Con đi ngàn dặm xa nhà
2014-09-05 01:09
Tác giả:
Kawasaki, 29/8
Vậy là con đã rời Việt Nam được 5 tháng rồi. Lúc con đến là lúc hoa anh đào đang nở rộ trên khắp nước Nhật. Lần đầu tiên tận mắt ngắm những cây anh đào, con giống như đứa trẻ thích thú hò reo. Ở đây chỗ nào cũng thấy hoa. Thỉnh thoảng ngồi trong phòng học lơ đãng nhìn ra cửa sổ, những cánh anh đào đang nhẹ bay trong gió, con thầm ước lúc này có cả nhà ở đây thì tốt.
Ngày đầu tiên đặt chân đến Nhật, mưa tầm tã, ngày chuyển từ Ibaraki sang Kanagawa cũng là ngày mưa. Nhưng người ta nói mưa là có lộc, hi vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp. Thời tiết, nhiệt độ thay đổi liên tục trong ngày. Ở lâu rồi cũng sẽ quen mẹ nhỉ.
À, con gái mẹ cũng quen được nhiều bạn lắm nhé! Từ Thái Lan, Philippines, Campuchia ... Đôi khi không hiểu tiếng lại phải dùng ngôn ngữ cơ thể để diễn tả những điều muốn nói. Có lúc cười lăn cười bò vì hành động ngộ nghĩnh. Mấy bác làm cùng cũng tốt bụng và giúp đỡ, chỉ dạy cho con nhiều. Con cũng đã quen với đồ ăn thức uống bên này rồi mẹ nhé. Chỉ là thỉnh thoảng vẫn nhớ và thèm đồ ăn mẹ nấu, nhớ cu Tép nghịch ngợm đòi phá bĩnh mâm cơm khi không được tham gia; nhớ hai anh chị luôn dặn dò, lo lắng cho sức khoẻ, việc học và công việc của em gái; nhớ những lời cằn nhằn của mẹ vì thói thức khuya, ngủ nướng của cô con gái 25 tuổi chưa buồn đưa anh chàng nào đó về ra mắt mẹ. Nhớ cả sự lo lắng của mẹ vì tính trẻ con, lại không khéo léo, không đủ khôn ngoan suy tính trong mọi việc của con.

Xa nhà không phải là 15, 30 hay 100 km nữa mà là cả nghìn cây số mẹ nhỉ. Khi con quyết định đi xa thế này, con đã suy nghĩ rất nhiều.
Xa nhà là:
Con phải tự chăm lo cho bản thân từ ăn uống đến sức khoẻ.
Tự dậy sớm mà không có mẹ gọi dậy.
Có lúc nhớ nhà thật nhiều nhưng phải nén lòng không gọi về để mẹ phải lo.
Có lúc nhớ món ăn Việt Nam, nhưng chỉ nhớ theo kỉ niệm.
Có lúc ngồi lặng lẽ, nhìn xa xăm về phía nào đó, nghĩ về gia đình.
Có lúc nằm ôm gối mà khóc lặng lẽ.
Con cần bắt đầu sống tự lập, tự chủ trong mọi suy nghĩ, hành động.
Con cần bỏ đi tính trẻ con, không để đứa trẻ mang hình hài người lớn mà phải trở về đúng độ tuổi của mình.
Con biết con sẽ phải mạnh mẽ hơn nhiều.
Cảm ơn mẹ đã ủng hộ và cho con cơ hội này. Khi con nghĩ, khi một mình bước ra thế giới là con mẹ đã lớn hơn chút. Con sẽ cố gắng. Mẹ yên tâm nhé!
Con gái mẹ
Gửi tặng mẹ yêu bài hát “Lời ru cho con” của Trần Thu Hà. Con yêu mẹ rất nhiều!
- Le Giang Do
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.



