Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho anh yêu em thêm lần nữa (Phần 1)

2024-07-08 17:50

Tác giả: Kẹo ngọt


Blog Radio - Người con gái đó ... có lẽ sẽ là nỗi dằn vặt lớn nhất trong cuộc đời anh. Hai năm không trông thấy bóng dáng cô, hai năm chỉ có thể đôi lúc hỏi han cô qua những cuộc diện thoại mà giọng điệu có phần xa cách như một mối quan hệ gượng gạo, sự thật là anh nhớ cô, rất nhớ. Anh đã không nói với cô một điều... anh chưa bao giờ hết yêu cô - kể từ khi bắt đầu rung động trước nụ cười trong trẻo dịu dàng của cô, hai năm trước, hay hiện tại.

***

Buổi chiều gió nhẹ và yên ắng, Quỳnh Như ngồi lặng lẽ ở một góc thoáng của quán trà, theo vài gợn nắng yếu ớt len qua khung cửa kính mà đưa ánh mắt nhìn bâng quơ sang cổng của ngôi trường đại học kinh tế phía đối diện. Dì của cô ở một mình nên mở ra quán trà này như một niềm vui nhàn hạ. Cô cũng có một niềm vui nhỏ là mỗi cuối tuần đều tới đây làm phục vụ miễn phí giúp dì. Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi nơi đây cô đã gặp và yêu anh.

"Trước đây em cũng ngồi đây mà ngắm anh như vậy đó hả?"

Cô quay đầu, nở một nụ cười dịu dàng với chàng trai bên cạnh. Cô không phủ nhận mình đã từng ngồi như vậy mà ngóng tìm cái bóng dáng cao cao của anh giữa dòng người đông đúc vào những giờ tan trường. Anh giờ không còn là một chàng sinh viên hay bước ra từ cánh cổng phía đối diện kia, nhưng anh vẫn cứ thích xuất hiện đột ngột ngay cạnh cô cùng một câu nói lửng lơ như thế.

"Em đang muốn tìm xem có anh chàng đẹp trai nào còn đi một mình không."

"Có đây! Anh chàng siêu đẹp trai trước mặt em đã lẻ loi một mình tới đây suốt hơn ba mươi phút, giờ cần kiếm thêm một mình nữa để ra ngoài đi dạo."

Cô lại mỉm cười, cùng anh bước đi chậm rãi trên đoạn đường đã khá thân quen. Nắng chiều nhàn nhạt chỉ đủ trượt ngang lên đôi tay đang đan vào nhau của họ.

"Anh muốn đem em về nhà."

"Hử?"

"Giới thiệu em với gia đình anh."

"Ừ!"

Chẳng biết từ khi nào, cách nói chuyện của hai người cứ tự nhiên như vậy. Quỳnh Như cũng không hiểu vì sao mình chẳng bao giờ hỏi anh hai chữ "tại sao" hay thắc quá nhiều hơn là những gì anh muốn kể. Anh đã từng hỏi cô: "Em không muốn tìm hiểu kĩ một chút về gia đình anh sao?"

Cô không phải không muốn biết, chỉ là cô nhận thấy anh thường không thoải mái khi kể về gia đình của mình. Tính tình cô vốn phóng khoáng và ưa tự do, vì vậy không thích thứ gì đó có phần gượng gạo. Cô đã từng thấy mẹ anh vài lần. Cô cũng đã tạo được quan hệ khá tốt với em gái của anh. Đặc biệt, anh trai song sinh của anh là người mà cô thường xuyên gặp mặt nhất. Một điều kì lạ là dù hai người mang chung một gương mặt, ngay từ đầu cô vẫn luôn luôn có thể phân biệt rõ người nào là anh - có lẽ đó là sức mạnh của một thứ tình cảm kì diệu.

Học thiết kế năm cuối, Quỳnh Như vừa nhận được một suất đào tạo kĩ năng bên Anh, giúp hoàn chỉnh bộ hồ sơ khá hoàn hảo của mình. Cô đã nhận lời đi, nhưng chỉ xin rút ngắn thời gian từ hai năm xuống còn một tháng. Cô muốn nói với anh sau một tháng này, cô sẽ để cho anh mang mình về nhà

Vậy nhưng...

Cả một tuần sau đó, cô không sao liên lạc với anh. Đây hình như là lần đầu tiên kể từ khi hai người yêu nhau nên Quỳnh Như không khỏi có chút linh cảm xấu. Cô tìm tới nhà anh, và để rồi bắt gặp một cảnh tượng thật chua chát và nực cười.

Anh đang tay trong tay với một người con gái khác.

Anh chỉ tắt nụ cười khi trông thấy cô.

Anh giới thiệu với mẹ của mình cô là một người bạn.

Anh cũng chẳng hề chạy theo hay giải thích với cô bất cứ điều gì từ khi cô

Hóa ra...anh ngay từ đầu đã mang danh nghĩa là thanh mai trúc mã của một người, trước cả khi yêu cô, thậm chí trước cả khi gặp cô.

Quỳnh Như không nghi ngờ tình yêu từ anh mà cô đã từng có được, cô biết anh yêu mình là thật lòng. Chỉ là, một tuần lặng im, một tuần cô cố giữ lòng bình thản để chờ đợi một sự thực nào đó khác với những gì cô đã nhìn thấy kia, anh không hề xuất hiện, cũng không mang đến cho cô một lời giải thích rõ ràng.

Cô rốt cục lại tự cười cho chính mình. Phải rồi, cô đang chờ đợi cái gì trong khi sự thực là anh đã có cho mình một mối quan hệ quá hoàn hảo, ngoại trừ sự có mặt của cô?

Cô sang Anh quốc, lần này sẽ thực sự là hai năm. Trước khi tới sân bay cô chỉ nhận được từ anh một lời nhắn:

"Chúng ta vẫn có thể làm bạn, anh vẫn có thể liên lạc với em như một người bạn, đúng không?"

"Được!"

Máy bay cất cánh, mối quan hệ của họ kết thúc bất chợt mà cũng vẫn chẳng có câu hỏi "tại sao?"

Hai năm sau...

Buổi đêm cuối thu trời không trăng không sao, nhưng ánh đèn đường vẫn chiếu sáng rực cả một góc thành phố. Trong căn biệt thự rộng lớn khá tách biệt với thế giới ồn ào bên ngoài, Trần Bảo Lâm lặng lẽ đứng trước ô cửa sổ nhìn ra một khung cảnh mờ mờ ảo ảo có ánh sáng và bóng tối đan xen. Giống như thường ngày, anh đang đợi đến đúng tám giờ để gọi một cú điện thoại cho mẹ của mình ở ngay phòng bên dưới - một điều mà có thể người khác sẽ nghĩ nó không bình thường. Nhưng mẹ của anh từ sau cú sốc quá lớn bởi cái chết đột ngột của anh trai, thần trí lúc nào cũng mơ hồ và bất ổn.

...

Cô Thanh ngồi trên giường hồi lâu, nhưng cô không ngủ, vẫn chằm chằm vào chiếc điện thoại bên cạnh. Cô chờ điện thoại của Bảo Lâm. Hôm nào cũng vậy, cô phải nghe xong điện thoại của con trai thì mới chịu đi ngủ, mặc dù hôm nào cô cũng hỏi những câu giống nhau, còn Bảo Lâm thì mỗi lần lại tìm những lí do khác nhau.

Điện thoại đổ chuông, cô Thanh mừng rỡ nhận máy:

"A lô, Bảo Lâm hả? Mẹ đây."

"Mẹ, mẹ vẫn chưa đi ngủ sao?"

"Còn con chưa ngủ sao?"

"Không, bây giờ ở đây là buổi sáng, con đang chuẩn bị lên lớp." - Bảo Lâm ở tầng trên, vẫn đứng trước ô cửa sổ mà đưa ánh mắt nhìn xa xăm lên bầu trời đêm - một màu đen kì bí.

"Con có mặc đủ ấm không vậy?"

"Trời, mẹ quên ở đây là Los Angerles sao, nóng lắm!" - Anh khẽ khum mình trong làn gió lành lạnh khẽ phả qua khung cửa.

"Con có ăn sáng chưa vậy?"

"Con học hành có tốt không vậy?"

"Con ở đó có buồn và cô đơn không vậy?"

"Bảo Lâm, sao con đi lâu quá vậy?"

"Mẹ à! Ở đây rộng rãi, ăn ngon, phụ Ở nữ lại nóng bỏng nữa, con không nỡ về đâu."

Nghe được giọng nói vui vẻ của con trai, cô Thanh khá an tâm, cô lại cất tiếng nghẹn ngào:

"Lâm... mẹ nhớ con lắm đó!"

"Con cũng nhớ mẹ lắm! Mẹ, con sắp về rồi nên mẹ không được ốm đâu đấy, vì vậy mẹ mau ngủ đi, con cũng phải tới trường rồi. Mẹ ngủ đấy nhé!"

Bảo Lâm cúp máy, dang hai tay nằm vật xuống giường. Ít nhất thì mẹ anh cũng ngủ yên được tối nay.

***

Trong phòng tắm, Trần Bảo Lâm đứng lặng thinh, nhắm nghiền mắt để nước cứ thế xối thẳng từ trên đỉnh trán xuống cơ thể. Giá như nước có thể rửa trôi nỗi đau của con người. Dù biết là không thể, nhưng những lúc buồn anh vẫn thường đứng lặng mình giữa màn mưa.

Thấy anh trai lâu không ra, Bảo An lên tiếng giục:

"Anh Bảo Lâm, anh làm gì lâu vậy?"

Cô vừa dứt lời, Bảo Lâm đã mở cửa bước ra, lấy chiếc khăn vừa lau khô tóc mà không thương tiếc chùm thẳng lên đầu cô bé rồi lững thững bước vào phòng.

"Này!!!" - Bảo An nổi khùng, vơ luôn lấy chiếc khăn mà ném vào lưng anh trai, nhưng chẳng nhận được phản ứng gì, cô liền lao nhanh theo anh vào phòng. Thấy Bảo Lâm đang định ngồi xuống ghế sô pha, cô bé liền phi cái "vù" và an vị gọn gàng trên đó.

"Cái con bé này!" - Bảo Lâm nhăn mặt, lấy tay vò bù đầu Bảo An, tạo cho cô kiểu đầu xù độc nhất vô nhị.

"Á... anh đáng ghét!" - Bảo An la lớn, điều cô ghét nhất là bị người khác hành hạ mái tóc của mình, và Bảo Lâm đương nhiên biết rõ điều đó.

"Anh đừng tắm khuya, cũng đừng tắm lâu quá như thế, không tốt đâu!"

"Gì cơ? Mới tí tuổi đầu mà đã thích ra vẻ bà cụ non rồi hả?"

"Này, em mười tám tuổi rồi đấy."

"Ừ."

Bảo Lâm ngồi xuống chiếc ghế ngay bên cạnh, vớ lấy chiếc điều khiển trên mặt bàn và hướng về phía TV.

"Anh Bảo Lâm..." - Bảo An ngập ngừng.

"Ừ, sao?"

"Không có gì, chỉ là muốn gọi tên anh thôi."

Bảo Lâm nhìn cô em gái mình, rồi tự cười nhạt. Dường như đã từ rất lâu, chỉ có cô mới gọi anh bằng cái tên của mình. Có lẽ anh đã phần nào quen với cái tên của người anh song sinh Trần Bảo Nguyên.

Lại ngập ngừng thêm một lát, Bảo An lên tiếng:

"Anh... tại sao anh phải thay đổi nhiều như vậy? Nụ cười của anh chẳng hề thoải mái như Bảo Lâm trước kia gì cả."

Nụ cười của Bảo Lâm có phần càng nhạt hơn:

"Có nhớ hồi nhỏ anh và anh Nguyên thường hay đổi quần áo để chơi trò hoán đổi không? Nhưng thường chẳng được bao lâu đã bị phát hiện, vì cái tính nghịch ngợm của anh luôn khiến mọi người khó chịu. Giờ thì có vẻ anh chơi trò này đã rất giỏi rồi, ngay đến mẹ cũng không nhận ra nữa... Mà thay đổi theo anh ấy có gì không tốt? Anh ấy vốn đã luôn làm cho mọi người quý mến và hài lòng, phần trách nhiệm còn lại, anh cũng nên giúp anh ấy gánh vác nốt."

Bảo Lâm khẽ quay sang mỉm cười và xoa đầu em gái Bảo An:

"Thú vị đấy, cảm ơn em lắm nhóc con à. Suýt chút nữa anh đã quên mất mình trước đây rồi."

"Vậy còn... chị Quỳnh Như. Chị ấy ngày mai về Việt Nam rồi đúng không?"

...

Anh bất chợt yên lặng, chỉ khẽ gật đầu, rồi trầm mặc hướng ánh mắt về một góc phòng trống.

"Thú vị đấy, cảm ơn em lắm nhóc con à. Suýt chút nữa anh đã quên mất mình trước đây rồi."

"Vậy còn... chị Quỳnh Như. Chị ấy ngày mai về Việt Nam rồi đúng không?"

Anh bất chợt yên lặng, chỉ khẽ gật đầu, rồi trầm mặc hướng ánh mắt về một góc phòng trống.

"Thú vị đấy, cảm ơn em lắm nhóc con à. Suýt chút nữa anh đã quên mất mình trước đây rồi."

"Vậy còn... chị Quỳnh Như. Chị ấy ngày mai về Việt Nam rồi đúng không?"

Anh bất chợt yên lặng, chỉ khẽ gật đầu, rồi trầm mặc hướng ánh mắt về một góc phòng trống.

Người con gái đó ... có lẽ sẽ là nỗi dằn vặt lớn nhất trong cuộc đời anh. Hai năm không trông thấy bóng dáng cô, hai năm chỉ có thể đôi lúc hỏi han cô qua những cuộc diện thoại mà giọng điệu có phần xa cách như một mối quan hệ gượng gạo, sự thật là anh nhớ cô, rất nhớ. Anh đã không nói với cô một điều... anh chưa bao giờ hết yêu cô - kể từ khi bắt đầu rung động trước nụ cười trong trẻo dịu dàng của cô, hai năm trước, hay hiện tại.

@Blogradio: Kẹo ngọt

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top