Chỉ mong đời bớt những tiếng kêu than…
2010-03-11 16:10
Tác giả:
Blog Việt
Chẳng biết trên đời này bao nhiêu người mắc bệnh than thở, kêu ca nhỉ? Với đàn ông thì chưa dám chắc nhưng với phụ nữ chắc không dưới 97% nhỉ?
Cũng không dám nhận là mình thuộc về 3% còn lại kia vì biết rằng ít nhiều mình cũng kêu ca, than thở rồi đấy thôi. Nhưng may để gọi là mắc bệnh thì mình chưa phải dùng thuốc.
Lại ngồi nghĩ, và thầm cảm ơn sự cứng rắn, nghiêm khắc của Bố ngày xưa:
- Ba anh em, từ nhỏ đến lớn, không bao giờ có chuyện mè nheo, õng ẹo: c..o..n .... đ..a...u ... b..ụ..n..g... l..ắ...m! Càng thế càng bị mắng cho, nhá! Bố rất dứt khoát và cứng rắn, rằng: Nếu bị đau bụng, trước tiên là phải chủ động tự khắc phục xem có bớt được không? Nếu xoa dầu hay nằm úp bụng lên gối mà không đỡ thì gọi bố mẹ, mà không có chuyện vừa mếu vừa tả cơn đau nhá. Nói rõ ràng, mạch lạc dù đau đến đâu. Nếu nghi ngờ là nghiêm trọng thì Bố mẹ sẽ ra tay: nhẹ nhàng thì pha trà gừng tươi cho con uống ấm bụng, nặng chút thì kiếm thuốc hoặc nặng nữa thì đến bác sĩ.
Lâu dần thành quen, trong bất cứ chuyện gì cũng vậy. Cả ba anh em không có thói quen khóc lóc, kêu than mỗi khi đau đớn, muộn phiền. Bố bảo: Mình bớt kêu rên, than thở được một phần thì người khác bớt lo lắng được mười phần.
![]() |
| Ảnh: bellepapier.blogs |
Chia sẻ của bạn đọc:
- Khi bạn bị rét, sao không đi mặc thêm áo thay vì ngồi đó kêu rên, xuýt xoa vì rét?
- Khi bạn nhức đầu, sao không lấy dầu xoa, lấy cao dán, lấy thuốc uống thay vì ngồi đó kêu ca?
- Khi bạn bị sếp mắng, sao không tự nhìn lại bản thân để khắc phục cái sai, mà cứ ngồi kêu than rằng sếp khó tính?
- Khi bạn tắc đường, sao không chịu dừng lại nửa bánh xe cho người khác thoát đi thay vì cứ cố dấn thêm vài centimet và bấm còi làm gì?
- Khi bạn kém may mắn hơn người khác, sao không cố gắng hết sức nếu có thể, thay vì cứ ngồi than thân trách phận mình kém may mắn?
....
Chỉ mong sao bớt đi được những tiếng kêu than trong cuộc sống, để những người xung quanh mình đỡ phải gánh thêm những phiền muộn không đáng phải đón nhận!
- Gửi từ Blogger Quỳnh Nga
- Chia sẻ của bạn đọc:
- Chào Quỳnh Nga!
Kể từ khi biết blog việt đến giờ, tôi vẫn luôn tìm đọc các bài viết của Nga, bởi tôi thấy ở đó, có một nét gì đó rất giản dị, mộc mạc, chân thành.
Nhưng hôm nay, khi đọc bài viết nay, tôi hơi buồn, hơi thất vọng. Nga của hôm nay đã khác với Nga của hôm qua, hôm kia rồi. Tôi thấy bài viết hơi bị lý luận và hơi bị lạnh lùng! Tôi thấy buồn!
Nga à, đôi khi, sự “than thở” là để tìm một sự “sẻ chia”, một sự “đồng cảm”. Đúng là, cũng chẳng thích ai nghe chuyện buồn, nhìn khuôn mặt rầu rĩ hơn là nghe những chuyện vui, nhìn những khuôn mặt rạng rỡ... Nhưng bạn ơi, cuộc sống cần biết bao sự chia sẻ, cảm thông. Tôi có cảm giác rằng, chắc vừa rồi bạn bị bạn bè “tra tấn” vì than thở nhiều quá, hoặc là bạn đọc những trang blog nào đó của ai đó cũng than thở này nọ khiến bạn “đau đầu” và “mệt mỏi”? Tôi cũng biết là không nên quá than vãn, nhưng những gì bạn viết trong bài hôm nay tôi đọc được, khiến tôi thấy buồn. Phải chăng cuộc sống đã khiến Nga – thần tượng của tôi thay đổi trong cách suy nghĩ?
Hy vọng, thời gian tới, sẽ được đọc những bài viết ấm áp, đầy tình người như trước của Nga! -
,Thương Huyền, Hà Nội, gửi lúc 10/03/2010 08:50:44
Chắc bạn đã từng đọc blog của mình và chắc cũng sẽ ngán ngẩm khi biết mình luôn than thở! Nhưng bạn ạ! Than thở không hẳn là bắt người khác cũng phải đau nỗi đau của mình đâu, thực ra, đó cũng chỉ là một trong ngàn ngàn cách giảm stress. Tuy nhiên, chẳng ai muốn chơi với một người mà cứ suốt ngày than ngắn thở dài, kêu chán đời, kêu bất công, kêu kém may mắn..., phải vậy không bạn? Chính vì vậy, khi ở chốn đông người, mình luôn cố gắng kìm nén cảm xúc, không than thở nhiều, không khóc lóc nhiều... Nhưng đêm về, ngồi trước máy tính, mình thật lòng với mình, với những trang blog mình viết. Đúng là mình rất yếu đuối, không mạnh mẽ và tự lập được như bạn! Cảm ơn bài viết của bạn, mình sẽ nhìn lại mình và cố gắng mạnh mẽ hơn!
,Diệu Thu, phamdieuthuktdt@yahoo.com, gửi lúc 08/03/2010 09:42:01Tôi thấy bạn là người tự lâp, tôi có cảm giác như bạn không thích chia sẻ với ai mà muốn chịu đựng một mình. Có nhiều khi than thở chỉ để làm làm cho lòng nhẹ nhàng, nói ra điều mình đang gặp phải cũng có khi sẽ là kinh nghiệm cho người khác và biết đâu có người sẽ cho bạn những ý kiến hay để giải quyết, bạn thấy không bao giờ làm việc tập thể cũng hơn là làm một mình, than thở cũng là một nhu cầu chia sẻ với bạn bè,... tôi thấy chỉ có điều đừng khi nào cũng than thở những chuyện nhỏ nhặt quá, như vậy sẽ làm cho người khác cảm thấy mệt mỏi, nói như bạn thì trong cuộc sống chắc chẳng cần đến người thân và bạn bè rồi.
,Nguyễn Phương Thảo, Sài Gòn, gửi lúc 01/03/2010 10:08:19Tôi tốt nghiệp ĐHSP sử loại khá, đã 3 năm rồi mà không có việc làm vì năm nào cung k có chỉ tiêu dù tôi biết các trường còn thiếu nhiều gviên dạy sử lắm. Xin đi dạy hợp đồng cấp hai thì lại thua cả một đứa học tại chức. Xin vào làm ở cơ quan tỉnh Đoàn thì lúc đầu phỏng vấn , thử việc người ta nhận, chỉ trưởng ban cung đã ưng ý nhưng k có quyền quyết định. sau đó cứ dây dưa nhà tôi lại nghèo, thế là bây giờ vẫn thế. Nếu đặt bạn vào hoàn cảnh tôi bạn sẽ làm gì. Bạn có kêu than đời bất công không? Hay là chấp nhận đi sài gòn làm công nhân để bỏ phí 4 năm đại học hay là xem như chẳng có việc gì vì mình muốn đời bớt đi những tiếng kêu ca...
,xuânnguyễn, qt, gửi lúc 27/02/2010 15:41:46Đôi lúc người ta cần than thở một chút cho cuộc sống nhẹ nhàng hơn đó bạn ạ. Không nên kìm nén quá.
Tất nhiên phải cố gắng đừng quá bi quan, đừng kêu ca.,Thanks for your sharing!
,Hứa Ngọc Thủy, "Hà Nội", gửi lúc 26/02/2010 18:30:44Tôi đọc tiêu đề bài viết lại nghĩ đến là sự cảm thông cho những số phận,nhưng nội dung của bạn lai phiến diện rồi.Cuộc sống là những vòng quay,ngôn ngữ mọi người dành cho nhau trên toàn thể giới còn chung được huống chi sự phân biệt giới?Bên cạnh những lời than thành thói quen là đáng trách,có khi nào trong cuộc đời 1 nửa của bạn vấp mà bạn mong người ấy than với bạn 1 tiếng không,để rút ngắn nỗi đau?Tôi thì mong vòng quay cuộc sống luôn đều để những nỗi đau được tan dần theo thời gian,những lời kêu than được se chia và trân trọng!
,le, hn, gửi lúc 26/02/2010 11:21:14
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.


