Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chờ đợi người dưng

2021-09-09 01:15

Tác giả: Hồng Hải


Ngờ nghệch lắm người nhà quê chân đất

Em lang thang hết một chiều dài

Có những điều thời gian không buồn được

Chiều hạ vàng thêm nỗi nhớ phôi phai.

 

Đất quê mình không kịp giữ người đi

Anh thăm làng vào mùa nắng xối

Giọt mồ hôi lăn trong nụ cười rất vội

Em ngỡ ngàng gom ký ức truyền tay.

 

Quê mùa ơi giữa buổi trưa này

Cái “ngày xưa” len lén về giấc ngủ

Sân trường cũ phượng rực đầy lửa đỏ

Nhắc nhớ người thành phố chẳng quen tên.

truong_-_thanh_5

Để bây giờ khờ khạo vẫn là em

Được mất ngu ngơ nụ cười mặn nắng

Lối đi về vô tình hun hút vắng

Chuyến xe đêm rưng rức gõ thật dài.

 

Em quê mùa gánh một thành hai

Hương nhớ sắt se cháy về một thuở

Có gặp nhau vương víu màu hoa cỏ

Vướng chân người trên lối cũ quên tên.

 

Con đường giờ bán nhớ cho quên

Đánh rơi mất sợi tóc huyền thảng thốt

Đêm quê hương tần ngần không khóc được

Dệt hao gầy thành lối đợi người dưng.

© Hồng Hải- blogradio.vn

Xem thêm: Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn biết trân trọng chính mình l Radio Tình Yêu

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Định mệnh là gì?

Định mệnh là gì?

Chúng tôi vẫn giữ thói quen buổi tối trò chuyện với nhau, nhưng cũng chỉ là những câu hỏi xã giao như một thói quen khó bỏ. Tôi cảm nhận được điều gì đó giữa hai đứa nhưng lại chẳng thể gọi tên, vì tôi tin anh và yêu anh.

Mãi sau này...

Mãi sau này...

Quá khứ dạy ta cách đi qua những vấp ngã, rèn giũa sự mạnh mẽ, điềm tĩnh khi đương đầu với khó khăn, cho ta sự thấu hiểu, bao dung, chia sẻ yêu thương hơn để chúng ta trân trọng từng khoảnh khắc ở hiện tại và hi vọng về một tương lai tốt đẹp ở phía trước.

Khoảnh khắc

Khoảnh khắc

Hỏi tôi đã bỏ lại điều gì của mình vào những ngày hè năm ấy, tôi chỉ có thể trả lời rằng tôi đã bỏ lại chính bản thân mình. Một tôi hòa đồng vui vẻ nhiệt huyết, vô ưu vô lo, đổi lấy một tôi giờ đây đã khác, trầm lặng, giấu tất cả ở trong lòng mình

Tuổi ấu thơ ai bỏ lại trên đồng

Tuổi ấu thơ ai bỏ lại trên đồng

Cũng chẳng còn hay tết những vòng hoa Thành vương miện giả chơi trò công chúa Hoa đồng nội thơm dịu dàng một thuở

Nếu chúng ta còn duyên, mình chờ cậu trong hộp thư thoại…

Nếu chúng ta còn duyên, mình chờ cậu trong hộp thư thoại…

Cậu thấy thời gian có tàn nhẫn không? Nó chưa từng dừng một giây, để suy nghĩ về việc phủ bụi trần lên những mảnh ký ức của chúng mình. Cũng như chúng mình cũng chưa từng dừng một giây nào để ngừng nghĩ về nhau.

Gửi em

Gửi em

Mong gặp em và mong được nhìn ngắm Trái tim này cất giữ tạo nên thơ

Dạy con ngưng hi sinh, dạy con biết thương mình!

Dạy con ngưng hi sinh, dạy con biết thương mình!

Cha mẹ có thương con hay không? Chắc chắn là có. Nhưng nó không lớn đến nỗi cứ hi sinh và không mong nhận lại như mọi người hay lầm tưởng hoặc lảng tránh sự thật. Thực chất thứ họ cho đi là một tình thương có điều kiện chứ không hẳn là hi sinh.

Quan họ không lấy nhau

Quan họ không lấy nhau

"Giới trẻ bây giờ lạ thật, mới gặp người ta vài lần đã nghĩ tới chuyện đặt tên cho con luôn rồi"

Nốt trầm tuổi 30!

Nốt trầm tuổi 30!

Trưởng thành là đánh đổi của rất nhiều những vấp ngã, thất bại và biến cố xảy đến. Chúng ta có lẽ đã từng khóc thầm trong đêm bởi bất lực, bởi mệt mỏi, bởi mọi thứ dường như đều sụp đổ. Nhưng chính là khi đi qua mọi chuyện, chúng ta đã mạnh mẽ như hiện giờ.

Tuổi thơ và Ngoại

Tuổi thơ và Ngoại

Tôi yêu những món đồ chơi ngoại làm cho tôi, vì lúc đó ngoại cũng nghèo không thể cho tôi được những món đồ chơi đẹp đẽ như các bạn, nhưng những món đồ chơi ngoại làm cho tôi thì tôi chắc rằng các bạn không thể mua được.

back to top