Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Cô gái bé nhỏ của tớ, cậu có đang ổn không?

2020-03-25 01:30

Tác giả: Di Hạ


blogradio.vn - Tớ chỉ mong cho cậu được hạnh phúc, vững tin vào bản thân mà tiến lên. Đôi khi để đạt được những gì mình mong muốn mình phải chấp nhận những thứ mình không thích, phải chấp nhận những tổn thương nhưng tin tớ đi, ở cuối con đường là ánh sáng của bình minh đang chào đón cậu. Người duy nhất cậu phải vượt qua hôm nay chính là cậu của ngày hôm qua đó!

***

Gửi cậu, cô gái bé nhỏ của tớ

Này, cậu có đang ổn không đấy?

Hàng ngày chúng ta phải đối diện với bao bộn bề, khó khăn của cuộc sống  vậy nên ở đây tớ không muốn nói về những điều khiến mình buồn phiền nữa. Tớ chọn nói về hạnh phúc.

Nhiều lúc tớ tự hỏi mình rằng có đang thực sự hạnh phúc không, một câu hỏi thật khó mà đến giờ tớ vẫn đi tìm câu trả lời. Những đam mê tớ chôn giấu trong tim dường như dần tan biến theo thời gian. Tớ đã từng ước mơ trở thành một guitarist chuyên nghiệp, tớ cũng đã từng mơ ước mình có thể chụp ảnh cao tay hơn, đôi lúc lại tập tành làm bánh và handmade. Nhưng có lẽ cuộc sống đã không còn đủ chỗ dư cho những điều đó nữa rồi.

Rồi lại một câu hỏi rõ khó nảy ra trong đầu tớ: Tớ muốn trở thành người như thế nào nhỉ? Sau 19 năm tớ mới tìm ra câu trả lời trọn vẹn nhất, tớ muốn trở thành một người hạnh phúc, hạnh phúc làm điều mình thích và  quan trọng hơn là chấp nhận con người chính mình. Tớ sẽ cười thât lớn khi còn có thể bên bạn bè và người thân, tớ sẽ gọi cho ông bà nhiều hơn và nói yêu ông bà thật nhiều. Tớ muốn kiềm chế những cảm xúc tiêu cực trong tớ. Tớ muốn rất nhiều và tớ sẽ nỗ lực thực hiện nó. Tớ sẽ chăm sóc và yêu thương bản thân tớ hơn vì hạnh phúc là do mình tự tạo ra mà, đúng chứ?

cung_1

Và tớ đang trong chuyến hành trình tạo nên những hạnh phúc ấy. Hạnh phúc là khi vẫn còn những người bạn, con Bắp lúc nào cũng cười và nụ cười của nó thật duyên. Tớ thấy khâm phục nó bởi sự nỗ lực hàng ngày của nó với tiếng Nhật. Rồi còn con Tôm mũm mĩm, dễ thương, luôn quan tâm và hòa đồng với mọi người. Cả con Múp hồi cấp 3 với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim của nó lại thật ngọt ngào, cô gái với chủ nghĩa “Self love is first love” đó đã dạy tớ nhiều thứ trong cuộc đời. Và người bạn cùng tên với tớ nữa, có khi hai đứa không cần nói gì mà cũng hiểu ý nhau. Gặp được chúng nó là hạnh phúc của cuộc đời tớ. Hạnh phúc tiếp theo là khi mỗi ngày tớ gọi điện cho ông bà, không có việc gì quan trọng chỉ đơn giản muốn được nghe giọng nói từ những người thân, tớ sẽ khen bố dạo này phong độ lên đó còn mẹ thì ngày càng đáng yêu. Tớ đã xóa tan đi cảm xúc tiêu cực mỗi lần tớ hít một hơi thật sâu. Và làm những điều tớ thích như việc tớ đang viết ra những cảm xúc của tớ chẳng hạn. Tất cả mọi điều bé nhỏ ấy đều khiến tớ vui cả ngày và là động lực cho tớ  thức dậy mỗi sáng sớm.

Tớ biết chứ, biết rằng cuộc sống này là một chuỗi những thử thách cho chúng ta, có những người lựa chọn bước tiếp nhưng có những người chỉ muốn ở yên tại chỗ, quyền lựa chọn là ở mỗi người mà. Tớ chỉ muốn nói rằng chỉ khi cậu vượt qua được cơn mưa thì mới thấy được cầu vồng cũng giống như cách cậu vượt qua những khó khăn để tìm được hạnh phúc của mình vậy. Đôi khi ranh giới của hạnh phúc và đau khổ chỉ là ở những quyết định trong thời khắc căng thẳng nhất thôi.

anh-co-danh-roi-nhip-nao-13

Tớ chỉ mong cho cậu được hạnh phúc, vững tin vào bản thân mà tiến lên. Đôi khi để đạt được những gì mình mong muốn mình phải chấp nhận những thứ mình không thích, phải chấp nhận những tổn thương nhưng tin tớ đi, ở cuối con đường là ánh sáng của bình minh đang chào đón cậu. Người duy nhất cậu phải vượt qua hôm nay chính là cậu của ngày hôm qua đó!

Nếu có lỡ muốn bỏ cuộc thì thử mấy trò hay ho này xem, tớ đã từng thử và có hiệu quả lắm đó. Nhắm mắt hít thở thật sâu và nghĩ những điều khiến cậu hạnh phúc nhất sau đó mở mắt ra và bắt đầu công việc thôi! Cách thứ hai: đừng quên cậu vẫn còn bạn bè, tâm sự với những đứa bạn hợp cạ sẽ giúp cậu khá hơn rất nhiều. Tớ thường viết, viết về mọi thứ, buồn viết vui viết vì tớ biết khi ấy cảm xúc trong mình sẽ được an ủi phần nào. Và hãy khóc đi, khóc chẳng có gì là yếu đuối đâu, đây là phản ứng tự nhiên của con người thôi. Khóc xong cậu sẽ thấy mình lớn hơn một chút đó.

Mạnh mẽ lên cô gái, không có gì có thể khiến cậu gục ngã đâu!

© Nguyễn Hoàng Thanh Trang – blogradio.vn

Xem thêm: Đừng khóc nữa em cô gái tôi thương

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Di Hạ

Self-love is first love

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Có những người chỉ có thể đồng hành cùng nhau suốt một thời tuổi trẻ rực rỡ, rồi thì sẽ có những ngã rẽ khác nhau, sống những cuộc đời khác nhau, có những hạnh phúc khác nhau, bên những người khác nhau.

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Tôi từng nghĩ xã hội ngày càng phát triển thì giàu hay nghèo không có gì liên quan tới tình yêu nhưng sống lâu và nhìn thấy nhiều chuyện của mọi người xung quanh thì tôi nhận ra tôi đã nhìn nhận sai. Bởi khi hai người yêu nhau là một chuyện còn sau khi kết hôn rồi là một chuyện khác nữa. Tiền không ảnh hưởng đến tình yêu nhưng nó lại trực tiếp ảnh hưởng vào đời sống hôn nhau. Hai người yêu nhau cứ không thể sống mà không có tiền được. Tôi luôn mong những ai nếu đã thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua khó khăn gian khổ để đi đến bờ bến hạnh phúc cuối cùng.

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

3 con giáp được

3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026

Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.

back to top