Có lẽ đó là duyên phận
2016-11-02 01:22
Tác giả:
Căn gác lửng bày bừa lộn xộn trong tích tắc đã biến thành “cửa thiên văn” của hai người. Chàng trai hăm mốt, cô gái mười tám. Mưa ngoài kia rớt rơi nhẹ đều. Anh ngồi chông chênh trên khung cửa sổ, chiếc áo len rộng thùng phủ gần nửa gương mặt chỉ để lộ đôi mắt đang nheo khẽ, cả biển trời thờ thẫn. Chiếc ghế đẩu bên cạnh anh thi thoảng lại kiễng chân, cô gái thi thoảng lại nhoài người ra ngoài khung cửa.
- Hình như đôi chim kia lạc bầy kìa anh.
- Là chúng nó tự tách bầy đó thôi, lạc thế nào được.
Cô ngẩn người hồi lâu.
- Em ước được là chim.
- Bằng tuổi mày đứa nào chả mong thế, chưa biết đời khắc nghiệt thế nào.
- Anh không thích à, chúng bay trong mưa mát vậy mà.
- Cánh nặng trịch nước mưa chứ được gì.
Anh kéo thấp cổ áo, đưa tay nhón miếng bánh quy. Hạnh là em gái con chú cách nhà anh vài dãy phố. Hạnh dễ thương, gương mặt phúc hậu, cô cũng là người bạn duy nhất suốt thời niên thiếu của anh. Anh nhớ mãi những chiều mưa bay, ngồi trong phòng rồi chợt nghe tiếng Hạnh trong veo ngoài cửa:
- Con chào bác, con đến nghe anh Bách chơi ghi-ta.

Khi đó dù vừa bị bố mắng vì con điểm kém anh đã hí hửng lên ngay. Anh chạy ra đón Hạnh, cả hai lại trèo lên căn gác xép. Nơi này bày đủ loại tranh, màu, cọ vẽ của bố anh, bên cạnh công việc của nhân viên bưu tá thời cũ, ông cũng từng là hoạ sĩ nghiệp dư. Ông sống lầm lũi cùng anh bằng lương hưu và số tiền bòn góp thời trẻ, căn nhà nhỏ ọp ẹp vắng tiếng phụ nữ, cũng may Hạnh đến với anh, với ông lão. Cuộc sống sẽ đỡ hơn nhiều nếu bố chịu nhận khoản chu cấp từ một ngưòi quen nào đó của bố ở nước ngoài. Ngồi có Hạnh và anh, bố kể như vậy mặc dù cả hai không biết người đó là ai.
Lúc bố anh ốm, Hạnh xông xáo chăm sóc ông như con cái trong nhà trước cái nhìn ái ngại đầy bối rối của anh. Hạnh quen mùi từng góc nhỏ trong căn nhà, mùi hương ẩm ương, thơm cọ vẽ sực vào mũi cô mỗi khi chạm cửa. Đó cũng là mùi đặc trưng của con mèo ấm áp, lại ủ dột kiểu kì lạ. Và tiếng ghi-ta thùng cổ điển dịu ngọt từng buổi trưa làm Hạnh say chếnh choáng, con mèo ấy lại càng thú vị. Cứ thế họ lớn lên cùng nhau, có lần anh bảo:
- Hạnh này, em là con gái nhà lành, định yêu thằng nào nhớ hỏi ý kiến anh, anh “ngửi” cho. Cẩn thận đấy, không gặp phải một người vô phúc như anh thì khốn.
Hạnh bật cười vì cái giọng ráo hoảnh của anh:
- Anh đúng là con mèo trơ tráo, cẩn thận có ngày gãy vuốt đấy.
Bách cuời khùng khục, chả giận:
- Gãy thế quái nào được, tại em hiền quá thôi nhóc ạ.
Hạnh đỏ mặt, gằn mặt nhìn anh. Bách vội đấu dịu:
- Ôi dào, riêng cái đám khó đào tạo đến giờ vẫn ngốn Pút-skin với Lec-môn-tốp như mày thì không nhóc ạ.
Cô phì cười, giơ nắm đấm trước mặt đe anh. Bách làm bộ sợ sệt rồi mau chân phi xuống nền.
- Dạo này Hạnh đẹp hẳn ra đấy. Đang yêu hả?
Hạnh ngượng ngùng véo vào hông anh một phát. Bách là một kẻ đào hoa nếu không muốn dùng tính từ có vẻ chợ búa hơn đó là “sát gái”. Đám bạn gái thân của Hạnh ở lớp đã chết mê cái anh chàng hứng lên lại đến trường đón cô, đã nhiều lần Hạnh đựơc hội bạn gái dúi đến bội thực vài bữa sáng, dăm túi quà vặt chỉ mong có được số điện thoại của Bách.

- Xin lỗi mày chứ anh không thích chuột nhắt.
Hôm ấy vì quá quen với hình ảnh Bách nên Hạnh ngồi nói chuyện với Tú, một cậu bạn cùng lớp. Tú hỏi cô:
- Hạnh không hứng thú với lão chơi ghi-ta trên kia à?
Cô cười thầm trong lòng, cố làm vẻ thực tình:
- Không, có vẻ gu của tớ không hợp với mấy đứa con gái lớp mình.
Thế nhưng không ít lần cô lén nhìn lên phía anh, chộn rộn theo từng giai điệu, chộn rộn theo từng thay đổi nhỏ trên gương mặt có phần khắc khổ của anh. Một đặc điểm bí ẩn không phải ai cũng nhận ra, trừ cô. Rất nhiều lần cô nhìn kỹ gương mặt ấy, lúc vô tình sang chơi khi anh đang ngủ, hay lúc anh nhắm mắt đắm theo từng giai điệu của bài hát – những bản trữ tình anh vẫn đàn cho cô nghe trong những buổi chiều mát. Cô nhận ra có gì đó man mác buồn trên gương mặt ấy, cô không cho đó là điểm duy nhất Bách thừa hưởng từ bác Đẳng, gương mặt bác tuy cũng có nét kham khổ nhưng nó không giống anh.
Ấy vậy mà gần hai tuần nay cô và anh không nói chuyện. Chẳng biết anh bận gì mà mỗi lần Hạnh tới đều không gặp, bác Đẳng cũng lo sốt vía vì mấy ngày nay anh không về nhà, bác cũng chẳng nghe anh bảo đi đâu, chỉ biết nhờ cô tìm giúp. Hạnh đến những chỗ làm thêm cũ của anh, không có. Vài lúc vô tình chạm mặt trên đường, anh cũng có vẻ lạ hơn mọi khi, toàn bảo bận rồi vội vàng đi mất.
Như thể phút chốc lạc bị cướp mất điều gì đó tuyệt vời, hệt như thói quen thường trực, Hạnh đâm ra nhớ những câu chuyện phiếm nhạt của hai người. Cô mỉm cười khi nghĩ tới gương mặt Bách khi đối diện với bác Đẳng, nhớ bầu trời được cắt xén gọn ghẽ mỗi khi trèo lên gác, nơi bình yên tuyệt đối cô có thể tìm được. Hạnh cũng trông thấy anh có vẻ gầy hơn lúc trước, hốc mắt hoắm sâu, mồm mép không còn cay độc trào phúng như trước nữa. Trong chút ít thời gian hiếm hoi gặp nhau ở đoạn đường gần trường, cô hỏi Bách một cái hẹn. Khó khăn lắm anh mới chấp nhận, trái khế cổ anh như giãy giụa trong thanh quản.
Hạnh đến thì thấy anh ngồi đó từ lâu, lặng im như một pho tượng. Ánh mắt lim dim vẫn còn nhưng giờ không đảo điên xung quanh dè chừng lũ “chuột” nữa, nó như đang đuổi bắt một điểm mù nào đó xa tít, ghim chặt vào cột nước phun mải miết của quán cà phê quen.
- À, Hạnh đến rồi.
Anh như rướn người về phía trước, khẽ reo. Hạnh mỉm cười, kéo ghế nhẹ nhàng chưa kịp ngồi xuống:
- Anh đến lâu chưa?
- Cũng mới thôi.
Bầu không khí xung quanh như đang đặt trên ngọn lửa, Bách liên tục nhổm người, tay chân anh vẫn chưa tìm được một tư thế thoải mái. Hạnh ngồi lặng ở đó, trông theo anh, lòng buồn chua chát.
- Anh Bách này. – Hạnh mở lời, giọng cô nhẹ như không, như đang thả sương làm dịu chốn này.
- Hạnh hẹn anh ra đây có chuyện gì à.
Câu chuyện như bị chặt đứt từng đoạn, có cảm tưởng như mỗi lần khựng sững, tất cả lại dồn nén đến ngạt thở. Cả cô, cả anh đều sắp chịu không nổi bởi áp lực mà cả hai vô tình tạo ra, như một sự bất đắc dĩ nghẹn lòng.
- Anh biết chuyện từ lúc nào?
Anh chợt giật mình, mặc dù sớm biết rằng Hạnh sẽ hỏi chuyện này, dẫu vậy anh vẫn hơi bồi hồi trước cô gái nhỏ nhắn trước mặt. Giọng Hạnh cứng rắn quá, như muốn xé toạc con người anh, anh từng thấy cô mỏng manh, mềm yếu đến nhường nào cơ mà. Rối ren.
- Anh cũng mới biết, vô tình thôi. – Anh cố giữ giọng mình thật bình tĩnh.
Hạnh xiết nhẹ hũ sữa chua rỗng không:
- Bác Đẳng không có lỗi gì cả, anh đừng đường đột bỏ đi như vậy, với lại đừng tránh em...

Bách như trấn an được bản thân, anh cười mệt mỏi. Cuộc trò chuyện sau đó trở nên dễ dàng hơn mặc dù vẫn có những ngại ngùng, dè dặt hiếm thấy từ trước giờ của hai người. Khi mà cả Bách và Hạnh đều “khám phá” ra rằng hai người chẳng hề chung với nhau tí máu mủ nào.
Vài ngày trước, lúc qua nhà tìm anh, bác Đẳng đã kể cô nghe mọi chuyện, rằng ông đã cố tình để Bách bức thấy ảnh hai cha con anh chụp ở trại trẻ mồ côi mười tám năm trước. Sau khi người vợ dắt đứa con trai sáu tuổi sang nước ngoài định cư, bác Đằng khổ sở sống trong sự côi cút, quạnh quẽ. Sau đó ít lâu, ông tìm đến trại mồ côi và xin Bách về, khi đó anh mới ba tuổi. Vốn ở xa họ hàng nên mọi người lầm tưởng người vợ ra đi một mình và để lại con trai cho bác Đẳng nên sự thật về Bách chẳng ai biết. Nguồn chu cấp mà bác Đẳng nhất quyết không nhận chính là từ vợ và con trai ruột mình.
Hạnh rớt nước mắt khi nghe câu chuyện ấy, giờ thì cô đã hiểu ý nghĩa của vẻ buồn buồn trên gương mặt anh. Cô như thêm quý bác trai, về phần Bách…
Sau buổi cà phê hôm đó, về đến nhà, Hạnh ườn người ra, vừa suy nghĩ miên man tận đâu đâu. Cô nhớ vài câu thoại gần cuối
- Anh đừng tránh em nữa nhé, em lo lắm.
- Tôi tránh vì sợ tôi sẽ thích Hạnh mất.
Đôi khi là vậy, có những câu chuyện mà mỗi lần nháy mắt sẽ được một hình ảnh khác. Như thể vừa sống trong những hoang vu và lầm tưởng, có ai đó đã tìm được lối ra thông qua những biến cố hữu ý mà cuộc sống chủ tâm sắp đặt.
Cô khẽ cười thầm, quơ điện thoại, cô soạn cho anh một tin nhắn
“Em nhớ tiếng đàn ghi-ta của anh quá, meo!”
© Liêu Hoài An – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.







