Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ là mong tuổi hai mươi trở lại

2017-10-03 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng tôi đi dọc ngang tất cả những con đường quen thuộc của Sài Gòn. Chúng tôi dừng tại những chổ quen thuộc đê kiếm vài món ăn lặt vặt, ghé mua ly trà sữa mang đi. Chúng tôi dừng lại cầu nguyện trước nhà thờ, chúng tôi dừng nghỉ cân băng ghế đá công viên, chúng tôi đi qua khu đô thị mới, chúng tôi hóng gió trên cây cầu ngoại thành. Cả hai nói cười với nhau tự nhiên như là chưa từng có chuyện gì xảy ra, như là hôm qua hãy còn chơi với nhau rất thân, vô tư và hồn nhiên… như là, ngày mai Hoài vẫn sẽ ngồi sau yên xe tôi như thế!

***

blog radio, Chỉ là mong tuổi hai mươi trở lại

“Sao lúc nào cũng là tui chở bà thế!” – Tôi ném cái cặp vào chỗ ngồi, tỏ vẻ chán chường.

“Ơ, thế ông không chở tui ai chở? Vậy thôi tui ở nhà. Mà tui ở nhà là nhỏ Thương cũng sẽ ở nhà…” nhỏ Hoài liếc xéo tôi, giọng chua hơn cả miếng xoài mà nhỏ đang cầm trên tay.

Tôi đau khổ nở ra một nụ cười nhăn nhở nhất cầu hòa:

“Thôi, thôi mà…”

Nhỏ Hoài dứ dứ miếng xoài trước mặt tôi rồi nói:

“Ông coi chừng đấy.”

Thế đấy! Tôi hứa với lòng là quân tử trả thù mười năm chưa muộn, nếu không phải vì Thương, tôi nhất định sẽ… hớt lấy miếng xoài trên tay nhỏ Hoài để ăn cho hả dạ! Đúng vậy, tất cả là vì Thương. Vì tôi đã lỡ thương… Thương, vì Thương lại chơi thân với nhỏ Hoài, vì nhỏ Hoài cũng là bạn thân từ hồi cấp ba của tôi. Vì thế tôi muốn hẹn đi chơi với Thương là phải thồ thêm nhỏ Hoài! Mối tình đầu của tôi là thế đấy!

Thương đúng nghĩa là hình mẫu của mối tình đầu mà thằng con trai nào cũng muốn có. Tóc của nàng dài chấm ngang lưng, vừa đủ để cho nàng thỉnh thoảng quấn lấy vài sợi trên tay rồi ngu ngơ suy nghĩ, hay những lúc cười nàng lại hất tóc làm thành một vũ điệu trên không, tất cả chuẩn không lệch đi một xen ti mét. Tôi dám chắc rằng thợ cắt tóc cho nàng đã phải lấy thước dây ra đo và tỉ mỉ cắt từng sợi. Đôi mắt của nàng lại là một câu chuyện khác. Tôi hoàn toàn có thể nhấn chìm mình vào đôi mắt ấy, một cách tự nguyện. Và tôi chỉ tỉnh giấc để nghe Thương cười, nụ cười trong trẻo và ngọt hơn hết thảy những ly trà sữa mà nhỏ Hoài hay bắt tôi mua cho nó.

Thật ra nét thu hút nhất của Thương với tôi là ở đôi bàn tay. Bàn tay của Thương nho nhỏ, cổ tay hơi gầy nhưng những ngón tay lại thanh tú và trắng trẻo. Có lần tôi vô tình chạm vào tay nàng khi mượn vở, một luồng điện bất thình lình chạy ngang tim tôi. Làn da của Thương mịn hơn tất cả những cái gối mà tôi từng nằm. Và từ cái chạm tay vô tình đó mà tôi đã chính thức ngã gục trước Thương.

Thằng Trí lắc đầu ngán ngẩm trước sự “sùng bái” Thương của tôi. Chỉ có nó và nhỏ Hoài là được tôi chia sẻ bí mật này.

Chúng tôi đã vào năm ba đại học. Tôi đã thầm thương trộm nhớ Thương cũng được ba năm. Năm sau là chúng tôi sẽ đi thực tập, rồi tốt nghiệp ra trường, rồi đi làm. Tôi không muốn chôn vùi mối tình đầu của mình vào trong đám lá phượng tơi tả ngoài sân kia. Tôi càng không muốn những “đối thủ” của mình chiếm lấy cơ hội giành được con tim của Thương trước mình. Nên tôi quyết định mình sẽ phải tỏ tình với Thương, càng sớm càng tốt!

***

blog radio, Chỉ là mong tuổi hai mươi trở lại

Kế hoạch đã chuẩn bị kĩ lưỡng. Nhỏ Hoài đã hẹn được Thương tại một quán cà phê vô cùng lãng mạn. Ban đầu cả tôi, thằng Trí và nhỏ Hoài sẽ ngồi cùng Thương như mội buổi hẹn tám chuyện trường lớp bình thường. Rồi hai đứa tụi nó sẽ rút dần, chỉ để lại không gian riêng cho hai chúng tôi.

Hôm đấy tôi chuẩn bị hơi kỹ nên khi đến nhà chở nhỏ Hoài lên đường, nó cứ lườm nguýt:

“Gớm, ăn bận cứ như là chú rể!”

Bị nó “chê” mãi, tôi đành bỏ cái nơ khỏi cổ đã cất công chạy đi mua từ hôm trước.

Tôi chở nhỏ Hòa đến tiệm hoa, lấy một bó hồng mà tôi đã đặt trước. Thế là tôi lại được dịp nghe giọng nó léo nhéo ở phía sau. Nào là quen tôi bao nhiêu năm đến cái lá bông hồng tôi cũng chưa từng tặng cho nó, nào là tôi bản tính keo kiệt bủn xỉn đi ăn lúc nào cũng đòi chia đôi vậy mà hôm nay lại đầu tư khủng. Tôi hậm hực cho qua, trong đầu nghĩ sau hôm nay sẽ tống cổ con nhỏ lắm chuyện ngồi phía sau mình!

Lúc đến quán, tôi nói với nhỏ Hoài:

“Này, tui chỉ chở bà đến đây thôi đó. Lát hồi… tự về!”

Nhỏ Hoài trợn mắt lên nhìn tôi:

“Biết rồi, đồ trọng sắc khinh bạn!”

Dĩ nhiên nó biết kế hoạch là sau khi tỏ tình, tôi và Thương sẽ cùng đi dạo đâu đó. Dĩ nhiên nó biết là đêm nay quan trọng đến thế nào với tôi rồi. Làm sao mà tôi có thể cho nó quá giang được cơ chứ!

Và mọi chuyện cứ diễn ra đúng như kịch bản đã lên sẵn trong đầu tôi khiến tôi như mở cờ trong bụng. Tôi tin chắc rằng đây là ván cờ quá hoàn hảo, sẽ chẳng có chiến thắng nào có thể vẻ vang và ngọt ngào đến thế cho đến khi anh phục vụ mang bó hoa ra cho tôi, khi tôi đã nói xong lời tỏ tình một cách trơn tru đến nỗi tôi vô cùng tự hào về chính bản thân mình, thì tất cả đã nổ tung như bong bóng xà phòng theo cái lắc đầu của Thương.

“Thương… có người yêu rồi. Mà người đó đang ở xa…”

Tôi im lặng ngồi nghe Thương kể chuyện. Lần đầu tiên Thương nói chuyện với tôi nhiều đến thế. Nhưng đều là về người yêu của Thương, về chuyện hai người phải xa cách và cố gắng dành thời gian bên nhau thế nào. Càng nghe Thương nói tôi lại thấy mình càng như rơi xuống một cái hố sâu, sâu thẳm không biết khi nào thì chạm đáy. Rồi bất chợt, một câu nói của Thương như kéo tôi từ cái hố ấy lên lại thực tại:

“Thật ra, Thương biết Duy có cảm tình với mình, nhưng Thương chỉ muốn xem Duy là bạn… Hoài có kể cho Thương nghe hết, Hoài cũng biết cả chuyện của Thương nữa. Thương đã muốn nhờ Hoài nói cho Duy biết, nhưng Hoài không chịu…Thật ra, Hoài quan tâm đến Duy lắm…”

Sao? Nhỏ Hoài đã biết tất cả mọi chuyện? Vậy mà nhỏ vẫn giả vờ như không biết gì? Thậm chí nhỏ còn xúi tôi tỏ tình với Thương dù biết chắc tôi sẽ bị từ chối. Nhỏ làm vậy là có âm mưu gì.

Tôi nghe xong thấy toàn thân nóng bừng bừng. Tôi không ngờ một người bạn thân của tôi lại có thể đối xử với mình như vậy.

Tôi kiếm nhỏ Hoài ngay lập tức. Mọi nỗi đau buồn vì sự từ chối của Thương như chuyển hết thành sự tức giận dành cho nhỏ Hoài. Tôi trút tất cả lên từng câu nói, gần như hét lên:

“Tui thật không ngờ bà lại xấu xa như vậy? Tại sao bà lại giấu tui mọi chuyện về người yêu của Thương? Bà biết hết mà bà vẫn giấu? Sao bà ích kỷ vậy? Lại còn xúi tui tỏ tình với Thương nữa? Bà muốn tui bị người ta từ chối, tự thấy nhục thấy quê phải không?”

Nhỏ Hoài có vẻ bất ngờ vì tôi biết mọi chuyện. Nó đứng im nghe tôi trút hết tất cả. Tôi có hơi chột dạ khi thấy mình quá nặng lời. Nhưng ngay lúc đó, khi thấy nhỏ chỉ biết im lặng trong khi tôi không khác gì một thằng điên, không hiểu sao tôi lại thấy tự ái và giận dữ thêm nữa. Tôi hậm hực nói ra một câu nói dại dột nhất từ xưa đến giờ:

“Tui quá thất vọng về bà. Tui không muốn làm bạn với bà nữa!”

Tôi thấy mắt Hoài ngỡ ngàng và hoe đỏ. Tự nhận thức rõ câu nói vừa rồi của mình có ý gì thì đã quá trễ, tôi quay đi và bỏ lại nhỏ Hoài đứng đó. Sau này tự hỏi lại mình, tôi biết mình bỏ đi vì sợ thấy nhỏ Hoài khóc, sợ vì mình chính là nguyên nhân khiến nhỏ Hoài buồn đến thế!

blog radio, Chỉ là mong tuổi hai mươi trở lại

***

Tôi và nhỏ Hoài không nói chuyện với nhau kể từ hôm ấy. Tôi không biết nhỏ giận tôi, tôi giận nhỏ, hay vì hai đứa đều tự ái và ngại ngùng cho những chuyện đã làm, nhưng sau những lúc đụng mặt làm ngơ trên trường ấy, tôi cảm thấy rất buồn.

Nếu chuyện với Thương chỉ như một cơn mưa rào bất chợt ướt vai thì chuyện với nhỏ Hoài lại giăng thành những đám mây u tối não nề và dai dẳng trong tôi.

Tôi nhớ những tháng ngày vui đùa vô tư ngày xưa. Tôi quen Hoài từ những ngày đầu mới vào cấp Ba. Thân với nhau từ thời hai đứa còn chạy xe đạp, chúng tôi ăn ý trên mọi phương diện và đến cả sở thích cũng rất giống nhau. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày hai đứa không còn nhìn mặt nhau như bây giờ nữa.

Một ngày, Thương và thằng Trí tìm đến tôi. Hai người muốn tôi và nhỏ Hoài làm hòa. Tôi im lặng. Quả thật tôi cũng không nghĩ có thể vì một chuyền mà giận nhỏ lâu như thế. Nhưng có lẽ vì nhỏ Hoài là một người mà tôi không chỉ chơi thân mà còn rất tin tưởng, nên tôi vẫn không thể quên được cảm giác bị sốc đó. Nhưng câu nói của Thương lúc ấy còn làm tôi sốc hơn:

“Hoài rất quan tâm tới Duy. Chẳng lẽ, Duy chưa bao giờ để ý đến tình cảm của Hoài sao?”

Tôi gần như bất động khi nghe câu nói ấy. Thằng Trí lắc đầu nói:

“Mày khờ thật đó Duy. Cả tao là một người ở ngoài mà tao còn thấy. Thật không biết mày nghĩ gì.”

Không thể nào như vậy được. Chúng tôi là bạn chơi thân và thân đến mức cứ như là … anh em. Làm sao mà nhỏ Hoài có cảm tình với tôi mà tôi không biết. Nhưng mà, làm sao nhỏ lại có cảm tình với tôi cơ chứ?

Tôi nằm vắt trán nghĩ suốt mấy đêm mà vẫn không thể nào thông suốt được, Tôi nhớ lại những kỷ niệm thời học sinh của hai đứa. Nhỏ Hoài tuy mặc áo dài mà cùng tôi đá cầu. Hai đứa hay dầm mưa tan học về. Năm cuối, tôi đủ tuổi chạy xe trước, còn nhận luôn việc chở nhỏ Hoài đi học hằng ngày. Tôi còn nhớ nhỏ ngồi sau yên xe mình, cứ luyên thuyên đủ thứ chuyện. Đôi lúc kể chuyện gì đó mà vui quá, nhỏ vừa cười vừa đấm vào lưng tôi thình thịch. Nhỏ nhìn vậy chứ nhát lắm, mỗi khi tôi chạy nhanh, lại la lên oai oái, hai tay thì níu chặt lấy hai bên áo sơ mi của tôi. Sau này vào đại học rồi, nhỏ cũng có xe, nhưng chúng tôi vẫn đi chung với nhau cho tiết kiệm. Hai đứa sẽ luân phiên trả tiền đổ xăng. Nhờ có vậy mà mấy năm qua chúng tôi cũng đỡ chật vật như mấy đứa sinh viên khác. Tôi ngồi nhẩm lại không biết bao nhiêu kỷ niệm giữa tôi và nhỏ Hoài. Tôi phát hiện ra là những năm tháng thuở học trò của mình đã gắn liền với hình bóng của nhỏ ngồi sau yên xe mình, mà chắc vì quen thuộc quá nên tôi đã lờ đi mà không hề để ý hay trân trọng?

Nhưng tôi và nhỏ Hoài vẫn chưa bình thường hóa mối quan hệ lại như cũ. Chương trình học năm ba khá nặng cũng cuốn chúng tôi đi với những đề án, bài tập. Chúng tôi dần xa cách nhau. Đôi khi chạy xe trên đường về, nhìn kính chiếu hậu vắng quá, tôi cảm thấy thiêu thiếu điều gì đó. Những buổi chiều chỉ có ánh hoàng hôn vàng ở sau lưng.

***

Đầu năm bốn, một ngày nọ, nhỏ Hoài tự nhiên xuất hiện trước mặt tôi và thông báo một tin động trời:

“Tuần sau tui đi du học rồi…”

Lúc ấy có hàng ngàn câu hỏi tuôn ra trong đầu tôi. Tại sao Hoài lại đi du học? Hoài đi đâu? Hoài sẽ đi bao lâu? Là Hoài muốn hay là ba mẹ chọn? Tại sao đến bây giờ mới báo cho tôi biết? Nhưng tất cả những gì tôi đã làm vào lúc đó chỉ là một cái gật đầu.

Một người đã từng thân rất thân với tôi sắp đi rất xa tôi. Thậm chí tôi còn không biết rằng sẽ còn dịp nào để gặp lại hay không. Tôi thấy lòng mình rối bời. Từ lúc nhận tin cho đến mấy ngày sau, tôi thẩn thờ không biết mình nên làm gì. Cho đến trước ngày Hoài đi hai ngày, lúc tan học, tôi đi về một mình và đứng chờ đèn đỏ. Đèn giao thông tại ngã tư này rất đông người nên thường chờ rất lâu. Tôi dừng đó và nhìn vào kính chiếu hậu của mình. Không hiểu sao lúc ấy trong lòng tôi dưng lên một cảm xúc rất lạ, tôi nhớ cái trán cao và đôi mắt hấp háy của một người, tôi nhớ tiếng nói cười không ngớt sau lưng, tôi nhớ cả cái níu áo hay cái nhéo đau nhói ở bên hông…

blog radio, Chỉ là mong tuổi hai mươi trở lại

Tối hôm đó, tôi hẹn nhỏ Hoài đi chơi. Nhỏ nhận lời mà không hỏi thêm gì cả. Bảy giờ tối, tôi qua đón nhỏ. Chúng tôi đi dọc ngang tất cả những con đường quen thuộc của Sài Gòn. Chúng tôi dừng tại những chổ quen thuộc đê kiếm vài món ăn lặt vặt, ghé mua ly trà sữa mang đi. Chúng tôi dừng lại cầu nguyện trước nhà thờ, chúng tôi dừng nghỉ cân băng ghế đá công viên, chúng tôi đi qua khu đô thị mới, chúng tôi hóng gió trên cây cầu ngoại thành. Cả hai nói cười với nhau tự nhiên như là chưa từng có chuyện gì xảy ra, như là hôm qua hãy còn chơi với nhau rất thân, vô tư và hồn nhiên… như là, ngày mai Hoài vẫn sẽ ngồi sau yên xe tôi như thế!

Khuya, tôi chở Hoài về. Lúc này cả hai đều im lặng. Tôi nhận ra chẳng còn gì là quan trọng. Hoài có cố ý khiến tôi bẽ mặt vì tỏ tình thất bại hay không. Hoài có cố tình giấu tôi chuyện của Thương hay không. Hoài có tình cảm với tôi từ bao giờ. Chẳng có gì là quan trọng. Những giờ phút hiện tại này mới là điều quan trọng nhất mà tôi cần gìn giữ.

Hoài xuống xe. Tôi vẫn ngồi trên xe và nhìn Hoài. Hoài nhìn tôi cười. Tôi cũng cười, thấy nhẹ nhõm. Tôi nói:

“Thôi tui về nha…”

Khi tôi vừa nói hết câu, Hoài choàng tay ôm tôi một cái. Tôi bất động. Khi buông tay ra, Hoài hôn nhẹ lên má tôi. Rồi Hoài nói: “Ông về đi… tạm biệt.”

Nụ hôn đó nhẹ thôi. Nhưng đó là nụ hôn đầu của một người con gái dành cho tôi. Và tôi chắc rằng cái cảm giác nguyên sơ và trong lành đó là điều mà tôi không bao giờ bắt gặp lại được nữa trong cuộc đời mình.

Hai ngày sau, Hoài đi. Hoài đi rất xa. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Nhưng không ai nhắc lại chuyện cũ kể cả nụ hôn ấy.

Bốn năm sau, Hoài quyết định ở lại. Cả hai chúng tôi đều có người yêu. Câu chuyện này tôi viết lại khi một lần vô tình dừng chân tại đèn đỏ, tôi lại nhìn vào kính chiếu hậu của mình. Cảm giác của chàng trai tuổi hai mươi trở lại, tôi thấy ký ức của mình đang lấp lánh trong cái nắng, cái gió và nhảy múa trên vai mình.

© Hi Tường – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top