Cho ta ru mình vào nỗi cô đơn
2017-01-03 01:25
Tác giả:
Cô đơn, một danh từ, cũng là một tính từ khiến người ta nao lòng và có đôi chút xót xa.
Trong tâm hồn mỗi người, đều chất chứa sự cô đơn. Tuy tôi không thể nhìn thấu tâm tư hay nghe được tiếng lòng của người khác, nhưng tôi biết, không ai có thể vỗ ngực nói rằng họ chưa từng cô đơn. Dù ít dù nhiều, ắt hẳn cũng có một phút giây nào đó, ta thấy mình lạc lõng, chơ vơ giữa đường đời tấp nập.
Có những ngày, ta chợt nhận ra mình cô đơn đến lạ, ta thấy ta đơn độc, dẫu quanh ta, cuộc sống vẫn xoay, người người vẫn bước. Ta không mất gì, nhưng cũng tưởng chừng rằng mình chẳng có gì. Thậm chí...không có nổi một chút yêu thương.
Vào những sớm mai như thế, lời thúc giục buổi sáng của mẹ tự dưng xa lạ, tiếng càu nhàu bởi ta dậy muộn của cha bỗng nhiên thành hư vô, ta vẫn được quan tâm nhưng hình như không cảm nhận được, bạn bè quanh đây mà ta chẳng nghe lòng mình nhẹ nhàng, ấm áp.
Trong những chiều tà như thế, ta thấy không gian bỗng rộng lớn vô ngần, rộng đến nỗi ta thấy lòng trống trải. Ta muốn trốn, muốn cuộn mình trong một góc thật nhỏ của Sài Gòn, muốn ôm lấy chính mình để sưởi ấm tâm hồn đơn đọc, muốn vùng vẫy thoát khỏi không gian u tịch, để rồi nhận ra, mình chỉ có thể đắm chìm trong nỗi lòng sầu muộn.

Ta nằm trong chăn, nghe thành phố đang xôn xao đổi mới, ta thấy ánh đèn rực sáng giữa phố phường, những điều tươi vui ấy như trêu ngươi, như giễu cợt một kẻ quá đỗi đơn côi, quá đỗi một mình.
Trong giây phút một mình, một bóng, ta chợt thấy quanh ta điều gì cũng có cặp,có đôi, duy mình ta đơn lẻ. Ấm trà nhỏ cũng đồng hành với tách, chiếc giày kia có anh em giống hệt, vì tinh tú xa vời cũng thỏ thẻ với ánh trăng non dịu nhẹ. Chỉ ta là cô đơn. Trong đời, ai cũng phải trải qua những lần như thế. Những khoảnh khăc mà dẫu có nhận đong đầy yêu thương, ta cũng chẳng thể mỉm cười. Ta không đơn độc bởi người để ta đơn độc, ta lặng lẽ bởi chính tâm hồn ta lặng lẽ, ta man mác buồn bởi tâm tư ta vốn là những chuỗi cô đơn.
Trong những đêm ta cuộn mình trong nỗi đơn côi, đột nhiên không muốn nói, cười, không muốn lân la hàng quán, ta chỉ thèm chút ấm áp của chăn bông, chỉ tưởng nhớ chút hương thơm dịu nhẹ. Ta nằm đây, thu cả thành phố xa hoa vào đáy mắt, ta bật một đoạn nhạc buồn, những giai điệu được viết nên bởi những tâm hồn cô đơn như ta, và đồng cảm với ta...
“ ...Là vì tôi cô đơn
Giữa đường phố thân thuộc
Là vì tôi
Hôm nay cô đơn giữa đời trôi...” (*)
Phải, chỉ là hôm nay, ta cô đơn giữa những điều tưởng chừng quen thuộc, chỉ là hôm nay, ta thấy mình quá lạc lõng giữa dòng chảy cuộc đời. Ừ thì không có nguyên nhân, cũng không có giải pháp. Ta chỉ biết ôm chăn nức nở, cảm nhận từng tế bào trong thân thể này run rẩy liên hồi, ta nghe âm thanh nghèn nghẹn của chính ta, ta cảm nhận được sự ươn ướt của những dòng nước mắt...
Ta khóc, khóc cho nỗi cô đơn của chính mình, ta khóc như đứa trẻ bị ai lấy mất kẹo, khóc thật nhiều, cho vơi nỗi xót xa...
Không sao đâu ta ơi, rồi mai khi mặt trời thức dậy, khi vừng đông hửng sáng, ta sẽ lại tươi cười, sẽ lại vui tươi. Nhưng đêm nay, chỉ những giây phút này thôi, hãy cho ta được chìm trong mộng mị, được ru mình vào những nỗi cô đơn...
© Anh Vương – blogradio.vn
(*) Bài hát Khi người lớn cô đơn – Phạm Hồng Phước
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.






