Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta dù mệt mỏi, cô độc nhưng bằng tất cả đều sẽ tới nơi đúng không em?

2021-01-04 01:27

Tác giả: nktpham


blogradio.vn - Cuộc đời là những con đường, và con người là những khách bộ hành, đi mãi đi mãi, vô tận, không bến bờ. Có lúc thấy xung quanh mình rất nhiều người. Nhưng đôi khi tìm mãi mà chẳng thấy ai, chỉ thấy một mình mình. Chúng ta dù mệt mỏi, cô độc nhưng không được phép dừng lại. Sẽ có một cái đích mà ta phải vươn tới, phải vươn tới bằng mọi cách. Và nhất định là ta sẽ tới, phải không em?

***

Em dắt tôi vào quán cà phê quen thuộc của mình. Hai đứa chọn một chỗ ngồi và gọi thức uống. Bao giờ cũng vậy, em đều gọi cho mình một ly cà phê đen và uống với rất ít đường, thậm chí là không. Sở thích? Thói quen? Hay cả hai? Tôi không hỏi. Đôi khi có những thắc mắc không cần biết làm gì.

Em thích nhạc Trịnh. Em lùng khắp thành phố này để tìm cho ra những quán nhạc Trịnh. Uống cà phê và nghe nhạc Trịnh. Đôi khi có bạn, đôi khi một nhóm đông, nhưng nhiều khi chỉ một mình. 

Tôi không biết em thích nhạc Trịnh tự bao giờ, có lẽ chỉ hai năm trở lại đây thôi, mà cũng có thể đã lâu rồi. Tôi thì không thể như em được, bỏ thời gian của mình chỉ để ngồi ngắm những giọt cà phê tí tách rơi xuống đáy cốc, nghe thời gian trôi lãng đãng, nghe những bài ca buồn đến nao lòng. 

Tôi là mọt sách, tôi tiếc thời gian cho những thứ tôi coi là vô bổ (như ngồi quán cà phê chẳng hạn). Nhưng, từ khi em lôi tôi ra khỏi mớ bài vở lùng bùng của mình, tôi bắt đầu thích cái không gian riêng của em. Và tôi cũng bắt đầu nghe nhạc Trịnh từ đó. 

cung_2

Tôi vẫn không thể đi nhiều như em, thưởng thức kiểu loanh quanh khắp thành phố, chui vào một quán cà phê nào đó và ngẫm nghĩ cuộc đời. Tôi có quá nhiều thứ để bận tâm.

Em ngồi trầm lặng, đôi khi vẫn nổi hứng bốc đồng, vẫn cười nói như em mà tôi biết hồi chúng tôi học chung cấp 3. Nhưng tôi chợt giật mình, không biết từ bao giờ em đã rất trầm và rất tối. 

Tôi đọc được vô số những chịu đựng, những mệt mỏi trong em. Có một điều gì đó đã thay đổi, thay đổi hoàn toàn. Tôi chỉ biết im lặng. Nên để cho em tự mình nói ra khi em thích.

“Em sợ lắm, bị ám ảnh. Ba em ngày càng yếu. Đêm qua em mơ thấy mình rụng răng. Sáng em phải gọi về nhà”.

Những lời tâm sự khó nhọc. Tôi thấy thương em. Đâu rồi một cô nàng lóc chóc, ngổ ngáo, chỉ biết cười và chọc phá mọi người, ương ngạnh, cứng đầu. Tôi đã và đang có cảm giác giống như em nên tôi rất hiểu em. 

Thật khó cho người ta dứt ra được một cái gì đó. Phải, một cái gì đó, không rõ ràng, mơ hồ, mông lung, thật khó chịu và sợ hãi. Nếu biết phải đối diện với cái gì cụ thể thì sẽ nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn. Đằng này, chỉ là cảm giác, vì thế nó ám ảnh đến day dứt.

Em lớn hơn tôi, nhưng không hiểu sao em lại kêu tôi bằng chị. Tôi không già dặn, sắc sảo trong suy nghĩ, không sâu sắc bằng em, không trải nghiệm cuộc sống nhiều như em nếu không muốn nói về mặt trường đời, tôi chỉ là một con nhóc con đang loay hoay gom nhặt cho mình nhiều thứ. 

cung_3

Tôi không thể cho em bất cứ lời khuyên nào cả, những lời khuyên tôi nghĩ là thừa thãi với em. Ngược lại tôi cần những lời tư vấn để cho mình khôn ra, cho mình thôi dại khờ và cả tin. 

Tôi vẫn luôn cảm ơn em về điều đó. Nhưng bây giờ thì tôi thấy mình bất lực. Bất lực vì đành để cho em giải quyết tất cả mọi chuyện một mình, chịu đựng mọi chuyện một mình. 

Em rất mạnh mẽ, và tôi tin em sẽ vượt qua được, nhưng nhìn em có vẻ cô độc, tôi lại thấy chạnh lòng.

Em nhạy cảm, chăm chút và quan tâm đến người khác, là người rất hay chia sẻ với người khác theo một cách làm cho người ta cảm thấy vô cùng ấm áp. Có những điều rất nhỏ thôi nhưng em làm cho người khác cảm động. Tôi không làm được như vậy. Tôi thấy mình nhỏ nhoi trước em. 

Hồi trước, tôi hay bực mình vì cái tính lóc chóc của em, nên chẳng bao giờ tôi đủ kiên nhẫn để hiểu em hơn những gì tôi đã biết. Không biết tôi thích con người nào của em hơn. Con người bây giờ hay ngày xưa? Tôi chỉ biết là tôi không muốn nhìn thấy em thở dài, trầm ngâm một cách mệt mỏi như thế này.

Em từng nói trái tim tôi xẻ năm xẻ bảy và mong tôi có thể cho em một chút thôi, một chút trong trái tim nhiều ngăn ấy. Nhưng em biết không, không phải là một chút đâu, em có hẳn một ngăn trong đấy rồi. Từ bao giờ thì tôi không biết, nhưng tôi chắc chắn đó là một vị trí ko hề kém những vị trí khác.

cung_6

Em lúc nào cũng tự mình làm mọi việc. Từ nhỏ đã thế, nên ba mẹ hình như đã quen em như vậy. Không bao giờ hỏi han, lo lắng cho em từng chút một như mẹ của chị, như mẹ của con bạn cùng phòng em. Ba mẹ để mặc em tự sống, tự xoay xở, tự lăn lộn với đời. Nhiều lúc em cũng thấy tủi thân.

Em không biết là tôi sững sờ đến mức nào đâu khi nghe những lời ấy. Tôi biết là em tự lập, và tôi từng ngưỡng mộ em về điều đó. Tôi không phải là một tiểu thư, nhưng từ lâu tôi đã quen được mẹ chiều chuộng, chăm sóc từng li từng tí, gói từng cái áo cái quần, bàn chải, thuốc men những lần tôi đi xa, quen được mẹ lo cho từng miếng ăn giấc ngủ. 

Tôi chẳng hề thắc mắc và thậm chí đôi lần còn muốn được như em, được tự do tung tăng tự tại, thích làm những gì mình thích, thích đi thì đi, ở thì ở, chơi thì chơi. 

Tôi chưa hề nghĩ đến cái cảm giác bị bỏ rơi của em. Thì ra có những điều rất đơn giản, rất nhỏ nhoi mà không phải người này có thì người kia cũng nhất định phải có.

cung_4

Cuộc đời là những con đường, và con người là những khách bộ hành, đi mãi đi mãi, vô tận, không bến bờ. Có lúc thấy xung quanh mình rất nhiều người. Nhưng đôi khi tìm mãi mà chẳng thấy ai, chỉ thấy một mình mình. Chúng ta dù mệt mỏi, cô độc nhưng không được phép dừng lại. Sẽ có một cái đích mà ta phải vươn tới, phải vươn tới bằng mọi cách. Và nhất định là ta sẽ tới, phải không em?

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Nếu tuổi trẻ là một ly cà phê | Nho | Tôi yêu Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em là Hà Nội trong lòng anh

Em là Hà Nội trong lòng anh

Không một từ ngữ nào có thể diễn tả hết thương yêu tôi dành cho em. Tôi chỉ có thể dùng cách nói dịu dàng nhất, thân mật nhất rằng: “Em là Hà Nội trong lòng anh”.

Trong hôn nhân, phụ nữ thông minh thường làm 4 điều sau để giữ gìn hạnh phúc

Trong hôn nhân, phụ nữ thông minh thường làm 4 điều sau để giữ gìn hạnh phúc

Hạnh phúc không phải tự tới, một cuộc hôn nhân muốn bền chặt, nhiều niềm vui thì cũng phải có những bí quyết tạo ra nó.

Bình yên trong giấc mơ trưa có bà

Bình yên trong giấc mơ trưa có bà

"Bà tôi!" - Hai tiếng gọi nghe gần gũi thật đấy nhưng bà không còn là bà của tôi nữa, kiếp này bà đã hết. Bà đã đi về chầu với Thượng Đế chí nhân rồi. Chắc hẳn ở nơi ấy bà luôn luôn dõi theo cô cháu gái nhỏ bé này của bà. Không! Bà vẫn là bà của tôi, dẫu có như thế nào bà vẫn luôn là người bà tận tụy ân cần nhất đối với tôi.

Cảm ơn cậu đã vẽ cho tôi một tia sáng

Cảm ơn cậu đã vẽ cho tôi một tia sáng

Ngày qua ngày, mùa mưa lại đến rồi, nhưng năm nay không còn giá băng nữa. Cậu ơi, cảm ơn cậu đã vẽ cho tôi một tia sáng, nó dẫn cho tôi một lối đi của sự thức tỉnh, một lối đi mà kẻ cô đơn này chưa bao giờ nhìn thấy. Tôi biết, cậu với tôi là hai thế giới, nhưng sao cậu cứ đến lay động trái tim tôi như thế này.

Những câu chuyện về sức mạnh tinh thần con người trong Thế chiến II

Những câu chuyện về sức mạnh tinh thần con người trong Thế chiến II

Bộ ba tác phẩm văn học châu Âu nổi bật lấy bối cảnh Thế chiến II là Hiệu sách cuối cùng ở London, Một thư viện ở Paris và Kí họa Venice vừa được Tân Việt Books mua bản quyền và xuất bản tại Việt Nam. Những tác phẩm tôn vinh giá trị của các cuốn sách, khẳng định rằng sách giúp con người hàn gắn nỗi đau mất mát.

Điều đẹp nhất của tuổi trẻ

Điều đẹp nhất của tuổi trẻ

Điều đẹp nhất của tuổi trẻ: Chính là bản thân của nó.

Tại sao chim di cư không ở luôn phương Nam mà phải bay về phương Bắc khi hết mùa lạnh?

Tại sao chim di cư không ở luôn phương Nam mà phải bay về phương Bắc khi hết mùa lạnh?

Bạn đã bao giờ thắc mắc tại sao các loài chim di cư không ở luôn phương Nam, mà lại "bay đi bay về" mỗi năm chưa?

Phát hiện mới về nguồn gốc của phương pháp trang điểm làm trắng da

Phát hiện mới về nguồn gốc của phương pháp trang điểm làm trắng da

Theo Báo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (SCMP), phương pháp trang điểm làm trắng da có thể không phải là một trong những phát minh lâu đời nhất nhưng nó đã tồn tại ít nhất 2500 năm, phần lớn được ghi nhận là do người Hy Lạp cổ đại phát minh vào khoảng năm 500 trước Công nguyên. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới ở Trung Quốc được công bố trên tạp chí Nhân văn và Khoa học Xã hội vào đầu tháng 9 cho hay, phương pháp này có lẽ đã được phát minh ra từ vài thế kỉ trước mốc 500 năm trước công nguyên.

Tại sao cánh quạt lại có số lẻ, hóa ra quan trọng hơn bạn tưởng

Tại sao cánh quạt lại có số lẻ, hóa ra quan trọng hơn bạn tưởng

Sản xuất quạt với số cánh chẵn không khó, thậm chí còn dễ hơn số cánh lẻ, nhưng tại sao các nhà sản xuất không làm như vậy?

Trước khi có tủ lạnh, con người đã làm cách nào để tạo ra những cốc kem giải nhiệt trong mùa hè

Trước khi có tủ lạnh, con người đã làm cách nào để tạo ra những cốc kem giải nhiệt trong mùa hè

Thì ra con người đã có thể làm kem từ rất lâu trước khi chiếc tủ lạnh đầu tiên ra đời.

back to top