Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô đơn giữa cuộc đời

2017-04-29 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Cuộc sống vẫn cứ theo dòng thời gian mải miết trôi, có lắm lúc tự bàn tay này chẳng thể nào níu giữ lấy cho mình một khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh bỗng nhiên vội vàng. Để rồi có một ai đó vẫn hoài bơ vơ giữa những xúc cảm ngổn ngang.

***

Sài Gòn – Ngày mưa cho tôi!

Và hôm nay khí trời Sài Gòn cũng mang một vẻ u buồn tĩnh mịt! Trời tháng sáu khiến tôi ngậm ngùi bởi những giọt đời tinh khôi cứ ngày ngày trút xuống mặt đường lắm người lại qua. Cố dặn lòng sẽ thôi ghi chép bất cứ điều gì về cảm xúc, ấy thế mà cũng có lúc chơi vơi và cần giải bài đến thế này đây!

Buổi sáng cuối tuần bên những trang sách về Sài Gòn xưa, góc thư viện thành phố riêng tôi và như bao ngày mưa vội vàng kéo đến. Khung cửa kiếng loáng thoáng mưa đầu mùa cũng trở nên trong và sáng hẳn. Và qua nó tôi nhìn được chính bản thân mình đang hiện diện. Tôi già!.....vừa nghĩa đen cả nghĩa bóng trong một tính từ dành cho bản thân. Sau lưng tôi là những tập tản văn về tình yêu và cuộc sống, đến giờ phút này tôi không nghĩ rằng mình đã lãng quên chúng từ bao giờ, nhưng có vẻ như thiếu chúng, tôi trầm lắng hơn và mãi thôi suy nghĩ vụn vặt cảm tình. Mưa mỗi lúc càng nặng hạt và có lẽ sẽ không có hồi kết, tôi đong đưa tâm trí mình cho một giấc mơ về tình yêu và cuộc sống.

Cô đơn giữa cuộc đời

Những lúc miên man thế này chỉ muốn lặng thinh, thèm cái cảm giác tựa vào vai ai đó, lấy hết bao nỗi trằn trọc mà trút vào một hơi thở thật sâu, thật dài. Người ta vẫn bảo đấy là cảm giác của những người cô đơn, mà đúng hơn là cô đơn với chính họ. Gửi những tình yêu mong manh, theo con gió bay về một phương trời xa xăm, còn họ chỉ ở lại đây đứng nhìn trong nỗi nhớ mong, hoài niệm. Cuộc sống là vậy chăng? Người ta cứ tìm cách gửi trao những cảm xúc của mình trong vô định, chẳng hay lạc về đâu? Chẳng hay rơi rụng vào trái tim của kẻ si tình nào! Và thế là mở ra bao câu chuyện kéo dài, rồi bất chợt đóng lại với một kết thúc mở, khiến người ta cứ hoài nghĩ suy, đắn đo và tiếp tục mơ về nó.

Tình yêu phải bắt nguồn từ sự đồng cảm, không ai lại tìm thước đo cho những giá trị ấy! Vậy mà thực tại con người vẫn không thoát được những toan tính trong tình yêu. Yêu nhau bằng cảm xúc mong manh vội vàng, duy trì nó bằng giá trị vật chất và kết thúc nó bằng nhiều lí do: Tại em! Tại tôi! Tại chúng ta!.......Vẫn còn đó bao nhiêu chuyện tình đẹp, sao lại đưa ánh mắt của mình dõi theo những điều bi quan! Cứ như thế những giằng xéo tâm tư lại diễn ra, khiến ta chơi vơi và lạc loài.

Cuộc sống vẫn cứ theo dòng thời gian mải miết trôi, có lắm lúc tự bàn tay này chẳng thể nào níu giữ lấy cho mình một khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh bỗng nhiên vội vàng. Để rồi có một ai đó vẫn hoài bơ vơ giữa những xúc cảm ngổn ngang.

© An Xuyên – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Trên đời này không tồn tại cuộc gặp gỡ nào vô cớ, cũng sẽ không có sự bỏ lỡ hoàn toàn sai lầm. Hãy đợi tôi, đợi tôi trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân, tôi sẽ đứng trước mặt cậu và nói với cậu “Cảm ơn vì đã là một phần trong thanh xuân của tôi, cảm ơn vì đã trở thành động lực để tôi cố gắng mỗi ngày và ngày một trở nên tốt đẹp hơn”.

Luôn có những người tốt bên em

Luôn có những người tốt bên em

Cuộc sống vẫn tốt đẹp Vì còn ánh mặt trời Luôn còn những người tốt Sẵn sàng ở cạnh em.

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

Ai trong chúng ta cũng đều có điểm mạnh riêng và việc của bạn chính là nhìn ra chúng. Sau khi nhận ra giá trị của bản thân, tự khắc bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn trong cuộc sống. Từ đó bạn sẽ mạnh dạn làm những điều mình muốn và thể hiện tài năng của mình, thay vì cứ mãi rụt rè trong chiếc mai vô hình. Dưới đây là 6 thói quen suy nghĩ có thể giúp bạn cải thiện sự tự tin.

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Tuổi đôi mươi là vậy, nhiều cảm xúc đan xen, nhưng sau này nhìn lại có lẽ đây chính là độ tuổi đẹp nhất của mỗi người. Cũng là lúc mở ra nhiều trang mới. Cuộc sống là vậy, các mảnh ghép tuy có thể không hoàn hảo nhưng nó sẽ ghép được thành một cuộc đời. Có đau thương, có vất vả mới có thể hạnh phúc. Sống hết mình vì hôm nay, cũng chính vì bù đắp hôm qua, và chuẩn bị tương lai.

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Cô ấy không có chút tình cảm gì với tôi và tôi nhận ra rằng, nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi. Cả tôi và cô ấy đều tập trung cho công việc của cá nhân, cho đến thời gian gần đây, khi tôi nói chuyện lại với cô ấy thì cô ấy đã có một tình yêu đẹp với một cậu bạn cùng tuổi rồi, thời gian trôi nhanh thật.

Yêu là thế

Yêu là thế

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy tiếng nữa cô sẽ tới gặp anh, sẽ ôm lấy anh giữa đời thực, không phải trong giấc mộng. Cô gửi một tin nhắn cho anh “Em trai ơi, anh đợi đi”. Chẳng ai nhìn nhưng hai má cô đỏ ửng, xấu hổ dựa đầu vào ghế, mỉm cười mãn nguyện.

back to top