Có một nơi cho con điểm tựa
2017-04-01 01:20
Tác giả:
Con học lớp 10 thì mẹ nhẫn tâm bỏ con bơ vơ với nỗi đau tuyệt vọng. Mẹ buông tay, mẹ từ bỏ gia đình để đi theo người. Mẹ làm trái tim của ba rỉ máu vì đau, mẹ làm con tổn thương, đau đớn đến tê buốt, thấu tận tâm can. Cũng từ ngày đó, ba trở thành con người khác. Ba nhấn chìm bản thân trong bia rượu, trong những cuộc nhậu với khói thuốc, với hơi men. Có thể mẹ không biết nhưng hàng đêm con phải chịu những lời mắng chửi thậm tệ, những trận đòn không lí do. Nhiều lúc như vậy, con khóc đến thiếp đi đến lúc trời trở sáng. Có lần con giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, vì nhói đau.
Ở trường học, bạn bè dè bỉu, hắt hủi con. Đã nhiều lần con tự hỏi tại sao họ lại đối xử với con như vậy? Có phải chăng “sự khinh bỉ” đã làm con người thay đổi bản chất, vì “miệt thị” mà con người có lương tâm cũng tự mình đánh đổi?
Khi con tuyệt vọng loay hoay trong bốn tường lạnh lẽo bao vây, thì cậu thay mẹ mang lại cho con hơi ấm, cho con tình thương của người thân. Cậu sẵn sàng đưa tay kéo con thoát khỏi đầm lầy sa ngã, sẵn sàng cưu mang con, cho con một cuộc sống mới. Có thể cậu không giàu, có thể cậu hàng ngày phải đi làm thâu đêm để kiếm thêm đồng tiền trang trải cho cuộc sống gia đình, để lo từng bữa ăn cho một nhà bốn người, nhưng cậu đã chấp nhận con, chấp nhận gánh thêm một gánh trên đôi vai đã gầy, đã nếm trải bao sương gió, đã trải qua biết bao thăng trầm của thời gian. Con biết cậu nghèo nhưng trái tim cậu luôn cuồn cuộn cơn sóng lớn chứa chan vị muối mặn mà, nồng đượm, xen lẫn vị ngọt ẩn chứa tận sâu.
Cậu đi làm từ tờ mờ sáng đến khi bóng tối vô tình bao trùm vạn vật cậu mới trở về. Mỗi lần về nhà, mặt cậu lấm lem những bụi, tay cậu rỉ máu vì gạch rơi phải, bụi bao phủ một lớp thật dày trên bộ quần áo đã phai màu vì thước đo thời gian vội vã lướt nhanh theo năm tháng. Những tối muộn cậu đi làm về, lòng con đau thắt khi thấy ánh mắt mệt mỏi lo âu của cậu, và khi cậu nói không ra lời vì kiệt sức. Cậu biết con thương cậu nhiều, nên cậu lúc nào cũng gắng gượng cười với con, luôn nói với con rằng cậu ổn. Nhưng cậu có biết đâu nụ cười của cậu làm con đau biết mấy… Khác với nụ cười mệt mỏi ấy, nụ cười ấm áp, ôn hòa của cậu khi nắm lấy tay con và nói rằng: “ Con đừng sợ, có cậu đây rồi, từ nay cậu sẽ là gia đình thứ hai của con” làm con ấm lòng, bức tường ngăn cản trái tim con lúc đó từ từ gỡ bỏ vì con được quan tâm.

Nhưng con nhận ra rằng, từ ngày con sống với cậu, cậu gầy đi rất nhiều, kinh tế gia đình cũng chật vật hơn. Con chỉ có thể nuốt nước mắt vào vì không cho phép mình yếu đuối, con tự nhủ rằng mình phải thay đổi, phải học thật giỏi để gánh vác kinh tế gia đình.
Có khó quá không với một đứa luôn bị ghẻ lạnh, luôn bị hắt hủi như con có thể làm nên điều kì diệu, thay đổi định mệnh đã an bài? Con không còn yếu đuối như con của ngày xưa, con có tình yêu, con có người luôn đưa tay giúp đỡ khi con vấp ngã trên con đường của mình, nên con đặt ra mục tiêu riêng, và quyết tâm đạt được đến đích cuối cùng. Bỏ qua lời chế giễu, lời gièm pha, con vùi đầu vào sách vở, cố gắng học thật nhiều để đạt điểm cao. Rồi những bài kiểm tra, những cuộc thi cứ diễn ra như thế nhanh như cơn gió. Chỉ một thoáng như chớp mắt, ba năm cấp ba kết thúc như một dấu lặng trong một bản nhạc có quá nhiều tiết tấu.
Ngày con lên Sài Gòn dự thi. Cậu phải làm nhiều hơn, số lần cậu về nhà càng ngày càng ít… chỉ để chạy tiền lo con lên thành phố mấy ngày thi. Cầm trên tay những đồng tiền cậu đổ mồ hôi, cậu bươn chải để lo cho con, nước mắt con chỉ chực trào ra. Con đã khóc, khóc như một đứa trẻ, những giọt nước ướt đẫm hàng mi, những giọt nước mà con đã quên từ lâu. Cậu nhẹ nhàng ôm con. Hơi thở nhẹ nhàng, vòng tay ấm áp giúp con trấn tĩnh. Người cậu luôn có mùi mồ hôi quen thuộc, mùi mồ hôi không khó chịu mà đem lại cho con cảm giác an toàn, vì chính những giọt mồ hôi đấy đã giúp con trưởng thành khôn lớn.
Có phải con nhìn lầm không nhưng hôm đó con thấy mắt cậu đỏ hoe, giọng cậu run run: “Con lên thành phố, ráng thi tốt, cậu mợ và các em ở nhà luôn ở bên con.” Chưa bao giờ con thấy cậu như vậy, chỉ là một phút yếu đuối thôi, nhưng hình ảnh ấy khắc sâu trong trí nhớ con.
Chuyến xe từ từ chuyển bánh, rời xa mảnh đất Tây Nguyên đầy vị chua nhẫn vị đắng đẫm một màu xám tuổi thơ. Ngày con đi, hoàng hôn tắt nắng, để lại nỗi buồn trong tim. Khi ánh sáng mặt trời chiếu sáng, len lỏi qua từng tấm kính, chiếc xe dừng bánh. Vậy là đã đến nơi rồi. Lòng đường chật kín những dòng người tấp nập, những tòa nhà cao tầng làm con choáng ngợp. Khung cảnh yên bình với nắng nhẹ, cơn gió mát dịu dàng giờ đối với con chỉ còn là hư ảo vì nơi này rất khác…
Từ khi con có ước mơ cho riêng mình, con đã tự hứa rằng mình sẽ làm được, sẽ thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất, để một lần thôi, con muốn cậu tự hào vì con. Những ngày thi, mặt trời gắt gỏng làm không khí thêm phần ngột ngạt, có gió, nhưng gió mang hơi nóng, khiến người cảm giác thêm phần bỏng rát. Ba ngày thi diễn ra chóng vánh, đến thật chậm nhưng đi lại vô tình. Vậy là xong rồi cậu ơi, con hoàn thành rồi.
Nụ cười hồn nhiên khi được mẹ cho kẹo, nụ cười hạnh phúc khi được ba cho ôm vào lòng của những đứa trẻ trong công viên làm con chạnh lòng. Con nhớ là ba chưa bao giờ làm thế với con, khoảng cách giữa con với ba luôn là con số một và một dãy không trống rỗng đằng sau. Con sống chung với ba với mẹ trong cùng một mái nhà, nhưng chưa bao giờ con nhận được dù chỉ một chút thôi niềm vui thật sự. Căn nhà kí ức của con lấp đầy những cuộc cãi vã không dứt, những mảnh vỡ thủy tinh đổ nát văng đầy nhà. Lúc đó, trái tim con đã theo những vụn thủy tinh văng thật xa, làm sao tìm lại được mảnh nhỏ nhất để chắp vá thành trọn vẹn. Bầu trời đêm nay thật đẹp. Những vì sao sáng lấp lánh, thấp thoáng ở một nơi thật xa. Thật lâu rồi, con mới thấy được hết cái dịu mát của thiên nhiên. Người ta nói rằng bầu trời chỉ có một, nhưng sao con thấy lạ thế? Có phải chăng là yêu một người, nên yêu hết thảy những điều thuộc về nơi ấy, từ những điều đơn giản, bình dị nhất. Dù là đau thương, là hận ghét, là tất cả những nỗi đau con đã trải qua, nhưng con vẫn yêu thành phố ấy. Vì nơi đó, con tìm thấy bình yên, là ngôi nhà tràn ngập tình thương, không ích kỉ, không nhẫn tâm…Có lẽ đó là yêu, bỏ không nỡ, hận không đành, mà chỉ có thể là đem lòng yêu mến…
Con từng chịu nỗi cô đơn kéo dài hàng đêm trong căn phòng ngập bóng tối, con chịu những vết thương hằn thật sâu trên da thịt, những tổn thương về tâm trí, nhưng bây giờ con không thể chịu được những điều này nữa rồi. Vì con ỷ lại, vì con đã có điểm tựa cho mình, trước đây con từng nghĩ rằng nếu mình chết đi, thì cũng không có gì để tiếc nuối, nhựng bây giờ, con phải sống thật tốt con biết sẽ có người vì con mà khóc, vì con mà dày vò chính mình.
Khí trời mát lạnh giúp con tỉnh táo hơn để cho mình quyết định này. Mấy ngày ở Sài Thành, con suy nghĩ rất nhiều, bởi vì ở đây, con có thể kiếm được tiền, con sẽ không cần phụ thuộc vào cậu nữa. Con quyết định sẽ không trở về cho đến khi thành công sẽ trở lại nơi con thuộc về. Con sẽ ở lại thành phố rộng lớn này, để tạo cho mình một cuộc sống riêng.
Thời gian chờ đợi kết quả thật sự rất mệt mỏi. Hàng ngàn câu hỏi cứ xô đẩy trong đầu con. Lỡ như con không đậu thì biết làm sao? Còn nếu đậu thì tiền đâu để con nộp tiền học? Liệu rằng người ta có nhận con vào học khi nhìn thấy hồ sơ của con không? Liệu bạn bè, thầy cô có khinh thường, ghét bỏ con con không? Con sợ lắm cảm giác bị hắt hủi, con sợ một lần nữa con lại trở về những ngày chỉ có bóng tối làm bạn, chỉ có ánh trăng và những ngôi sao chiếu sáng cuộc đời.

Quên đi mặc cảm, con đi tìm việc, những việc làm để kiếm thêm đồng tiền để sống qua ngày, để kiếm chỗ ngủ qua đêm. Con làm rất nhiều việc, bất cứ chỗ nào có thuê người làm, con đều xin vào làm, từ phụ bán bánh mì, rửa chén, chạy bàn, bán quần áo,… Rồi một phương trời mới mở ra cho con khi con nhận được giấy báo đậu đại học. Con đã khóc, con khóc vì hạnh phúc, vì vui mừng. Lúc đó, con như phát điên mà chạy ra con đường vắng lặng mà hét lên, vì con đã chịu đựng quá đủ để đạt được điều mà có nằm mơ con cũng không nghĩ đến. Con đã đặt vé xe để về “nhà”, để báo tin cho cậu, cho mợ, cho cả nhà.
Chuyến xe rời bánh đưa con về chốn bình yên, bỏ lại sau lưng khung cảnh mờ nơi đất “khách”, quê “người”. Nhắm mắt lại là hình ảnh quen thuộc, là mùi hương nhàn nhạt của cánh đồng cỏ, là bóng lưng gầy in dưới ánh nắng nhẹ chiều tà của mảnh đất Tây Nguyên, là con đường với hàng cây xanh dẫn lối con về nhà. Là tất cả những thứ gần gũi nhất, bình dị nhất, đã bao lâu rồi con chưa cảm nhận được hết những món quà xinh đẹp đó? Qua tấm kính mờ đi vì bụi, con thấy ngôi sao sáng nhất, ngôi sao kia không còn lẻ loi như những ngày con nhìn qua cửa sổ trong căn phòng tối ở ngôi nhà cũ, mà nó phát sáng nhất trong bầu trời đen rộng lớn, bởi xung quanh là những ngôi sao sáng khác giúp nó phát sáng rực rỡ, để trở thành ngôi sao đẹp nhất.
Con đến nơi khi trời vừa sáng. Lấy hành lí xong, con vội vàng đi thật nhanh, vì con nhớ cậu, nhớ mợ và các em. Khi lối về hiện ra trước mắt, một cơn gió nhẹ thổi qua lòng con, nhẹ nhàng, mát dịu. Chậm hơn bước chân vì hàng nghìn cảm xúc ngổn ngang trong đầu con. Chắc rằng cậu mợ sẽ vui lắm, sẽ ôm con vào lòng, lâu thật lâu vì hạnh phúc. Chỉ nghĩ đến thôi mà tim con như muốn nhảy khỏi lồng ngực, vì con nhớ lắm vòng tay ấm áp của cậu lần tiễn con ra thành phố.
Rồi căn nhà nhỏ màu trắng hiện ra trước mặt con. Tim con đập nhanh hơn, bước chân cũng nhanh hơn. Từng bước thật cẩn thận bước vào, mùi hương quen thuộc sưởi ấm lòng con. “Cậu ơi, mợ ơi! Con về rồi!”. Con vui sướng chạy thật nhanh vào nhà. Nhưng con chết lặng khi vừa bước chân đến phòng khách. Chân con cứng lại, hơi lạnh dần lan tỏa trong lòng ngực, bao lấy trái tim con một cách chậm rãi, từ từ rồi đóng băng lại một lớp băng thật dày.
Vẫn là khuôn mặt đó, ánh mắt đó, là hình ảnh an ủi con mỗi đêm con cô đơn ở Sài Gòn... Đôi chân con mất thăng bằng mà té xuống, đầu óc con hoàn toàn trống rỗng, con không tin vào mắt của mình. Con cứ quỳ ở đó, thật lâu cho đến khi khuôn mặt con ngập nước mắt, con thấy một lồng ngực ấm áp ôm trọn con vào lòng. Mợ ôm con, vỗ vai con nhẹ nhàng. Con vùi đầu vào người mợ, cứ vậy mà khóc, khóc cho đến khi ướt hết một mảng áo bên vai của mợ. Con thấy đôi vai gầy yếu của mợ run run, con hiểu rằng mợ cũng đang khóc, mợ cũng rất đau, là nỗi đau đớn gấp vạn lần nỗi mất mát trong lòng con.
“Cậu con giờ đang ở một nơi thật xa lắm…
Hôm đó là ngày rất đặc biệt, là sinh nhật cậu của con, mợ đã mua cho cậu một bộ quần áo mới vì quần áo cậu con đầy những vết rách. Mợ nấu những món cậu con thích ăn, mợ muốn làm cậu bất ngờ, muốn cậu có một sinh nhật của tuổi 35 với niềm vui nhỏ bên gia đình, vì mùi vị sinh nhật đã bị lãng quên từ khi mợ và cậu thành vợ, thành chồng. Mợ chuẩn bị xong xuôi rồi chờ cậu con về. Mợ chờ cậu con đến bảy giờ tối, chỉ nửa tiếng là cậu con về. Nhưng bảy rưỡi, rồi tám giờ, cậu con vẫn chưa về. Mợ rất sợ, vì cậu chưa bao giờ về muộn như vậy, mợ sợ rằng cậu xảy ra chuyện. Rồi mợ nhận được cuộc gọi từ máy cậu của con, mợ phần nào bình tĩnh hơn, nhưng mà đã chết lặng khi trong máy là giọng nói của một người đàn ông xa lạ, người ta nói rằng cậu con bị tai nạn và đang trong tình trạng nguy kịch. Rồi mợ vội vàng đi tìm cậu, mợ như mất trí tìm đến bệnh viện cậu đang nằm. Mợ đến cạnh cậu, ôm cậu thật lâu vì có lẽ đó là lần cuối cùng mợ có thể ôm cậu vào lòng mà khóc, mà cảm nhận được hơi ấm còn vương lại, mà khắc sâu vào tâm trí mùi hương quen thuộc mãi mãi chỉ thuộc về người mà mợ đã dành hết thanh xuân, cả cuộc đời để yêu thương.

Cậu ơi, con đã về rồi, con đã từ nơi đất khách về rồi cậu ơi, con đã về rồi… Cậu ơi, con thi đỗ đại học rồi, con thực hiện được giấc mơ của mình rồi, con về để báo cho cậu biết đây. Ở Sài Thành không vui như ở trên ti vi cậu ạ, ở đó nhiều người lắm, cuộc sống ở đó lúc nào cũng vội vã, cũng tấp nập, cũng bề bộn. Thức ăn ở đó cũng không ngon, mà còn đắt nữa, Con nhớ lắm chén cơm canh chua, với con cá khô kho mặn ở nhà, con nhớ lắm bữa cơm đạm bạc thôi nhưng ấm áp bên gia đình. Con nhớ nụ cười của cậu, con nhớ hơi ấm từ vòng tay cậu, và đôi bàn tay thô rám và chai sạm xoa đầu con khi con được điểm tốt. Con nhớ cậu nhiều lắm…
Từ lúc sinh ra con đã phải chịu nhiều cay đắng tủi nhục, chưa lần nào con hạnh phúc. Con nhớ là tuổi thơ của con không phải màu hồng phấn như những bạn bè cùng tuổi, tuổi học trò của con cũng không có những mối tình đầy lãng mạn như ở trong phim, cũng không có những người bạn chân thành nhất để sẻ chia những tủi nhục, những uất ức trong lòng. Nhưng con thấy may mắn hơn bao người khác vì con có cho mình điểm tựa, và nguồn sống để tiếp tục khi con gặp được cậu. Con cố hết sức học để thi đậu đại học để con không con bị khinh thường và miệt thị vì hoàn cảnh sống của mình, con đã lấy lại niềm tin vào chính mình vì cậu là người thầy đã dạy cho con biết như thế nào là mạnh mẽ, cho đến khi con về nhà. Lúc đó con muốn buông tay, con không muốn sống nữa khi điểm tựa của con biến mất, nhưng con thấy mợ khóc, con nhận ra rằng sự chua xót vì mất mát trong lòng con không sánh được cơn đau xé lòng của mợ. Con biết rằng cậu không phải là nguồn sống duy nhất của con, mà còn là mợ, là hai đứa nhỏ ở nhà.
Con không biết thế nào là tình yêu trước khi con gặp được cậu. Không phải chỉ có tình yêu lứa đôi là tình yêu đẹp nhất, mà con nhận ra sự hi sinh để người mình yêu được hạnh phúc là đẹp nhất. Tình yêu đối với con là sự thầm lặng của cậu đi làm để kiếm tiền nuôi gia đình, là sự thầm lặng của mợ đối với con như mẹ ruột để bù đắp cho con khi con mất đi tình mẫu tử.
Cậu ở trên trời cao có nghe được câu truyện của con không? Cậu có nghe được tiếng lòng của con không? Nếu có thể nghe được, con hi vọng rằng cậu sẽ luôn mỉm cười theo sau từng bước đi của con trên đường đời, để hạnh phúc nhìn con khôn lớn với những thành công con gặt hái được. Thanh xuân của con là nước mắt cô đơn trong đêm khuya lạnh lẽo, là nỗi đau bỏng rát của ngọn lửa vô tình từ những biến cố trong đời, là vị đắng đã dần thành quen theo thời gian. Nhưng giữa bầu trời xám trắng ấy là màu vàng của tia nắng mà cậu đã mang đến cho con để tạo nên một bức tranh trọn vẹn. Thanh xuân đi rồi sẽ lại đến, con cảm ơn cậu đã đến trong cuộc đời con. Một lần thôi cho con được nói rằng con yêu cậu rất nhiều…!
Ánh mặt trời nhè nhẹ chiếu lên khung ảnh cậu, con thấy nụ cười của cậu, nhẹ nhàng, ấm áp tựa làn nước mát chiều thu…
© Giang Hà – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.






