Có phải em mùa đông Hà Nội
2016-01-15 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Mùa về, nắng không dịu tan giữa áng mây màu xanh như màu mùa thu bỏ ngỏ. Bậu cửa sổ cuối con hẻm xưa, sắc hoa giấy li ti cứ tan hoang mang một nỗi nhớ về mùa. Nét trầm cổ, mộc mạc từ những ngày cổ xưa, thoáng buồn. Giữa một bề ngoài đang vươn mình phát triển quá nhanh dưới bàn tay nhân loại thì trong trái tim thủ đô vẫn hiện về những giọt kí ức già cỗi chảy trôi.
Mùa đông trầm mặc tiếp lời bên câu chuyện chè chén của những người đàn ông luống tuổi.
Họ nâng li, họ uống.
Rồi lại nâng li, rồi lại uống.
Chuyện tiếp chuyện. Chuyện đời, chuyện người, chuyện làm ăn, chuyện gia đình.
Hà Nội những ngày cuối năm, mang theo suy tư suốt cả năm dài. Nhấc điện thoại, vài ba người bạn khắc cốt ghi tâm hò nhau nhấm nháp chén rượu nồng nhìn về phía ngã tư thanh vắng. Họ xuýt xoa giữa từng cơn gió lạnh. Họ yêu, thương hết mình, họ làm việc tất tả. Để những chiều quá vãng, khi thành phố lại thêm một mùa đông mới, ở một góc vỉa hè cây soi mình đổ bóng, quắp co giữa tấm áo choàng, chiêm nghiệm và yêu thương phố thị nhiều hơn.
Trời tối nhanh mỗi độ đông về. Những quán café náu mình giữa phố thị, bức tường hoen vàng và ô cửa sổ màu xanh nhìn ra khuôn mặt phố, người người lẩn mình vào đó để được thơ thẩn trên từng nhịp hối hả chảy trôi. Dãy ghế gỗ ngả màu bạc tựa bên bức tường sơn tróc lở. Người lạ, người quen tới quán. Họ ngồi cạnh nhau và bắt đầu những câu chuyện dài lê thê. Li café vơi đi một nửa, lạnh và nhạt vị. Đĩa hướng dương chỉ còn vài hạt nằm nghệt ra. Còn họ, họ vẫn mải miết hàn thuyên và phá lên cười suốt một ngày dài.

Hà Nội rũ ngọt lòng người, mê say lòng người.
Mùa về, nắng không dịu tan giữa áng mây màu xanh như màu mùa thu bỏ ngỏ. Bậu cửa sổ cuối con hẻm xưa, sắc hoa giấy li ti cứ tan hoang mang một nỗi nhớ về mùa. Nét trầm cổ, mộc mạc từ những ngày cổ xưa, thoáng buồn. Giữa một bề ngoài đang vươn mình phát triển quá nhanh dưới bàn tay nhân loại thì trong trái tim thủ đô vẫn hiện về những giọt kí ức già cỗi chảy trôi.
Là mái ngói ngả nâu, bám rêu phong bên những lối phố, ngách đường đủ rộng cho vài người lách qua.
Là tiếng rao gánh hàng rong vẳng ra từ hẻm phố giữa bóng đêm lịm chặt.
Là con đường ôm ấp bước chân người không vội vã.
Là những ngày thèm khát nắng nhạt tan nhưng chỉ có gió đông thổi về.
Có lẽ vì thế, vì khung cảnh mơ hồ, vì khói thuốc, vì vị café ngọt đắng khiến người ta buông lơi lo toan, mênh mang chờ đợi một điều gì đó.
“Cơn gió lạnh nói với anh rằng
Đừng tìm mãi những điều vô nghĩa
Hãy xếp lại những kí ức xưa
Cất giữ nơi con tim chưa một lần ngủ quên…”
(Phạm Toàn Thắng)

Gió đông ngai ngái, ám vị khói thức ăn khu phố ẩm thực. Rôm rả tiếng cười, tiếng hàng quán, lẩn thẩn tiếng còi xe từ xa dội về và cả tiếng bát đũa cọ vào nhau, đặt lên đặt xuống. Hai ba người chụm lại, đợi bàn tay thanh thoát phục vụ món ăn nóng hổi. Xì xụp húp nước bát chè trôi nước nóng dẻo ngon; nảy từng hạt bắp ngô nếp bẻ từ bãi giữa sông Hồng nướng vàng, hơi sém cháy; thưởng thức cặp chân gà nướng ngon ngọt đậm đà cái vị hay những bắp sắn bùi bùi ngầy ngậy quyện vị thơm nước cốt dừa. Món ngon dân dã chỉ tìm thấy giữa Hà Nội mùa đông. Không cầu kì, xa hoa nhưng nó là một hồi ức ăn sâu vào tiềm thức người con đất Hà thành.
Họ cứ hò hẹn nhau như vậy giữa cái rét căm người ở góc quán quen. Và người quen, người bạn đã chơi từ lâu.
Mình đọc được câu nói trong cuốn sách “Bước qua thành phố lạ” của tác giả trẻ Nguyễn Huy Tâm rằng: “Hạnh phúc đứng hoàn toàn độc lập với nghèo hay tiền bạc”. Có những người sống đến tận cuối đời cũng không biết hạnh phúc của mình thực sự là gì? Hạnh phúc thực sự là lúc trái tim ấm áp này đang đập hàng ngày mà vẫn thấy vui. Là những điều ý nghĩa từ cuộc sống bình dị, tưởng như nhỏ nhặt như hạt cát trong vũ trụ mà vốn dĩ kiếp người hiện đại hay thường lãng quên.
Hạnh phúc của mình là khi được gặp bạn. Một ngày, hai ngày hay vài giờ giữa tiết trời đông dịu dàng buốt lạnh. Mình không phải tìm kiếm cái gì khi ở bên cạnh bạn, mình thoải mái, mình biết mình vui và bạn cũng vậy.
Một ngày dài nắng nắng tắt cứ dần trôi.
Đêm về, nhạc du dương. Cuộn mình trong chăn ấm, khép mắt, nghe mưa.
Rằng mùa đông thì thào phố thị:
“Sương lạnh căm nóc nhà.
Thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ, nối nhau về xa tít mờ, nối nhau những khuôn mặt phố…” (*)
© Gió Hoang – blogradio.vn
Chú thích:
(*): Lời bài hát Những mùa đông yêu dấu – Đỗ Bảo
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


