Ao ước được sống lại tuổi thơ thêm lần nữa
2017-03-08 01:18
Tác giả:
Ai cũng thế, luôn có một thời để nhớ về. Đó có thể là những ký ức mong manh của thời thơ ấu. Đó cũng có thể là những kỷ niệm xa xôi nào đó. Dù sống giữa sự xô bồ, hối hả của nhịp sống hiện đại, vẫn sẽ có lúc ta lặng nhớ về chúng.
Mưa rơi xối xả như muốn cuốn trôi hết những vết bụi của thời gian. Tôi lặng người nhìn từng hạt mưa rơi xuống mặt đất rồi vỡ tan tựa như những mảnh ký ức thời xa xưa ấy dần mờ nhạt đi trong tâm trí. Tôi đưa bàn tay ra hứng từng hạt mưa rơi như muốn níu giữ lại chút ký ức tuổi thơ còn đọng lại rồi cười một cách ngu ngơ.
Một bức màn mờ ảo chợt mở ra dưới bầu trời trắng xóa với ngàn vạn hạt mưa rơi. Từ trong đó bước ra những hình ảnh thân quen đến lạ. Đó là một cái sân nhỏ, trước một căn nhà gỗ đơn sơ chỉ có ba gian phòng nhỏ. Cả căn nhà và cái sân đó được bao bọc bởi vườn cà phê xanh mướt và một con đường nhỏ để đi ra đường lớn. Nói là đường lớn nhưng chỉ rộng tầm một mét rưỡi. Dọc con đường ấy được bao bọc bởi ngàn vạn bụi cây, bụi cỏ.
Lại trở về với cái sân nhỏ, trên sân là hình ảnh những cô, cậu bé đang chơi trò đuổi bắt cùng nhau. Dần dần tôi nhìn thấy hình ảnh tôi trong đó, một cô gái vô tư, hồn nhiên. Cả đám vui đùa tựa như chẳng biết mệt là gì. Chơi với nhau rồi cãi nhau chỉ vì viên bi hay cái kẹo.

Thế nhưng ngoài việc chơi với lũ bạn còn rất thích nô đùa với chị gái. Chúng tôi cứ thế người chạy kẻ rượt mà chẳng để ý rằng ánh mặt trời đã nhạt đi từ lúc nào. Mệt lừ rồi mới thôi, rồi chạy vào nhà với cái bụng đang biểu tình vì đói. Thấy chúng tôi mồ hôi, mồ kê đầy trên mặt, chân tay đứa nào đứa nấy toàn là bụi đất mẹ lại liền la cho chúng tôi mấy cái. Hai chị em chỉ biết nhìn nhau rồi đi múc nước rửa mặt với cả chân tay. Từng giọt nước chạm vào da thịt khiến tôi phải run người vì lạnh. Cái thời tiết của mùa khô trên mảnh đất Tây Nguyên lạ lùng lắm. Mùa khô ấy, ngày thì nắng dữ lắm mà đến chiều là trời bắt đầu lạnh dần khiến tôi thành một con heo lười tắm. Tôi sợ cái cảm giác từng giọt nước lạnh chạm vào da thịt, nó khiến tôi có cảm giác như mình đang dội nước đá lên người vậy.
Cuối cùng ánh mặt trời dần tắt nhường chỗ cho ngàn vạn ánh sao trên trời cũng là dấu hiệu của một ngày trôi qua. Bầu trời tràn ngập ánh sao cũng chẳng thể xua đi cái màn đêm đen đặc phủ khắp đất trời. Từng cơn gió lạnh gió thổi qua những tán lá cây xào xạc xào xạc như đang thì thầm với nhau điều gì đó mà tôi chẳng thể nào hiểu được.
Tôi và chị gái vội chạy vào nhà, cả căn nhà tối om chỉ len lỏi chút ánh sáng của chiếc đèn dầu cùng bếp củi từ gian bếp mà thôi. Vội chạy vào gian bếp vì sợ cái bóng đêm đang bao phủ cả đất trời ấy. "Ba! Mẹ!" Tôi cất tiếng gọi. "Mau vào ăn đi con!" Ba tôi giục. Ba, mẹ và cả em trai tôi đều ở đó, chờ hai chị em tôi cùng ăn cơm. Bữa cơm ấy đơn sơ lắm, chỉ có cơm với chút rau rừng luộc mà ngon đến lạ thường. Bữa cơm gia đình ấy tràn ngập trong tiếng cười, ấm áp vô cùng.
Cũng chẳng biết là bao lâu, ánh sáng chiếc đèn dầu không còn ở gian bếp nữa, nó đã được chuyển sang gian phòng ngủ. Cả gian phòng ấy cũng chỉ có vỏn vẹn một chiếc giường gỗ đủ để cả nhà năm người ngủ. Cả gian phòng chỉ có lấy cây đèn dầu với ánh sánh chập chờn chống chọi với màn đêm dày đặc đang phủ khắp căn nhà. Ánh mắt ngây thơ dõi theo ánh đèn yếu ớt, mỗi khi ánh đèn dần tắt, tôi liền đưa hay bàn tay nhỏ bé che chắn như muốn níu lại chút ánh sáng ấy.
Bóng tối đi qua, ánh sáng mặt trời lại lần nữa chiếu xuống từng tia nắng ấm áp. Hương hoa cà phê theo làn gió tỏa ra cả một vùng trời. Từng đàn ong mật rủ nhau hút mật ngọt trên những bông hoa cà phê trắng xóa. Tôi vội tìm chiếc bì ni lông để bắt mấy con ong đang hút mật. Mỗi lần tóm được một chú ong cho vào túi ni lông là lại vui mừng hớn hở. Còn nếu như bị dính ngay ong đốt, thì lại là chuyện khác. Nhất là bị dính ngay mắt, chỉ trong vài giây thôi là mắt sưng hết cả lên, kiểu gì cũng thành một siêu sao nổi tiếng trong mấy ngày. Nhưng đó là một thú vui chẳng thể bỏ rồi.

Và rồi những cơn mưa đầu mùa cũng cuốn trôi đi cái thú vui đó của tôi. Mùa mưa đến rồi, những bông hoa cà phê cũng không còn nữa, thay vào đó là những ngày mưa rơi chẳng chịu ngừng và những hạt cà phê xanh tươi. Cứ hễ có mưa tôi lại chạy nhảy dưới mưa vui đùa khiến mẹ phải chạy ra mắng một trận và chắc chắn không quên chuyện đánh vào mông mấy cái cho chừa.
Có những ngày mưa hối hả, vội vã đua nhau trút từng cơn nặng hạt, tôi ở nhà, ngồi bên cửa sổ ngóng mẹ đi làm rẫy về. Mẹ mang gùi nặng trĩu, toàn thân ướt đẫm bước vào nhà kèm theo những giọt nước chảy long tong xuống nền nhà. Tôi vội chạy mở của rồi lao thẳng vào gian bếp lấy thêm củi bỏ vào bếp để mẹ ngồi sưởi ấm. Tôi nhìn mẹ, chẳng biết người mẹ đã hao gầy đi từ lúc nào. Phải chăng vì mẹ mệt nhọc kiếm từng chút tiền, lo từng bữa ăn cho chúng tôi. Thương mẹ tôi tôi ước mình lớn thật nhanh để mẹ không phải cực khổ nữa.
Tôi vội chạy ra ngoài cửa, mưa vẫn chẳng chịu ngớt, tự hỏi bao giờ mưa mới tạnh để được thấy cầu vồng cuối chân trời.
Bức màn mờ ảo dần khép lại, bầu trời vẫn trắng xóa từng hạt mưa rơi. Tôi chẳng ngần ngại gì nữa mà lao mình dưới những cơn mưa nặng hạt như muốn sống lại trong những ký ức tuổi thơ một lần nữa.
© Diệp TịnhY – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







