'Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ' - chiếc vé tuyệt vời mà mọi người đều có thể dễ dàng sở hữu
2022-07-17 01:25
Tác giả:
Minh Châu
blogradio.vn - “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” chắc chắn sẽ là một cuốn sách rất ý nghĩa, mang đến giá trị nhân văn sâu sắc ẩn chứa qua từng lời văn trong sáng, mộc mạc. Cuốn sách sẽ là một chiếc vé tuyệt vời để mọi người có thể lên chuyến tàu tuổi thơ. Vậy bạn đã sở hữu một tấm vé của riêng mình chưa?
***
“Một ngày, tôi chợt nhận thấy cuộc sống thật buồn chán và tẻ nhạt” – bạn có tin đây là câu nói của một đứa trẻ tám tuổi không. Một đứa con nít đang tuổi ăn tuổi chơi thì có gì mà cảm thấy buồn chán? Nhưng không, với thằng cu Mùi trong truyện dài thì “tám tuổi có cái buồn chán của tuổi lên tám”.
Truyện dài “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là một trong những tác phẩm thành công nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nếu ai đã từng đọc những sáng tác của ông thì hẳn sẽ không còn xa lạ gì với nét chân thật, mộc mạc, giản dị và vô cùng gần gũi qua từng trang sách.
Thoạt nhìn qua trang bìa, mục lục hay đọc lướt qua vài dòng chữ, chắc hẳn nhiều người sẽ nghĩ đây là cuốn sách viết cho thiếu nhi. Nhưng thực ra Nguyễn Nhật Ánh viết cho người lớn, hay nói đúng hơn là viết cho những ai từng là trẻ em.
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống thường ngày của thằng cu Mùi cùng những người bạn đồng trang lứa. Một đứa trẻ tám tuổi giàu trí tưởng tượng luôn giở đủ trò nghịch ngợm để vui đùa cùng đám bạn. Trò chơi vợ chồng, tìm kho báu, phiên tòa kể tội ba mẹ, cả việc đặt lại tên cho thế giới như gọi con chó là “bàn ủi”, gọi chiếc cặp là “cái giếng”, gọi việc đi ngủ là “đi chợ”,… để rồi gây nên bao chuyện phiền toái mà không kém phần hài hước. Biết bao trò chơi của trẻ con bị người lớn coi là vớ vẩn, lại đem đến cho tụi cu Mùi vô vàn niềm vui. Nhờ có vậy mà cu Mùi cảm thấy cuộc sống bớt buồn chán và tẻ nhạt khi mà mỗi đêm, trước khi đi ngủ, nó đều đã biết tỏng ngày mai những sự kiện gì sẽ diễn ra. Sáng dậy sớm, ăn sáng rồi soạn sách vở đi học. Đến trưa thì ăn trưa, ngủ trưa rồi khi dậy thì ngồi vào bàn học. Ăn tối xong lại tiếp tục học bài cho ngày mai.
Nhưng bạn cũng đừng vội nghĩ rằng nội dung truyện dài chỉ có thế. Từ những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống của một đứa trẻ lên tám, nhà văn đã lồng ghép vào trong đó những triết lí, những suy ngẫm về cuộc sống: “Thằng Hải cò sẵn sàng làm những gì nó muốn, trong khi ông Hải cò chỉ muốn làm những gì người khác muốn.” Thằng Hải cò là bạn của cu Mùi, sau này trở thành ông giám đốc một công ty lớn. Câu nói tưởng chừng chỉ nhắm vào nhân vật Hải cò nhưng thực chất nó lại khá đúng đối với nhiều người trong xã hội hiện nay.
Khi còn bé, chúng ta luôn làm những gì bản thân mình thích mà không cần quan tâm nhiều đến những điều khác. Trong khi một người trưởng thành phải luôn để ý xem việc mình làm có đúng với các quy định, quy tắc, chuẩn mực xã hội không, hay có ảnh hưởng đến người khác không,… biết bao nhiêu là thứ phải lo nghĩ.
Câu chuyện của thằng cu Mùi lúc tám tuổi và những suy nghĩ lúc trưởng thành được tác giả đan xen một cách tinh tế. Từ đó nêu bật lên những điểm khác nhau cơ bản giữa trẻ con và người lớn. Nhà văn đã khéo léo dẫn dắt câu chuyện mà không hề làm người đọc cảm thấy rắc rối, khó hiểu.
Quả thực, câu chuyện không có những đỉnh điểm cao trào, những nút thắt gay cấn, hồi hộp, nhưng vẫn có sức hấp dẫn lạ thường. Một nhà văn năm mươi tuổi kể lại câu chuyện của một đứa trẻ tám tuổi với giọng văn chân thật xen lẫn chút ngây ngô, nhí nhảnh của lứa tuổi thiếu nhi là điều không hề dễ dàng. Có thể nói, tâm lí nhân vật được khắc họa rất rõ nét. Sự chuyển biến về suy nghĩ, cảm xúc dưới ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh dường như đã xóa nhòa khoảng cách về thời gian, không gian, góp phần tạo cho câu chuyện có cái nhìn đa chiều về cuộc sống, chứ không chỉ đơn thuần là dưới góc nhìn của một đứa trẻ tám tuổi.
Truyện dài khiến những người trưởng thành có những giây phút lắng lại, suy ngẫm về quãng thời gian từng là trẻ con. Kí ức ngây thơ và hồn nhiên ấy phần nào xua tan đi những lo toan, gánh nặng thường ngày trong cuộc sống. Hay nói theo cách của tác giả thì “thỉnh thoảng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách thần kì”. Qua đó, chúng ta biết trân trọng hơn tuổi thơ của mình, cũng như có cái nhìn bao dung, gần gũi hơn với thế giới giàu trí tưởng tượng và đầy mộng mơ của trẻ nhỏ. Bởi suy cho cùng, chúng ta, ai cũng đều đã từng là trẻ em.
Tôi không nhớ bản thân đã đọc cuốn sách này bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần lại là một trải nghiệm mới. Tôi mua cuốn sách này vào năm 2012, lúc tôi đang học lớp 6. Hồi đó, tôi cảm thấy những mẩu truyện này thật thú vị, hài hước rồi cũng có chút đồng cảm với cu Mùi về một cuộc sống buồn chán và tẻ nhạt. Nhưng khi tôi đọc lại cuốn sách vào năm lớp 9, lớp 12 rồi những năm Đại học, tôi mới nhận thấy hóa ra cuốn sách chứa nhiều điều sâu sắc hơn tôi tưởng. Càng lớn, tôi càng chiêm nghiệm được những gì mà tác giả muốn gửi gắm trong tác phẩm. Và rồi mỗi lần đọc, tôi lại khám phá thêm nhiều ý nghĩa mà tôi của năm lớp 6 đã bỏ lỡ.
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” chắc chắn sẽ là một cuốn sách rất ý nghĩa, mang đến giá trị nhân văn sâu sắc ẩn chứa qua từng lời văn trong sáng, mộc mạc. Cuốn sách sẽ là một chiếc vé tuyệt vời để mọi người có thể lên chuyến tàu tuổi thơ. Vậy bạn đã sở hữu một tấm vé của riêng mình chưa?
© Minh Châu - blogradio.vn
Xem thêm: Đặt cô đơn dưới chân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.






