Còn đâu những ngày xưa
2019-09-30 01:20
Tác giả:
San hô tím
blogradio.vn - Mỗi đoạn đường đời là mỗi cuốn sách đầy màu sắc. Đôi khi ta cần đọc lại những cuốn sách đó để thấy mình đã từng ngây thơ, đã từng khờ dại và đang trưởng thành như thế nào. Ai cũng có những trang kỷ niệm đáng quý và tuổi thơ là quãng thời gian tôi nâng niu, trân trọng cất trong tận sâu thẳm tiềm thức. Lâu lâu lại lôi lên giúp tâm hồn tôi bình ổn trước những bộn bề của cuộc sống.
***
Hòa vào dòng người tấp nập tan ca ra về tôi bước vội ra bến xe bus cho kịp chuyến xe đầu. Ngoài trời bắt đầu mưa nặng hạt. Những hạt mưa đua nhau nhảy trên những bóng nước lúc nhanh, lúc chậm. Sự bình yên đến lạ từ khi đứng nhìn ra xung quanh, nhìn những hạt mưa mau tôi chợt nhớ lại tuổi thơ, tuổi học trò.
Bố tôi thích hát, thích nghe đài, thích câu cá và tôi được thừa hưởng tất cả những sở thích đó từ bố. Mẫu giáo nhỏ, đi học ở đầu xóm, chỉ cách khoảng 100m nhưng tôi đi học ngày nào cũng về rất muộn. Lý do là dọc đường về gặp ai trong xóm cũng hỏi hôm nay học hát bài gì, hát cho cô, bác nghe nhé. Thế là tôi hát. Rồi những lúc bố con ngồi thủ thỉ bố bảo câu cá là một niềm vui giúp con người ta rèn luyện sự kiên nhẫn tốt nhất. Lại nhớ những lần ngồi sau chiếc xe đạp phượng hoàng của bố đi đường gặp nhà hàn xì, con thì hấp dẫn với nhưng tia lửa bắn ra nhưng bố lại nhắc: “Không được nhìn hỏng mắt đấy”.
Tivi thời đó hiếm lắm, cả xóm có vài chiếc nên toàn phải đi xem nhờ. Mấy ông đạo diễn biết chọn giờ ghê, cứ giờ học là chiếu toàn phim hay. Khi thì Lập trình trái tim, lúc thì Truyền thuyết Ju-mong , Ngôi nhà hoa hồng… Đang học nhưng có phim là mất hút, mẹ toàn mắng nhưng đâu lại vào đấy bởi phim truyền hình có sức hút kỳ lạ với tôi lúc đó.

Và thời đi học chưa có điện thoại, mỗi sáng lũ bạn cùng tuổi sẽ đợi nhau, hẹn nhau đầu xóm, tụ tập đủ mới bắt đầu đi. Có hôm vì đợi đủ quân số mà cả đám đi học muộn. Rồi lải nhải suốt dọc đường trách móc tại sao mày đi muộn, đến muộn như này sao đỏ lại trừ điểm. Suốt chín năm bảy đứa chúng tôi không biết bao nhiêu lần cãi nhau, bao nhiêu lần không thèm đợi nhưng rồi chỉ được một hai hôm là lại tự động ra chỗ chờ quen thuộc.
Trước kia tôi cũng nhớ kể cả lên cấp 2 học cũng rất bình thường, rất ít khi học thêm, học lực khá là cả một vấn đề nan giản. Thế nhưng nhìn lại học sinh bây giờ giường như những giá trị cũ đã bị mai một rất nhiều, nền giáo dục quá khác nhau: học thêm, chạy điểm, cô giáo đánh học sinh,… Xã hội càng phát triển thì các mối quan hệ càng phức tạp. Muốn quay lại cái thời mà đi học muộn là sợ run khi bắt gặp giáo viên, phụng phịu giận dỗi nhau với đứa bạn thân, ngại ngùng quay mặt đi khi bắt gặp ánh mắt của người mình thầm thích…
Những khoảng thời gian tưởng chừng đã rơi vào quên lãng bởi sự đổi thay của cuộc sống. Nhưng không! Nó chỉ tạm thời lắng xuống để chỉ cần một xúc tác nhỏ là cả bầu trời ký ức lại bừng rạng. Mải miên man với những kỷ niệm tôi giật mình bởi tiếng còi xe bus vào bến. Lại hối hả lên xe, lại quay về với thực tại. Mỗi đoạn đường đời là mỗi cuốn sách đầy màu sắc. Đôi khi ta cần đọc lại những cuốn sách đó để thấy mình đã từng ngây thơ, đã từng khờ dại và đang trưởng thành như thế nào. Ai cũng có những trang kỷ niệm đáng quý và tuổi thơ là quãng thời gian tôi nâng niu, trân trọng cất trong tận sâu thẳm tiềm thức. Lâu lâu lại lôi lên giúp tâm hồn tôi bình ổn trước những bộn bề của cuộc sống. Giống như hôm nay vậy, thời ngây dại của thừng người luôn luôn đáng quý trọng.
© San hô tím - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.





