Chỉ những ai bị cận nặng mới hiểu
2015-08-21 01:00
Tác giả:
1. Khi quên không mang kính, hãy mở điện thoại, chọn chế độ chụp ảnh, thế giới sẽ trở về với chế độ HD ngay thôi.
2. Mỗi lần trốn học đi chơi, không đeo kính, trên đường cứ vừa đi vừa giật mình nơm nớp:
Á! Kia hình như là thầy chủ nhiệm?
Á! Kia hình như là bố mình?
Á! Kia hình như là mẹ mình?
Á! Kia hình như là bác hàng xóm?
3. Kiểm tra sức khỏe thi Đại học, phần kiểm tra thị lực, trước khi đi vào đã học thuộc bảng đo thị lực sẵn, không ngờ tới lượt mình kiểm tra, không nhìn thấy gậy của bác sĩ đang chỉ vào đâu.
4. Đeo kính soi gương là trước khi photoshop hình, bỏ kính soi gương là sau khi photoshop hình.
5. Có lần mùa đông đi ăn cơm với bạn gái, bước vào nhà hàng mồ hôi mờ cả kính, phải bỏ kính ra. Mờ mờ nhìn thấy dưới sàn có mảnh giẻ lau nhà, để tỏ ra mình lịch sự trước mặt bạn gái, vậy là di di đôi giày dính đầy nước bùn lên miếng giẻ. Di rồi mới phát hiện ra, đó nào phải giẻ gì, mà là con chó lông rậm của chủ quán. Cuối cùng, anh đã bị con chó kia rượt theo cả nửa con phố.
6. Có người ngồi xổm nghịch điện thoại bên đường, tớ đi mệt, nhìn thấy tưởng hòn đá, bèn ngồi lên. Người nọ đứng bật dậy làm tớ sợ chết khiếp.

7. Mình đi dạo ngoài đường, không đeo kính, từ xa xa thấy trên mặt đất có cái gì đó màu đen đen, tưởng túi bóng, theo thói quen đưa chân đá, kết quả bị chó đuổi té khói.
8. Có lần đi công tác, ở cùng phòng với mấy đồng nghiệp nữa. Nửa đêm dậy đi vệ sinh, không đeo kính, mơ mơ màng màng thấy dưới đất có cái gì đó phát sáng đỏ đỏ, tưởng tàn thuốc đồng nghiệp hút, vậy là đưa chân dập đi. Hôm sau, đồng nghiệp dậy, hét ầm ĩ:
“Ai giẫm vỡ cục sạc điện thoại của tôi vậy hả?”
9. Bỏ kính ra cả thế giới như bị censored. Có tiền rơi dưới đất cũng không biết đường nhặt.
10. Đeo kính gọng lâu, bỗng một ngày đổi sang dùng kính áp tròng, một ngày vẫn “đẩy gọng kính” cả 5000 lần. Chắc chắn không phải một mình tôi như vậy.
11. Ngày xưa có một lần bố tôi nói tới đón tôi ở trường, tôi không đeo kính nên nhận nhầm người khác là bố, cứ thế kéo tay người đi một đoạn dài, một lúc sau mới thấy là lạ, vội vàng đeo kính lên rồi xấu hổ nói:
“Á, chú ơi, con xin lỗi, con nhận nhầm người.”
Chú ấy cũng kinh ngạc nói:
“Ôi, hôm nay chú cũng không đeo kính, chú còn cứ tưởng con chú mập ra từ bao giờ thế không biết.”
12. Không thể đeo kính và khẩu trang cùng một lúc.
13. Hôm ấy bố tôi bị cảm, tôi cũng bị cảm. Tôi vẫn đi học bình thường, nhưng quên không mang thuốc, bố tôi đuổi theo định đưa cho tôi. Bố chạy theo tôi một lúc lâu, tôi đi đằng trước, không đeo kính nên chẳng thấy gì, chỉ thấy có người cứ đuổi theo mình rồi hét cái gì đó. Sợ quá, tôi đạp một mạch tới đồn cảnh sát, vừa khóc vừa nói có người xấu đuổi theo tôi. Sau đó, bố tôi bị bắt.
14. Có một hôm cưỡi xe đạp đi trên đường, thấy phía trước có con rạch nhỏ, may mà tôi phanh kịp, rồi vác xe qua. Qua rồi mới thấy ai cũng nhìn mình, cúi đầu cẩn thận nhìn lại, mới biết hóa ra đấy là bóng cây cột điện.
Nguồn: Weibo - Dịch: Yingie
Sưu tầm từ mạng xã hội Facebook.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.


