Tiếng tuổi thơ trong ký ức
2017-04-12 01:10
Tác giả:
Tín toong…tín toong…tín toong…
- Mười một giờ rồi đó ông tướng, vào ngủ đi.
- Má cho con nghe radio thêm mười phút nữa được hông má? Đài đang phát bài của ca sĩ Khánh Ly đó má, con thèm được nghe cô hát nhạc Trịnh.
- Ờ, mười phút nữa thôi đó. Nhanh rồi đi ngủ kẻo muỗi chích.
Vặn loa to hơn một chút cho rõ, tôi lắng tai nghe. Có tiếng người ta giới thiệu: “Sau đây là những ca khúc đã đi vào lòng người qua phần trình bày của nữ ca sĩ Khánh Ly.” Rồi nhạc vang lên. Tôi chú tâm nghe thật kĩ, như rót từng tiếng vào tai, hòa mình vào từng nốt nhạc. Tiếng hát truyền cảm đặc trưng của cô Khánh Ly như càng làm cho những ca từ vốn đã tuyệt vời nay lại càng tuyệt hơn bội phần. Rồi thật tự nhiên, những thanh âm rung lên sợi dây tình cảm trong lòng tôi. Nước mắt cứ thế mà tuôn ra. Dòng nước mắt cứ thế men theo đôi gò má, để lại vệt dài, hệt như cách mà đầu óc tôi đang mông lung men theo lối thời gian mà trở về với quá khứ…
Tôi vốn là một đứa trẻ không có ba. Hồi bé, má nói ba phải đi đi làm xa. Tôi ngờ nghệch tin theo. Hóa ra, sau này tôi mới biết là ba đi theo người phụ nữ khác từ khi má mang bầu tôi được bốn tháng. Từ đó đến bây giờ, má con tôi chưa từng nhận được chút thông tin nào về ba. Thế nhưng, tôi chẳng bao giờ giận ông có chăng thì cũng là giây phút buồn tủi thoáng qua thôi. Má bảo dẫu sao đó cũng là do chuyện tình duyên má long đong. Hai má con chịu đựng kiếp nghèo. Tôi biết má buồn, nhớ và xót lắm. Nhiều đêm, tôi thức giấc giữa chừng và nghe thấy tiếng khóc thầm của má. Từng tiếc nấc nghẹn ngào vang lên. Tôi không dám kêu, sợ rằng má sẽ khó xử. Tôi cố vùi mình vào giấc ngủ mà trong đầu cứ hiện lên câu hỏi: Có lẽ là má nhớ ba chăng?

Ngày ba đi, má tôi dọn sang ở với ngoại. Nhà ngoại cũng chẳng khá giả gì hơn. Ông ngoại mất sớm. Ngoại đẻ năm đứa con, ba trai hai gái. Ba đứa con trai đi bộ đội rồi hy sinh cả, chỉ còn lại má và dì. Dì có chồng rồi theo chồng biệt xứ. Riết rồi ngoại cũng quen với cô đơn. Hình như nỗi khổ đã từ đời ngoại truyền sang đời má. Nhưng có hai má con tôi đến ở, niềm vui trong ngoại như được thắp sáng trở lại.
Ngoại sống nhờ trợ cấp của nhà nước. Má tôi thì ai kêu gì làm nấy, khi thì đi cấy thuê, khi đi gặt lúa, khi đi bắt cá, khi đan chiếu… Má làm tất cả để có thể lo ổn thỏa cho cuộc sống của gia đình. Tối tối, má còn thêu thùa để kiếm thêm vài đồng lẻ. Vậy đó, nhà tôi vẫn nghèo. Cái nghèo dai dẳng từ ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng nọ, năm năm này sang năm kia. Cái nghèo như phủ lên đầu gia đình tôi, trùng trùng điệp điệp như một vòng quay vô tận.
Nhưng mà nghèo mà sống vui, sống hạnh phúc cũng được. Dù lá thiếu đi bóng dáng của người đàn ông trụ cột, nhưng sự yêu thương đùm bọc của bà và má cũng đủ làm tôi ấm lòng. Tôi thì dễ nuôi lắm, gì cũng ăn được cả. Dầu là phải thường xuyên ăn cơm độn sắn với khoai lang, tôi vẫn thấy ngon, một vị ngon đậm tình quê. Cơm với cà, với rau ăn cũng đủ rồi. Đặc biệt là tôi còn thích ăn cơm cháy, nhưng má lại không cho. Phần cơm trắng, má thường dành cho ngoại và tôi, còn má ăn cơm cháy. Thưở nhỏ tôi còn tưởng má ích kỉ, mãi đến sau này tôi mới thấm thía được ý nghĩa trong việc làm của má. Đời má sao mà lắm cơ cực, bi thương. Tôi ước giá như cuộc đời má bớt đi những cơ cực, để má chẳng phải hao gầy, đôi tay má chẳng phải chai sạn và má cũng chẳng phải khắc khổ hơn những người phụ nữ khác.
Những tưởng bất hạnh về gia đình, thiếu thốn vì kinh tế đã đủ làm điêu đứng một kiếp người. Ấy vậy mà không! Số phận còn trêu ngươi kiếp ngươi một cách đáng ghét khi mà mới sinh ra được mấy tháng, tôi bị một trận ốm rất nặng. Má tưởng đã mất tôi. Ngoại kể rằng má đã thức nhiều đêm liền để canh từng hơi thở hổn hển của tôi, chạy chữa khắp nơi để mong tôi khỏi bệnh. Thật may, trong những đớn đau tột cùng, tạo hóa vẫn cho tôi cơ hội sống sót, dù là nó vô cùng mong manh. Người đã lấy đi của tôi đôi mắt. Tôi không có cơ hội được nhìn thấy ánh nắng vàng tỏa ra từ ông mặt trời ấm áp, không được nhìn thấy màu xanh của cỏ cây đồng nội, cũng chẳng được ngắm bầu trời quang đãng ngập màu hy vọng. Tôi thèm một lần được nhìn những bông hoa rạng rỡ tỏa hương trong gió, thèm được nhìn thấy những cánh đồng lúa mơn man bao la, được ngắm những con trâu thung thăng gặm cỏ trên đồi xa. Nhưng tất cả chỉ là mơ ước. Những gì tôi thấy chỉ toàn là màu đen, một màu đen như mực. Đến nỗi, tôi tưởng tượng như một ngày chỉ có mỗi đêm mà thôi. Tôi ngỡ màn đêm đó đã tạo thành tấm lưới phủ xuống cuộc đời của đưa trẻ vốn đã lắm bất hạnh như tôi. Nghĩ mà buồn lòng!
Ồ mà không, không hẳn là hoàn toàn tuyệt vọng. Tôi may mắn, may mắn hơn nhiều đứa trẻ tật nguyền khác, vẫn còn có cái mũi để ngửi, có đôi bàn tay để sờ nắn, có cái lưỡi để cảm nhận vị ngon của những món ăn bà và má nấu. Đặc biệt nhất là tôi vẫn còn có đôi tai để lắng nghe đủ thứ âm thanh của cuộc đời, để rồi tự dựng lên trong đầu một thế giới tươi đẹp mà nhiều người hằng ao ước. Tôi lấy đó làm niềm tự hào.
Tuổi thơ của tôi lớn lên từ những tiếng hát ru ầu ơ ngọt ngào của bà và má: “Ầu ơ ví dầu, cầu ván đóng đinh, cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi… à ơi, con ngủ cho ngoan..”, tiếng má và bà kể những câu chuyện”ngày xửa ngày xưa” cho tôi nghe. Những thanh âm dịu dàng ấy đã đưa tôi vào một thể giới đầy những phép màu, xoa dịu trong tôi những đớn đau, khổ sở.

Tôi còn tưởng như mình đang bước giữa con đường làng, nơi rộn ràng đủ thứ âm thanh. Có tiếng ai đó hỏi nhau:
- Hôm nay bán được không?
- Làm đồng dạo này cực quá nhỉ!
- Buồng chuối mua ở đâu mà đẹp thế, nhường lại cho tôi được không hả bác?
- Trời nắng quá! Về mau kẻo đau mất!
Những tiếng trò chuyện rôm rả của người đi đường. Hình như là tiếng của bác Ba bên nhà, có cả tiếng của cô Sáu bán chè đầu ngõ, cả tiếng chị Lan con ông Tư trưởng thôn… Có cả tiếng xe đạp cũ ì ạch trên đường. Tiếng người ta lùa bò về nhà. Tiếng mấy đứa nhỏ đùa giỡn chạy quanh, gọi nhau í ới. Tiếng bà Ba rao cà rem, tiếng thím Lài thu mua phế liệu. Thật, thật lắm. Nghe quen thuộc, thân thương tới vô cùng. Mọi thứ như ru tôi vào một viễn mộng mà tôi không hề muốn thức giấc.
Rồi chợt, má gọi tôi khe khẽ: “Con ơi, dậy đi, con…”. Tôi đã ngủ thiếp đi một chút ư? Má bảo nhạc đã hết tự khi nào. Tôi đã ngủ gục mất. Má bảo tôi vào buồng ngủ. Tôi quờ quạo đứng dậy, hệt như người say mới tỉnh rượu. Suýt thì tôi làm rơi cái radio. Có chút gì đó vướng bận thì phải, tôi lọ mọ lại chỗ cửa, rồi tựa đầu vào vách. Giấc mơ khi nãy hệt như cuốn phim tài liệu về cuộc đời đáng thương của tôi vậy. Tự nhiên tôi thấy nhớ ngoại, nhớ cuộc sống nơi làng quê. Nhanh thật! Ngoại mất đã được một năm rồi. Má con tôi lo tang lễ xong rồi dọn lên thành phố sống. Má đã kiếm được công việc ổn định hơn, tôi được đi học ở trường dành cho trẻ khiếm khuyết. Tôi cũng không còn phải ăn cơm độn sắn với khoai nữa. Ấy vậy mà, tự nhiên, tôi vẫn thèm cái mùi béo bùi của cơm độn khoai sắn ấy, thèm chút đăng đắng của cơm cháy, cái ngòn ngọt của đĩa rau xào ngoại hái sau vườn, vị giòn giòn của mắm dưa ngoại làm, tiếng sần sật mỗi lần nhai cà pháo ngoại muối. Tất cả được nấu lên bằng lòng yêu thương và cả những vị đời ngoại từng trải. Nước mắt của tôi lại rơi, hòa theo những dòng cảm xúc. Khóc đã rồi, tôi tự kéo áo lên lau, chẳng cần ai giúp cả.
Khuya rồi. Mọi thứ vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng dế kêu lích rích mà thôi. Lâu lâu lại có vài tiếng lục đục của vài người chuẩn bị trước khi ngủ. Tôi nghe có tiếng gió vun vút qua trước mặt, khẽ hất vài sợi tóc tôi bay bay. Lạnh quá, tôi co người lại, hai tay khoanh trước ngực. Má vỗ vai tôi một cái, không nói gì thêm. Tôi hiểu ý trong hành động của má, bèn khép cửa lại, rồi bước vào trong phòng.
Cuộc sống ở khu phố nghèo, nơi mà má con tôi sinh sống, vẫn cứ thế tiếp diễn. Ngày qua ngày, mọi thứ có nhiều điều đổi thay. Dòng người trên cuộc đời vẫn cứ bon chen, ngược xuôi. Tôi mặc kệ.
Những kí ức tuổi thơ với những âm thanh thân thương sẽ luôn sống mãi trong đầu óc tôi. Đâu cần phải có mắt mới cảm nhận được thế giới xung quanh đâu. Tôi còn có tâm hồn, có đôi tai, cái mũi, cái lưỡi và cả đôi tay nữa kia mà. Cũng đâu phải là có ngoại, có ba thì đời tôi mới vui vẻ. Tôi còn có má bên cạnh kia mà. Đêm đó, tôi đã có một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp, tràn ngập ánh sáng…
© Huỳnh Đức Hải Trường – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.







