Còn đâu những ngày xưa
2019-09-30 01:20
Tác giả:
San hô tím
blogradio.vn - Mỗi đoạn đường đời là mỗi cuốn sách đầy màu sắc. Đôi khi ta cần đọc lại những cuốn sách đó để thấy mình đã từng ngây thơ, đã từng khờ dại và đang trưởng thành như thế nào. Ai cũng có những trang kỷ niệm đáng quý và tuổi thơ là quãng thời gian tôi nâng niu, trân trọng cất trong tận sâu thẳm tiềm thức. Lâu lâu lại lôi lên giúp tâm hồn tôi bình ổn trước những bộn bề của cuộc sống.
***
Hòa vào dòng người tấp nập tan ca ra về tôi bước vội ra bến xe bus cho kịp chuyến xe đầu. Ngoài trời bắt đầu mưa nặng hạt. Những hạt mưa đua nhau nhảy trên những bóng nước lúc nhanh, lúc chậm. Sự bình yên đến lạ từ khi đứng nhìn ra xung quanh, nhìn những hạt mưa mau tôi chợt nhớ lại tuổi thơ, tuổi học trò.
Bố tôi thích hát, thích nghe đài, thích câu cá và tôi được thừa hưởng tất cả những sở thích đó từ bố. Mẫu giáo nhỏ, đi học ở đầu xóm, chỉ cách khoảng 100m nhưng tôi đi học ngày nào cũng về rất muộn. Lý do là dọc đường về gặp ai trong xóm cũng hỏi hôm nay học hát bài gì, hát cho cô, bác nghe nhé. Thế là tôi hát. Rồi những lúc bố con ngồi thủ thỉ bố bảo câu cá là một niềm vui giúp con người ta rèn luyện sự kiên nhẫn tốt nhất. Lại nhớ những lần ngồi sau chiếc xe đạp phượng hoàng của bố đi đường gặp nhà hàn xì, con thì hấp dẫn với nhưng tia lửa bắn ra nhưng bố lại nhắc: “Không được nhìn hỏng mắt đấy”.
Tivi thời đó hiếm lắm, cả xóm có vài chiếc nên toàn phải đi xem nhờ. Mấy ông đạo diễn biết chọn giờ ghê, cứ giờ học là chiếu toàn phim hay. Khi thì Lập trình trái tim, lúc thì Truyền thuyết Ju-mong , Ngôi nhà hoa hồng… Đang học nhưng có phim là mất hút, mẹ toàn mắng nhưng đâu lại vào đấy bởi phim truyền hình có sức hút kỳ lạ với tôi lúc đó.

Và thời đi học chưa có điện thoại, mỗi sáng lũ bạn cùng tuổi sẽ đợi nhau, hẹn nhau đầu xóm, tụ tập đủ mới bắt đầu đi. Có hôm vì đợi đủ quân số mà cả đám đi học muộn. Rồi lải nhải suốt dọc đường trách móc tại sao mày đi muộn, đến muộn như này sao đỏ lại trừ điểm. Suốt chín năm bảy đứa chúng tôi không biết bao nhiêu lần cãi nhau, bao nhiêu lần không thèm đợi nhưng rồi chỉ được một hai hôm là lại tự động ra chỗ chờ quen thuộc.
Trước kia tôi cũng nhớ kể cả lên cấp 2 học cũng rất bình thường, rất ít khi học thêm, học lực khá là cả một vấn đề nan giản. Thế nhưng nhìn lại học sinh bây giờ giường như những giá trị cũ đã bị mai một rất nhiều, nền giáo dục quá khác nhau: học thêm, chạy điểm, cô giáo đánh học sinh,… Xã hội càng phát triển thì các mối quan hệ càng phức tạp. Muốn quay lại cái thời mà đi học muộn là sợ run khi bắt gặp giáo viên, phụng phịu giận dỗi nhau với đứa bạn thân, ngại ngùng quay mặt đi khi bắt gặp ánh mắt của người mình thầm thích…
Những khoảng thời gian tưởng chừng đã rơi vào quên lãng bởi sự đổi thay của cuộc sống. Nhưng không! Nó chỉ tạm thời lắng xuống để chỉ cần một xúc tác nhỏ là cả bầu trời ký ức lại bừng rạng. Mải miên man với những kỷ niệm tôi giật mình bởi tiếng còi xe bus vào bến. Lại hối hả lên xe, lại quay về với thực tại. Mỗi đoạn đường đời là mỗi cuốn sách đầy màu sắc. Đôi khi ta cần đọc lại những cuốn sách đó để thấy mình đã từng ngây thơ, đã từng khờ dại và đang trưởng thành như thế nào. Ai cũng có những trang kỷ niệm đáng quý và tuổi thơ là quãng thời gian tôi nâng niu, trân trọng cất trong tận sâu thẳm tiềm thức. Lâu lâu lại lôi lên giúp tâm hồn tôi bình ổn trước những bộn bề của cuộc sống. Giống như hôm nay vậy, thời ngây dại của thừng người luôn luôn đáng quý trọng.
© San hô tím - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





