Chuyện lúc tan chiều…
2010-04-19 16:41
Tác giả:
Blog Việt
Cô bé ngồi sau tỏ vẻ thông cảm với cậu bạn hùa vào rồi hai đứa ôm nhau lách qua đám đông chẳng buồn ngoái lại.
![]() |
| Ảnh minh hoạ: Bạn đọc (st) |
- Này!
- Không có gì, mình người thành phố cả phải giúp nhau chứ. Chú có lòng thì anh cũng xin, môi gã hiện lên một nụ cười nham nhở, bàn tay nần nẫn những thịt đưa ra cầm tiền
Vừa nói anh lái xe vừa quay sang bà đi xe Dream ánh mắt tỏ vẻ biết ơn
- Thôi thôi ! Chú giữ lại mà sửa xe, bác thấy thì bảo giúp thôi chứ để con mụ đó đi rồi chú tốn bao tiền sửa xe thì tội lắm
Vào xe hắn nổ máy, nhìn qua gương chiếu hậu bà đi Dream vẫn đang đứng khoe chiến công của mình với vài người hiếu kì còn sót lại. Gã thanh niên cũng đang cười rất tươi với chị chủ quán. Còn hắn - hắn thầm nghĩ: "May quá, cái ống xả hôm trước tối trời lùi phải cọc bê tông gãy ra chưa có tiền sửa" rồi phóng xe đi thẳng.
- Gửi từ Blogger Người Kể Chuyện: “Dẫu luôn là người thua cuộc cũng không bao giờ làm kẻ bỏ cuộc.”
Chia sẻ của bạn đọc:
Cung la con nguoi voi nhau ma no doi xu...buon qua!
cs luôn la thê nhy ,hinh nhu ko phai ngươi ,lam ngươi ko ai lam thê
có tiền chưa chắc có giáo dục
có giáo dục chưa chắc có văn hóa.
người ta vẫn còn phải học những thứ tưởng chừng như là tầm thường ấy cả đời đấy.
Cuộc sống mà. Có Người thì cũng có cả Con chứ. Đôi khi, trong cái vẻ người là...súc vật!
đời còn có những kẻ như thế
Cách đây 5 năm, hồi còn sinh viên (năm 1) ở HN, cũng quẹt xe oto người thành phố, nhưng hồi đó đi xe đạp, phố xá đông đúc, người oto tính bắt đền nhưng may mắn hơn, người ngồi quán nước bên đường, nói to: thôi đi đi cháu, quẹt sơ không sao đâu, đi đi... Ba năm trước, cũng đường HN rộng thênh thang, 1 mình 1 làn đường, 1 anh kia đi bộ ngang qua, ầm.. mình tông xe anh, anh ngã lăn ra đường, anh đứng dậy bảo không sao, em đi đi... Có lẽ mình may mắn hơn, hơn rất nhiều...
Đọc xong bài viết mà tôi thấy buồn quá, buồn cho những suy nghĩ đạo đứa của con người. Bon chen, lừa gạt nhau mà sống, dẫm đạp lên cuộc sống khó khăn của những người nghèo khổ. Ai ũng có cuộc sống riêng của mình, cớ sao phải làm khổ nhau làm gì? Sông có khúc, người có lúc. Của thiên trả đia. Cuộc sống luôn công bằng mà. Ác giả thid ác báo mà thôi.
Chẳng biết nói gì ngoài 1 cảm giác buồn cứ dâng lên trong lòng...Buồn cho kiếp người nghèo hèn. Buồn cho 1 nền văn minh đô thị. Buồn vì những cú shock văn hóa như vậy ngày càng nhiều...
Đọc xong buồn quá, thành phố bây jờ chỉ những người như thế thôi sao? Người với người mà đối xử như thế sao? Những người khách du lịch chứng kiến thì sẽ nghĩ j về đất nước chúng ta?
Sao lại có những loại người như vậy chứ, thích lo chuyện bao đồng, còn loại "May quá, cái ống xả hôm trước tối trời lùi phải cọc bê tông gãy ra chưa có tiền sửa" ác thật, hok bít thương người, hok bit trên đât nước việt nam nay có bao nhiêu loại người như vậy nữa. Chuyện vậy mà cũng làm được. Chán thật
Đọc xong thấy mắt mình cay cay, giống mẹ mình ở quê quá, cuộc sống này đã quá khắc nghiệt rồi, cố hi vọng bám trụ vào tình người giữa con người với con người thế mà...biết bao giờ người lao động chân chính mới có cuộc sống yên bình và tốt đẹp hơn.
Giống như bức tranh Nghị Quế và chị Dậu xưa kia. Khổ thân mụ bán rau. Cái nghèo làm cho người ta đã nghèo đã khổ, còn khổ hơn....
Đọc xong câu truyện mà buồn quá!! Nhớ đến mấy câu thơ của Tố Hữu:
" Nếu là con chim chiếc lá
Thì con chim phải hót
Chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình..."
Cuộc sống thật nhiều chuyện chéo ngoe. Cầm những đồng tiền như vậy mà những người ngồi trên xe ôtô vẫn còn mỉm cười đc. VN còn bao nhiêu mụ bán rau như vậy nữa?! Đi chợ mua rau chắc sẽ ko mặc cả nữa.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?



ÔI cái cuộc đời này!