Có lẽ nào anh quên em thật sao?
2017-09-05 01:18
Tác giả:
Nghe bài hát Hoa sữa mùa thu - Sáng tác và thể hiện: Đinh Mạnh Ninh
"Anh nhớ lần đầu hẹn hò, mùa thu em mang trên tóc mùi hoa sữa đêm.
Từ ngày ấy đến giờ, cũng đã bao lần mùa thu qua.
Anh nhớ môi hôn nồng cháy, đôi tay mình nắm chặt trên phố dài.|
Giờ anh đón gió heo may, trên phố buồn."
Chiều nay, một mình đi trên con đường quen thuộc, con đường mà mỗi lần buồn em lại lên xe buýt rồi lặng lẽ nhìn phố về đêm. Từng dòng người hối hả ngược xuôi kiếm tìm những vất vả lo toan, những chờ đợi yêu thương trong cuộc sống. Em chợt cười, nụ cười héo hắt, chẳng hiểu mình đang cố tìm gì?
Ngồi một mình lặng nhìn qua ô cửa nhỏ, thành phố nhộn nhịp người xe. Em để mình trôi về ngày xưa nào đó, ngày còn có anh bên cạnh. Những lúc thế này anh lại khẽ nắm tay em, hai đứa thầm thì không biết bao nhiêu câu chuyện. Những hôm nào em mệt mỏi, anh sẽ để em tựa vào bờ vai, vờ như hững hờ, anh khẽ đưa tay ôm em thật nhẹ. Nỗi nhớ làm em thổn thức, nỗi cô đơn và chông chênh những ngày vắng anh lại làm em bật khóc.

Không thể kìm nén cảm xúc khi ký ức ùa về trước mắt. Em rời xe và dừng ở một bến đợi xa lạ. Em muốn mình cứng rắn, muốn xóa anh ra khỏi nhịp sống thường ngày. Hạ đang dần đi xa, mang theo những phút giây nắng mưa bất chợt. Hai bên đường bằng lăng chỉ còn sót lại vài cánh hoa tím mong manh. Chẳng phải để e ấp để chờ ngày nhuộm tím góc đường. Mà giờ đây tím buồn như ai đó đã mỏi mòn chờ đợi.
"Chắc em bây giờ, một người khác đón đưa
Anh tàn khói thuốc lắng trong sương chiều.
Nhưng cơn gió mùa, lành lạnh hoa sữa thơm, anh còn nghe mùi hương đây đó
Mà có lẽ nào em đã quên anh thật sao?"
Thoảng trong gió chút se lạnh đầu thu, len vào gió mùi hương sữa thơm nhẹ nhàng góc phố. Em lặng lẽ đếm bước, hương hoa vương trên hè phố theo gió lẻn vào tận kí ức xa xôi. Em thấy buồn và nhớ, chẳng biết nhớ gì? Em lại để kỉ niệm chầm chậm quay về. Hương sữa cứ vấn vương như nỗi nhớ thương chẳng bao giờ chịu rời xa em.
Thời gian buông tay anh, em để yêu thương đi lạc chẳng biết tìm về. Vì vậy mà em cứ sống vô hồn, em chẳng bao giờ mơ ước thêm một tình yêu nào dành riêng cho em nữa. Em cứ để từng cuộc tình trôi qua mà chẳng hề níu kéo. Khi đứng đối diện nghe người ta ngỏ lời yêu đương, trong em lại vang vọng lời anh nói lúc chia tay: "Hãy tìm cho mình một bờ vai vững chắc và ấm hơn em nhé!"
Em cúi mặt quay đi, cắn chặt môi để mình không bật khóc. Em nhìn hoa sữa đang rơi đều theo gió, cảm giác tim mình vỡ tan.
"Anh nhớ dấu yêu ngày ấy, đã tan cùng những nụ hoa cuối mùa.
Chiều nay bỗng giớ heo may, mang thu về, với anh sao nghe ngỡ ngàng, cô đơn lạc giữa mùa thu, hoa sữa nồng nàn..."

Biết bao chiều một mình lang thang, đi qua nhiều con đường rất lạ. Hòa vào dòng người hối hả để chẳng ai nhận ra em cô đơn. Ở nơi nào đó anh có như em không, có nhớ về chút tình vụng dại ngày nào với biết bao lời hứa hẹn. Có tỏ ra mình cứng rắn rồi lại vỡ òa nức nở như em. Hay với anh đó cũng chỉ là chút cảm xúc thoáng qua và nhạt dần như sương khói. Có lẽ chỉ mình em đơn phương sâu đậm, người đã buông tay mà cứ mãi dằn vặt nỗi nhớ đến đau lòng.
Thu lại về mang theo chút lãng mạn của đất trời. Mênh mang đâu đó trong vùng ký ức em thấy chính mình đang chơi vơi trên con đường lá rụng vàng góc phố. Nhưng liệu có con đường nào dẫn lối yêu thương quay về. Xa xa trong ký ức ai đó đang đứng chờ em, nhưng nhạt nhòa em chẳng nhận ra. Chỉ thấy nhói lòng và nỗi đau vẫn còn âm ỉ nơi tim.
"Chắc em bây giờ, một người khác đón đưa...
anh tàn khói thuốc lắng trong sương chiều.
Nhưng cơn gió mùa, lành lạnh hoa sữa thơm, anh còn nghe mùi hương đây đó..
Mà có lẽ nào em đã quên anh thật sao?"
© Lê Thành Ngọc – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.







