Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có nụ cười dần trôi vào im lặng

2017-04-13 01:19

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày ngày, ngắm những hàng người hối hả chen chân giữa hai mùa mưa nắng, nó tự hỏi liệu họ có hạnh phúc khi được mang trên mình những đôi chân trần? Và ai đó đang gục ngã giữa gánh cuộc mưu sinh, giữa những bước chân trần gian thì khi nhìn nó, họ có nhận ra họ vẫn còn những đôi chân trần? Nó trầm ngâm tự nhủ, "mong là có, và chính nó đã giúp họ". Cuộc đời lấy đi đôi chân nó, rồi cuộc đời cũng trao cho nó chữ tình để nó gieo rắc vào chốn trần gian bằng cách ấy.

***

Nó ngồi im lặng, hàng mi rũ rượi che đậy cho ánh mắt non nớt nhìn xa xăm, nước da sạm đen với mái tóc không dài không vắn dựng đứng bết vào nhau lộn xộn. Nó nhìn vào khoảng không, mơ về đôi chân trần rồi cười ngờ ngệch để lộ hàm răng vàng xô lệch nhau nghiêng ngã.

Đó là ngày đẹp trời. Những áng mây lờn lợt trôi vô tư, những cánh hoa nhàn nhạt hứng nắng chiều vô tư, những dòng người tứ xứ lãng đãng cũng vô tư trôi dần vào đôi mắt nó. Còn bên tai, tiếng chửi mẹ nó vẫn chưa vơi. Ngày nó cất tiếng khóc chào đời, là ngày nó mang nặng gánh làm người. Nó được chẩn đoán mắc phải tật bẩm sinh, nhà nghèo không đủ tiền phẫu thuật. Cuộc sống bỗng dưng éo le, nó không đứng được, không đi được. Từ ấy, nó im lặng và mơ về đôi chân trần.

Tháng ngày mưa nắng nối đuôi nhau, nó lớn. Mỗi ngày nó được lớn lên trong lời ru ngọt ngào hương quê của mẹ, rồi đến nó lại nghe tiếng thút thít day dứt cũng từ mẹ, bên cạnh sự im lặng trầm mặc của cha. Nó tự hỏi liệu ai khiến người nó thương yêu phải buồn phiền? Nó không biết.

Dần dần, nó học cách di chuyển bằng cách trườn lết cả thân mình trong ánh mắt ái ngại của chính người sinh ra nó. Nó ngơ ngẩn nhìn ánh mắt ấy và tự hỏi vì sao. Nó đã làm điều gì đó không đúng? Nó không biết.

Có nụ cười dần trôi vào im lặng

Những buổi lết ngang trườn dọc qua sân nhà, nó vẫn cười phơi phới niềm vui tuổi thơ. Rồi một chiều, những đứa trẻ bằng tuổi nó chạy ngang sân, đưa tay chỉ trỏ vào nó và ôm bụng cười ngặt nghẽo, nó khóc gọi mẹ. Mẹ nó đóng sầm cửa, ôm nó ngậm ngùi trong bóng tối. Rồi cánh cửa cứ khép dần lại, cuối cùng nó nhìn cuộc sống bên ngoài qua một khe sáng. Tương lai của nó, bây giờ chỉ là một khung cửa hẹp.

Khi nó biết lắng nghe, biết bao lời dèm pha từ những người thân quen bảo rằng thứ phải gió trời phạt mới sinh thứ quái thai ấy. Nhưng nó tự hỏi ba mẹ là nông dân chất phác thiện lương, nó bực mình nhưng bất lực. Rồi đến sự ái ngại của cô Bảy chú Tư gần nhà, ngăn con cái họ đến gần thứ quái nhân như nó. Nó bắt đầu buồn. Nụ cười phơi phới hồn nhiên dần trôi vào im lặng, nó bắt đầu mơ về những đôi chân trần.

Một ngày, người đàn ông đang che chở nó bỗng đầu hàng số phận. Không chịu nổi sự hắt hủi và lạnh lùng, cha nó bỏ đi tìm niềm vui mới. Mẹ nó khóc cạn nước mắt, gom hết vốn liếng cõng nó lên thành phố đi tìm kiếm tình người. Từng bệnh viện nó đi qua đều nhận được sự lắc đầu ái ngại, nó hiểu tình người là thứ xa xỉ không dành cho nó. Sự vô vọng hiện dần lên đôi mắt mệt mỏi của mẹ, cuộc sống trở nên éo le hơn bao giờ hết. Quay về chốn cũ, căn nhà xưa của nó nay đã hoang vắng, tiêu điều xác xơ trong gió, lạnh lẽo như trái tim nó. Nó ngước nhìn mẹ, vẻ đẹp mặn mà của ngày xưa cũ với lời ru ngọt ngào giờ đã đi đâu mất hút, chỉ còn sự hốc hác tiều tụy hằn lên khuôn mặt thành những nếp nhăn nhọc nhằn. Bơ vơ giữa trời chiều, nó lay tay mẹ, bảo đi đi.

Những tháng ngày lang bạt tiếp tục. Mẹ nó lại cõng nó qua những tháng ngày lay lắt, tìm kiếm hi vọng. Một lần lang thang qua chiếc cầu cũ bắc ngang con kênh đục ngầu bùn sỏi, từ lưng mẹ, nó ngắm nhìn mặt trời đang rơi xuống vách núi, nghe thoang thoảng trong gió mùi khói bếp nhà ai vô tình trôi lại. Buổi chiều quạnh hiu ấy, mẹ nó đã cất lên tiếng hát ru từ bao ngày đã dần thành dĩ vãng, bỗng nó thôi buồn. Đến một buổi tối muộn, mẹ nó khuỵu chân bên vách tường một bệnh viện, ngủ gục đi trong nước mắt chưa khô. Rồi bên manh chiếu thiếu lành lặn, hai mẹ con nó ở ngay chốn ấy ngày ngày ngửa tay xin tình người.

Sự cùng cực và tủi hổ khiến con người thay đổi tính, những trận mắng chửi xen kẽ những trận đòn đè lên vai nó. Nó nghĩ mọi sự đều từ nó mà ra. Sự ghẻ lạnh từ họ hàng, sự từ bỏ của cha nó, bây giờ đến những cơn giận và những trận đòn của mẹ. Nó cam chịu và hạnh phúc khi được gánh thay những nhọc nhằn của mẹ. Sau những lời chửi bới xen những trận đòn lúc dày lúc thưa, nó im lặng, với tay lau khô những giọt nước mắt mang theo nỗi buồn vừa len lỏi ra khỏi mắt mẹ.

Có nụ cười dần trôi vào im lặng

Nó đã quên đi những hi vọng về tình người, chỉ mơ về đôi chân trần có thể đưa nó về lại quê nhà, rồi đưa nó đến những nơi xa xôi nào đó mà chẳng cần phải bám trên lưng mẹ. Ngày ngày, ngắm những hàng người hối hả chen chân giữa hai mùa mưa nắng, nó tự hỏi liệu họ có hạnh phúc khi được mang trên mình những đôi chân trần? Và ai đó đang gục ngã giữa gánh cuộc mưu sinh, giữa những bước chân trần gian thì khi nhìn nó, họ có nhận ra họ vẫn còn những đôi chân trần? Nó trầm ngâm tự nhủ, "mong là có, và chính nó đã giúp họ". Cuộc đời lấy đi đôi chân nó, rồi cuộc đời cũng trao cho nó chữ tình để nó gieo rắc vào chốn trần gian bằng cách ấy.

Cái nắng buổi xế trưa không xuyên nổi tán cây trên đầu nó, và cũng nghĩa lý gì với lớp da chai sạn của nó. Nó bật ngửa người rồi nói bâng quơ “Mẹ đừng mắng con nữa”. Không để ý sự thẫn thờ của mẹ, nó lại thả hồn theo những áng mây ngủ quên trôi lững lờ giữa nền trời xanh thẳm. Cơn gió vô hình lùa đi cái nóng nực của ngày, khiến nó mơ về một đôi cánh trắng chắp lên vai, mang nó bay lượn giữa bầu trời cao xanh ấy.

Trong giấc mơ nó thầm cất tiếng hát, một ngày em đã đến, hân hoan ôi cuộc đời. Giấc mơ đưa nó vào giấc ngủ với nụ cười phơi phới của tuổi thơ.

© Tuyến Trần – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta sau này, liệu có thể có chúng ta không?

Chúng ta sau này, liệu có thể có chúng ta không?

Em đôi ba lần nghĩ rằng, nếu một ngày mình thật sự xa nhau, anh có người mới thì anh có đối xử ân cần với cô ấy không? Nếu thật sự như vậy thì chắc do em không may mắn đến bên anh không đúng lúc, khi anh chưa biết cách yêu thương trân trọng một người con gái. Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

6 thách thức trong cuộc sống bạn phải vượt qua để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình

6 thách thức trong cuộc sống bạn phải vượt qua để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình

Nghiên cứu về những triệu phú tự thân trên thế giới đã chỉ ra rằng hầu hết xuất phát điểm không ảnh hưởng nhiều đến sự thành công mà chính là cách họ tiếp cận và đương đầu với những thử thách cuộc sống.

5 mệnh được sao phúc lộc chiếu mệnh, sự nghiệp hanh thông trong tháng 4

5 mệnh được sao phúc lộc chiếu mệnh, sự nghiệp hanh thông trong tháng 4

Tháng 4 đến, vận rủi rời xa và mang đến phúc lộc cho những người mệnh dưới đây. Họ không chỉ thuận lợi trong công việc mà còn đạt được nhân duyên đẹp đẽ. May mắn gõ cửa, tài vận lên cao, chất lượng cuộc sống của những người mệnh này sẽ được cải thiện rất nhiều.

Kí ức tuổi thơ

Kí ức tuổi thơ

Mẹ tôi áo vá, nón mê đầu làng Móng chân màu bám ngả vàng Đày lưng cõng nắng chang chang cuối mùa.

Mẹ ơi, con mong mẹ bên con cả cuộc đời

Mẹ ơi, con mong mẹ bên con cả cuộc đời

Thời gian không thể bỏ quên một ai, mẹ vẫn ở đó, vẫn đôi mắt ngóng trông con trở về nhưng tóc mẹ đã bạc, lưng mẹ không còn thẳng. Một cơn gió lạnh đầu mùa có thể khiến mẹ ốm cả mùa đông. Mỗi ngày qua đi, nỗi sợ đè nặng trong tôi, sợ rằng một ngày tôi mở mắt, không có mẹ ở bên. Biết rằng mọi sự đều là vô thường nhưng ước ao được mãi bên mẹ, để tôi được bù đắp được yêu thương mẹ, tặng mẹ chữ hiếu của riêng mình.

Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em

Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em

Anh đoán là em đã gom góp đủ thất vọng để chủ động rời đi trong chuyện tình cảm không có kết quả tốt đẹp này. Anh không có quyền trách cứ em vì chính anh đã đẩy em ra xa nơi mình. Nhưng nếu có cơ hội, anh thực sự muốn thổ lộ với em một điều “Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em”.

Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em (Phần 2)

Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em (Phần 2)

Đôi mắt em bao nhiêu năm vẫn ánh lên sự dịu dàng, trìu mến như hôm đầu gặp gỡ để rồi khiến tôi cả một thời lạc vào đôi mắt ấy không thể nào thoát ra được, vẫn mái tóc dài buông lơi thoang thoảng mùi hương bưởi.

6 kỹ năng sống đơn giản nhưng ai cũng phải bồi đắp để thành công và hạnh phúc hơn

6 kỹ năng sống đơn giản nhưng ai cũng phải bồi đắp để thành công và hạnh phúc hơn

Thành công trong cuộc sống không phải là một sự tình cờ. Nó là kết quả của việc phát triển các kỹ năng đã được khám phá, nuôi dưỡng và thực hiện trong nhiều thập kỷ. Nhưng thường đa số chúng ta lại không nhận ra điều đó.

Đón tháng 4, các chòm sao sau phải tuyệt đối cẩn thận nếu không sẽ rất dễ 'toang'

Đón tháng 4, các chòm sao sau phải tuyệt đối cẩn thận nếu không sẽ rất dễ 'toang'

Tháng 4 không hẳn là một tháng khó khăn cho bất kỳ ai. Tuy nhiên, đối diện với sự dịch chuyển của Mặt Trời đi từ một cung hoàng đạo năng động, tự tin và máu lửa như Bạch Dương đến sự trầm lặng, chậm chạp hơn của Kim Ngưu, không phải ai cũng dễ dàng thích nghi được. Đặc biệt đối với Song Tử, Thiên Bình và Nhân Mã, họ là những người quen thuộc với sự nhanh nhạy, biến đổi không ngừng, khi phải đứng trước nhịp sống khác với thường ngày, những ngày tới đây sẽ không dễ dàng chút nào.

Vương quốc của anh

Vương quốc của anh

Trái và tim tôi ngự trị một bóng hình, Vương quốc đó mùi hoa tình đưa lối. Anh là vua với quyền năng tuyệt đối

back to top