Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện tình chàng lính

2020-08-08 01:20

Tác giả: giang


blogradio.vn - Anh yêu chị, tin chị, và chị chính là một phần cuộc sống không thể thiếu đối với anh. Anh tin chị, nhưng anh không tin những gã đàn ông ngoài kia, những gã lấm la lấm lét chực chờ cơ hội rồi sấn tới khi có dịp, khi anh để lộ chút sơ hở

***

- Còn bảy tháng nữa, mày à?

Hải nằm bắt chéo chân trên giường với những ngón tay đặt trước bụng khẽ vỗ vỗ vào nhau, hấp háy mắt nhìn trần nhà, gương mặt anh có chút hồ hởi. Tôi biết Hải đang nói về ngày ra quân, là ngày mà anh vô cùng mong đợi. Chúng tôi nhập ngũ tính đến bây giờ thì đã được một năm ba tháng rồi, cũng đủ thời gian để tôi biết về con người anh, về cuộc sống trước đây và những tâm tư hiện tại của anh. Một thanh niên hai mươi nhăm tuổi mới bắt đầu nhập ngũ, lão làng nhất trong chúng tôi, anh chính là anh cả, là thủ lĩnh trong kíp bảy tên bộ đội này.

Anh bảo số anh trắc trở, thất tha thất thểu kiếm việc làm mấy năm nay, nộp hồ sơ ứng tuyển tứ phương tám hướng mà không nơi nào nhận. Nhưng anh không bỏ cuộc, bởi anh biết phía sau lưng mình luôn có một người phụ nữ đang chờ, và trên vai anh đang gánh vác trách nhiệm của một người con, một người chồng mẫu mực. Dù chưa cưới hỏi gì, nhưng anh chị nguyện gắn bó keo sơn với nhau, coi nhau như vợ chồng. Cuối cùng sau bao nhiêu vất vả, anh cũng kiếm được việc làm ưng ý trong một công ty điện lực miền Trung. Tôi có thể nhìn ra vẻ mặt phấn khởi của anh khi kể về thời điểm đó, vui đến nỗi mấy hôm liền anh đều không ngủ được, vui bởi sự vất vả mấy năm qua cũng được ông trời nhìn thấu. Anh mừng vì mình đã có công việc, có thể lo cho chị một cuộc sống đủ đầy hơn. Nhưng ngặt một nỗi vừa kí hợp đồng được ba tháng thì có lệnh nhập ngũ, lời hứa cưới chị, anh đành lòng gác lại. Tôi còn nhớ như in những ngày đầu nhập ngũ, tôi thật sự ấn tượng với anh, một chàng trai rắn rỏi, chất phát và một ít u buồn, đôi phần lắng lo. Có lẽ anh trách đời mình hẩm hiu, cũng có thể anh ngờ vực về chuyện tình chàng lính, chuyện mà bao lớp bộ đội đi trước đều truyền tai nhau. Những cuộc gọi lén lút ban chỉ huy nơi nhà tắm, những lần trốn kĩ trong chăn mặc cho cái oi của mùa hè, anh đều cố gắng gọi cho chị mỗi khi có dịp. Lần nào nghe điện thoại xong, tôi cũng thấy anh rạng rỡ, miệng cứ tủm tà tủm tỉm suốt. Có lần thằng Hòa ròm chọc:

- Coi chừng khi anh về nhà, chị lại ẳm cháu ra rồi bảo, chào chú đi con thì hơi mệt anh nghen.

- Đấy là bồ chú thôi, còn người yêu tôi đây thì không như vậy – anh nghiêm mặt, gắt lại.

Anh không thích ai nói xấu về chị. Anh yêu chị, tin chị, và chị chính là một phần cuộc sống không thể thiếu đối với anh. Anh tin chị, nhưng anh không tin những gã đàn ông ngoài kia, những gã lấm la lấm lét chực chờ cơ hội rồi sấn tới khi có dịp, khi anh để lộ chút sơ hở. Tôi từng thấy anh đau lòng như thế nào, sốt ruột ra sao khi biết tin chị phải vào viện mổ ruột thừa nhưng anh lại không thể ở bên chăm sóc chị, vỗ về chị. Cả đêm anh trằn trọc, lăn qua lăn về, ngồi dậy, đi tới đi lui. Vô vàn cảm xúc hiện hữu trên gương mặt anh. Lo lắng, mông lung, thất vọng, tôi không thể hình dung hết tâm tư anh lúc này. Tôi vỗ nhẹ vai anh:

- Anh đừng lo quá, chị sẽ ổn cả thôi, chi chứ bác sĩ bây giờ giỏi lắm anh ạ.

Anh ngước mắt nhìn lên vầng trăng sáng qua khung cửa sổ, để những mảnh gió phà nhẹ vào gương mặt não nề, thở hắt ra:

- Anh mày ích kỉ quá phải không? Trước đây không thể cho cô ấy cuộc sống nhàn nhã, bây giờ không thể cho cô ấy bờ vai tựa vào, một mình em xa phương đơn thân độc mã chinh chiến với bệnh tật. Anh không thể tin vào bản thân mình nữa rồi, không tin rằng có thể cho cô ấy một tương lai tốt đẹp như lời hứa năm xưa.

Nét đau khổ hiện hữu trên gương mặt. Anh muốn buông tay, muốn cô ấy có thể đến với người đàn ông khác tốt hơn mình, chí ít có thể ở bên mỗi khi cô cần. Anh thất vọng về bản thân luôn làm khổ người mình yêu, mất lòng tin về chính mình, những hứa hẹn năm xưa vẫn còn nguyên đó, chưa điều nào thành hiện thực.

- Vậy anh nghĩ ... chị ấy có muốn điều này không? Chia tay ấy.

Anh khẽ chau mày. Trầm ngâm. Im lặng. Anh lủi thủi đi ra ngoài. Có lẽ anh đang rối ren lắm.

Tôi đã từng thấy chị đến đây, một lần. Một cô gái chân phương nhưng không nhu mì, thục nữ nhưng độc lập. Chị đến để tạm biệt anh và thông báo rằng mình vừa trúng tuyển chân thư kí trong Sài Gòn. Có thể sắp tới chị không tới thăm anh thường xuyên được, nhưng chị sẽ cố gắng dàn xếp. Có lẽ chị ấy vẫn chưa dàn xếp được thời gian nên kể từ khi đó tôi chưa hề gặp lại chị thêm lần nào.

Tôi không biết anh đã nói lời chia tay với chị ấy chưa, nhưng mấy hôm liền nhìn anh rủ rượi, bơ phờ, bỏ ăn, bỏ uống, lết tha lết thết. Chỉ huy cho phép anh nhập viện để kiểm tra sức khỏe, nhưng anh từ chối, anh về phòng và anh ngã qụy xuống. Chỉ huy hỏi, đồng đội thăm nhưng anh không nói, không rằng, nằm ì không ngồi dậy, mà đã ngồi dậy thì không muốn nằm xuống. Anh xanh xao, phờ phạc. Chỉ huy cũng chưa biết phải giải quyết như thế nào. Tôi xin phép ở lại với anh. Mấy giờ đồng hồ ngồi bên cạnh anh, tôi không nói gì, lẳng lặng nhìn anh. Bởi tôi chưa rõ sự tình trong anh, bất cứ lời nói nào của tôi có thể vô tình nhưng lại trở thành vết dao chí mạng cứa vào tim anh.

- Nếu nhớ nhà, thì anh xin phép ra ngoài một chuyến.

Vẫn là không gian lạnh như tờ, lời nói của tôi như tan vào không khí rồi cuốn bay ra ngoài cửa sổ, biến mất.

Tối, tôi lại đến thăm anh. Nhưng anh không ở đó, hỏi một anh quân y mới biết anh về nhà từ chiều rồi. Anh về nhà mười ngày, tôi chờ tin báo từ anh, nhưng không một cú điện thoại, không một tin nhắn. Tôi không biết anh có xảy ra chuyện gì không, có quẫn trí làm bậy không? Bởi anh, một người đàn ông với vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng nội tâm lại yếu đuối hơn ai hết.

Ngày anh về lại quân khu, tôi không hỏi anh không nói nhưng sâu trong thâm tâm tôi biết mọi chuyện đã được giải quyết tốt đẹp. Bởi trên tay anh lúc này lỉnh kỉnh quà quê, mang vào chia anh em mỗi người ăn một ít cho đỡ nghiền, cho đỡ nhớ nhà. Và nụ cười không ngớt trên gương mặt mới mấy ngày trước thôi còn bơ phờ như xác chết. Thấy anh vui, miệng tôi tự nhiên cũng kéo căng ra, cười suốt cả buổi.

Hôm nay tôi lại được nghe anh khoe rằng khi nào ra quân thì lập tức rước chị về nhà, không để chị phí hoài một giây thanh xuân nào cho việc chờ đợi anh nữa. Và không kèm theo lời nhắc nhở với đứa em nhỏ ‘’cưới vợ phải cưới liền tay, mày mà để lâu nó khê ra đấy’’.

Một tình yêu được gầy dựng bởi hai trái tim chân thành, tin tưởng nhau thì dù sóng gió, trắc trở ra sao cũng không thể nào lung lay nó được.

© giang - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Định mệnh anh và em | Những Blog Radio hay nhất về tình yêu người lính

 

giang

chú Chim đấu tranh thoát khỏi quả trứng. Quả trứng là thế giới. Ai muốn được sinh ra trước hết phải phá hủy một thế giới. Chú chim bay tới bên chúa. Tên vị chúa là Abraxas

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top