhà bà B có con đi du học nước ngoài về...cứ như thế cuộc sống của chúng tôi trôi qua bình đạm mỗi ngày.
Bố tôi là con trai đầu của ông nội, là trưởng nam trong dòng họ chính vì thế mà áp lực về việc sinh con trai nối dõi tông đường chưa bao giờ vơi đi. Mỗi lần có đám giỗ trong dòng họ mọi người lại bàn tán xì xào chuyện bố tôi có 2 cô con gái, người nói trước mặt kẻ đâm sau lưng khiến bố buồn nhiều nhưng chưa bao giờ nói ra.
Những hôm đi làm về mệt hay mỗi khi được nhà thầu mời nhậu là những lúc bố về nhà tối muộn trong tình trạng say bí tỉ và bắt đầu nói ra hết những chuyện khiến bố áp lực trong đó có chuyện bị mỉa mai vì chỉ đẻ được hai đứa con gái. Mẹ tôi không thể hiện cho chúng tôi thấy nhưng mỗi buổi sáng thức dậy sau đêm bố say tôi đều nhìn thấy mắt mẹ sưng đỏ, chắc chắn đêm qua mẹ đã khóc rất nhiều. Trách nhiệm không của riêng ai nhưng chắc hẳn mẹ cũng áp lực một phần. Lúc đó là một đứa trẻ 10 tuổi nhưng tôi đã có thể hiểu hết mọi chuyện, tôi không biết cách cũng không giỏi việc an ủi bố mẹ cứ như thế im lặng để mọi chuyện qua đi.
Một đêm đó như thường lệ, bố đã uống say, tầm 10 giờ tối tiếng chiếc xe máy 86 cà tàng của bố nổ ạch ạch về đến nhà. Trong tình trạng không tỉnh táo, bố dắt xe vào nhà tiếng đi xiêu vẹo khoá cửa lại rồi đi vào phòng chỗ tôi đang ngồi học bài. Trên người bố nồng nàn mùi rượu bia và thuốc lá, tiến lại gần tôi bố hỏi nhẹ nhàng:
- Học bài à con? Cả nhà ăn tối hết chưa?
- Dạ con đang học bài, nhà mình ăn hết rồi bố.
Mùi trên người bố khiến tôi khó chịu nhưng chưa bao giờ phàn nàn vì tôi hiểu được những vất vả mà bố đang gánh vác, một chút mùi chẳng đáng là gì nên vẫn cố gắng chịu được. Bố lại ghé vào tai tôi thì thầm:
- Con muốn có thêm em không, hay bố mẹ đẻ thêm em nhé?.
Nghe bố nói xong câu đó tự nhiên tôi chững người, tôi biết bố muốn sinh thêm để có em trai, một phần để nối dõi tông đường, một phần vì không muốn nghe những lời khó nghe từ họ hàng, làng xóm. Nhưng tôi cũng đủ nhận thức để hiểu rõ những khó khăn gia đình mình đang gặp phải. Một mình bố đi làm nuôi bốn miệng ăn, cả nhà phải ăn uống tiện lắm mới đủ trang trải cuộc sống và lo cho hai chị em tôi ăn học.
Chiếc áo bố mặc đi làm đã sờn vai thủng một vài lỗ vì móc phải sắt thép. Nếu bây giờ mà có thêm em nữa thì gia đình mình sẽ ra sao đây, liệu bố mẹ có đủ sức, đủ khả năng lo cho chúng tôi hay chỉ càng vất vả khó nhọc thêm. Những suy nghĩ ấy cứ hiện lên liên tục trong tâm trí khiến tôi không thể nào thoát ra được. Đáp lại bố, tôi lắc đầu khe khẽ. Bố chỉ cười hôn lên trán tôi và không nói gì quay đi. Tôi biết thái độ của mình khiến bố buồn nhưng tôi chỉ muốn gia đình mình có cuộc sống tốt hơn, bố mẹ không phải vất vả dãi nắng dầm mưa, đã khó nhọc bao lâu rồi còn vì thêm gánh nặng lo cho một đứa con mà gồng gánh lại thêm bội phần.
Con không muốn có thêm em đâu, không hề muốn bố à. Dòng suy nghĩ đó cứ len lỏi trong tâm trí tôi nguyên buổi tối hôm đó khiến tôi không thể nào ngủ yên. Và tôi bắt đầu ước về những điều không có thật. Tôi ước gia đình mình khá giả hơn, ước bố mẹ không phải vất vả thì chuyện bố mẹ muốn có thêm mấy đứa con tôi sao có thể ngăn cản cho được mà thay vào đó là ủng hộ, vui vẻ đón nhận mới đúng. Vừa suy nghĩ vừa lo lắng cứ thế tôi chìm vào giấc ngủ hồi nào không hay.
Sáng hôm sau, bầu trời vẫn trong xanh, cuộc sống hàng ngày vẫn cứ thế tiếp diễn. Bố tôi đã thoát khỏi trạng thái say xỉn và có lẽ không còn nhớ gì về những chuyện hôm qua đã nói với tôi trong men rượu. Một ngày mới lại bắt đầu trong guồng quay hối hả, ai cũng có nhiệm vụ của riêng mình, bố bận kiếm tiền mưu sinh, bọn trẻ chúng tôi thì bận học, mẹ thì chăm lo công việc nhà, không mấy chốc mà lại trôi qua một ngày nữa, những tháng ngày ảm đạm như thế cứ trôi đi.
Dù không đồng ý nhưng vẫn phải chấp nhận sự thật là một năm sau đó gia đình tôi đón thêm thành viên mới, mẹ tôi hạ sinh thêm một đứa em gái, em hơi thiếu cân vì mẹ ăn uống không được đầy đủ chất như khi người ta mang bầu. Mặc dù không nói ra nhưng trong mắt bố mẹ vẫn có nét đượm buồn.
Ngày rước em và mẹ từ bệnh viện về nhà cảm xúc trong tôi lẫn lộn vô cùng, thế là gánh nặng gia đình trên vai bố lại càng lớn và bố vẫn chưa thể có cho mình một đứa con trai như bố muốn. Hàng xóm vẫn tiếp tục bàn tán sau lưng gia đình tôi. Nhưng thành viên mới này là em gái ruột của mình, tôi không thể phủ nhận điều đó. Cảm thấy một chút buồn, một chút thất vọng, cái suy nghĩ gia đình mình không biết đến bao giờ mới có thể thoát khỏi cái cảnh nghèo khổ này khiến tôi tự ti khi ra ngoài, tự ti với bạn bè, dần khép mình lại với thế giới xung quanh.
Và bây giờ khi đã đủ lớn để hiểu mọi chuyện, bước vào độ tuổi hai mấy này, ý thức được trách nhiệm của bản thân với gia đình và bố mẹ, tôi dần đón nhận mọi thứ theo hướng tích cực hơn, cảm thấy suy nghĩ của bản thân nên chững chạc hơn. Tôi không còn trách bố mẹ hay cảm thấy khổ, buồn vì chuyện mình có nhiều em út mà thay vào đó biến thành động lực giúp tôi tiến thẳng về phía trước. Tôi cố gắng học tập trau dồi bản thân để có khả năng kiếm được nhiều tiền phụ giúp bố mẹ lo cho các em.
Tôi cảm thấy yêu cuộc sống này hơn, biết trân quý khoảng thời gian ở bên gia đình và các em mặc dù khoảng thời gian ở bên mọi người không còn thường xuyên như trước mà phải di chuyển đến một vùng đất xa hơn để phù hợp với tính chất công việc, lo cho cuộc sống. Nhưng không vì thế mà tình cảm của tôi dành cho gia đình mình phai nhạt đi chút nào.
Có thể cuộc sống bây giờ của gia đình tôi vẫn chưa phải quá hoàn hảo hay quá sung túc nhưng nhìn lại vẫn tốt hơn rất nhiều gia đình khác. Bố mẹ còn khỏe, các em vẫn được học hành và vui chơi, được sống tự do và sống có ước mơ, tất cả những điều đó là động lực nuôi lớn tâm hồn tôi mỗi ngày.
Mỗi ngày trôi qua tôi luôn đốc thúc bản thân mình, cố gắng trau dồi bản thân, nỗ lực hơn nữa để mang đến những giá trị cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình và xã hội. Bố mẹ và các em luôn là hậu phương vững chãi để tôi có những bước tiến xa hơn trong cuộc đời mình.
Bật mí là sau thêm một lần mang thai nữa thì mẹ tôi đã sinh được một cậu em trai trong niềm vui hân hoan của cả gia đình. Từ đó bố tôi không còn phải nghe thêm bất cứ lời nào của họ hàng hay hàng xóm nữa nhưng thay vào đó vẫn đang cố gắng làm lụng để lo cho chúng tôi có cuộc sống tốt hơn. Em trai tôi nay đã lớn sắp bước vào lớp 3, mỗi ngày đi học đều chăm ngoan lễ phép được cô giáo khen, là niềm tự hào lớn của bố tôi và của cả gia đình.
Cuộc sống là một cái gì đó không nói trước được, hàng ngàn người không có công ăn việc làm, mọi thứ đều vô cùng khó khăn. Và tôi, một cô gái 25 tuổi vẫn có công việc để làm, vẫn còn gia đình để yêu thương, làm động lực phấn đấu, bố mẹ và các em vẫn khỏe mạnh bên tôi.
Không cần mong cầu quá xa với tôi như thế là quá đủ, mong cho gia đình ta sẽ sống bên nhau thật lâu, thật hạnh phúc, những đứa em của tôi được học hành, thành đạt và chúc cho mọi gia đình trên thế giới đều được hạnh phúc.
© Ngoc Anh - blogradio.vn
Xem thêm: Học Cách Yêu Bản Thân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.







