Có ai đủ can đảm để yêu một chàng trai chưa có gì trong tay?
2019-07-30 08:35
Tác giả:
blogradio.vn - Yêu một người đàn ông còn chưa thành đạt, là em đang đánh cược cả tuổi thanh xuân của mình. Đánh cược với số phận bằng những tháng năm rực rỡ nhất của một người con gái.
***
Không như những cô gái khác quan tâm nhiều về vật chất, cần thiết những sự quan tâm cùng những món quà đắt tiền hay những bộ quần bộ áo sang chảnh, em chỉ đơn giản là cần một người yêu mình hết lòng…
Và dù người em yêu có xuất phát điểm như thế nào, có kém cỏi hơn người ta ra sao, thì em vẫn mặc kệ, vì em tin vào tương lai của cả hai. Em tin rằng vì em, vì tình yêu của cả hai mà người em yêu sẽ cố gắng, sẽ phấn đấu, sẽ nỗ lực hơn nhiều những người hạnh phúc hơn chúng ta bây giờ. Để có thể chứng minh với cả thế giới rằng, sau này anh ấy cũng có thể mang lại cho em một cuộc sống hạnh phúc đầy đủ.

Yêu một người đàn ông còn chưa thành đạt, là em đang đánh cược cả tuổi thanh xuân của mình. Đánh cược với số phận bằng những tháng năm rực rỡ nhất của một người con gái. Em chấp nhận những thiệt thòi, chấp nhận về phần mình những hi sinh, ở bên người mà em yêu trong những năm tháng khổ cực, trong khi đáng lẽ ra em phải được hạnh phúc hơn thế. Nhưng biết làm sao khi con tim em lại mách bảo bản thân như vậy, buông bỏ hết những cám dỗ hào nhoáng ngoài kia, về bên anh trong tổ ấm nho nhỏ của hai đứa chúng mình. Những bữa cơm tuy đạm bạc, căn phòng có thô sơ nhưng luôn chứa chan ấm áp tình cảm của chúng ta ở đó, mỗi một mét vuông đều có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc này…
Yêu một chàng với hai trai tay trắng, em phải chịu nhiều những uất ức, thiệt thòi. Bởi có nhiều những đêm dài em thức trắng chờ anh tăng ca vất vả, có những ngày lễ tết người người nhà nhà tay nắm tay còn em chỉ biết lủi thủi một mình. Là những ngày kỉ niệm chạnh lòng biết mấy khi anh ấy bận rộn cũng chẳng nhớ nổi dù chỉ thoáng qua. Là khi thời gian anh ấy bên công việc còn nhiều hơn là thời gian hai đứa gặp gỡ. Sau cùng, thiệt thòi nhiều, nhưng cũng là vì cả hai, em không thể trách, không thể giận, cũng không thể hờn, vì em biết người đàn ông của em đã làm hết sức mình có thể.
Và anh ơi, cô gái ấy đã hi sinh cả tuổi thanh xuân cho anh rồi, hãy luôn yêu thương trân trọng cô ấy thật tốt anh nhé, vì cuộc đời chẳng có mấy người con gái vì anh đến thế đâu…
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Gặp được người năm tháng hóa an yên
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”





