Chào nhé, tháng 12
2014-12-02 01:00
Tác giả:
Lạnh! Trong cái lạnh buốt, giữa cánh đồng bao la, xung quanh là biển nước mênh mông, trên một bờ đê có một cậu bé đang ngồi trên đó với đôi tay thoăn thoắt hái rau chiếu, rau trai để về xắt ra nấu cho heo thay cho rau lang mẹ phải mua, phải trồng, dưới làn mưa trắng cả vùng trời nơi cậu ngồi!
Lạnh! Cái lạnh của vùng quê Quảng Trị, ai cũng phải mặc áo ấm dày thật dày, hoặc mặc thật nhiều áo rồi chui tọt vào chăn bông dày cả tấc để tránh rét. Có một cậu bé xắn quần, cột áo để cùng ba mẹ xuyên màn mưa như xé rát, buốt mặt ai trên đường ra ruộng .Lội bùn, ngâm mình trong biển nước để tát nước, để làm đất mà gieo (sạ) cho kịp vụ.
Lạnh! Gió vút qua những hàng cây, phát ra những âm thanh rợn người, trong màn mưa tầm tã. Trên chiếc xe đạp mini xanh cọc cạch của chị gái để lại, một cậu bé nhỏ nhắn, nhỏ đến mức có lúc như bị gió hất tung ra khỏi chiếc xe, vẫn ngày ngày đến trường trên quãng đường gần chục cây số.

Ảnh minh họa do tác giả cung cấp
Lạnh! Gió, mưa, nước... Để đi dưới nó vào ban ngày còn khó, huống chi đi ban đêm,lại phải đi một mình! Thế là, không biết được ba mẹ một cô bé thương hay chính cô bé thương, mà cậu ta , sau mỗi lần đi học thêm về, không phải về nhà cậu ta mà về nhà cô bé, cùng nhau trên chiếc xe đạp ọp ẹp vì năm tháng của cậu. Về đến nhà hơn 9h tối, giữa mùa đông lạnh buốt mà cơm canh vẫn nống hổi. "hai con ăn đi không đói, ăn rồi học bài nhanh còn đi ngủ"!
Lạnh! Để rồi mỗi năm, cậu ta trông cho nhanh đến Tết, về quê để thăm ba mẹ, thăm làng xóm. Để cậu ta tận hưởng cái cảm giác lạnh sau một năm nóng nực ở Sài Gòn. Để gặp lại gia đình cô bé đó. Để gặp cô bé đó...
Lạnh! Vì cái lạnh đó mà suốt gần 5 năm cậu ta nghĩ cậu ta đã yêu một người, để rồi... Cũng trong cái lạnh ấy, cũng căn nhà ấy, căn nhà mà cậu được cưu mang qua những mùa đông lạnh lẽo,lúc cậu ta đi học. Thấy cô bé đó ôm đứa con thân yêu của họ,trên tường là bức hình cưới thật đẹp. Không đau! không nhói! Chỉ thấy như mất đi một cái gì đó.. Rồi đến bây giờ, cậu ta mới nhận ra đó chỉ là tình bạn thân, là sự mang ơn... Chứ trong cậu ta không có tình yêu với họ.
Lạnh! Với mái tóc bạc phơ, bộ râu lưa thưa mấy cọng. Ông ôm cậu thật chặt, hôn lên má cậu.. Rồi cũng trong cái lạnh đó cậu ta đã vô tình gián tiếp để ông rời xã cậu mãi mãi. Mà đến bây giờ cậu cứ trách mình "Nếu hôm đó mình không sửa cái radio cho ông,lấy gì sau những lần đi tiểu đêm, có một lần ông nằm xuống, cụng(chạm) trán vô cái radio định mệnh đó, để rồi sau đó vài ngày nội ra đi...!"
Lạnh...! Giờ chỉ còn ba mẹ ở nhà, có đủ sưởi ấm cho nhau qua mùa đông lạnh giá này, có chịu nỗi cô đơn khi nghĩ về những đứa con lưu lạc ở đất khách quê người để mưu sinh!?

Ảnh minh họa do tác giả cung cấp
5h30' sáng...
Reng...Reng...Reng...
Lạnh! Mở mắt ra, nhìn trần căn phòng trọ, xung quanh là bốn bức tường. Cậu ta thấy cay cay ở mũi, ướt ướt ở khoé mắt! Cậu ta vẫn mơ màng tưởng mình đang nằm trong vòng tay của mẹ!
Lạnh...! Lau đi những giọt nước, vươn vai, hít một hơi thật sâu, thật dài... Đón chào ngày mới, ngày đầu tuần, đầu tháng 12!
Trên chiếc xe đạp, với những vòng quay hơi gấp gáp, cậu ta đến công ty, đến với công việc, đến với vòng quay của cuộc đời!
Chào mày nhé! Tháng mười hai!
- Tuổi Thơ Hồi Ký
Em chào chương trình!
Nếu nói em là fan cuồng của Blog Radio thì cũng không đúng vì rất hiếm khi em thức đến 0h15' để nghe chương trình! Nhưng em chưa bỏ qua một số nào của Blog Radio cả. Em chỉ nghe thôi chưa bao giờ dám gửi. Có thể do em nhút nhát, hay em ích kỷ chỉ muốn nghe mà không muốn chia sẻ. Hôm nay, TP HCM lạnh chương trình à! Và cảm xúc tràn về trong em. Em không phải là người lãng mạn, em làm kỹ thuật viên điện thoại chứ không phải nhà văn. Nhưng em quyết định viết, quyết điịnh gửi, có thể lời văn không hay, câu văn lủng củng, sai chính tả,…nhưng đó là cảm xúc thật của em!
Em mong chương trình sẽ lướt qua một tí tâm sự em được chia sẽ cùng mọi người. Cảm ơn chương trình nhiều!
Là một người con trai, nhưng có rất nhiều số Blog Radio đã làm em khóc!
Mong chương trình sẽ có nhiều người yêu mến, sẽ ngày một chất lượng hơn!
Chào chương trình! Chào tháng mười hai!

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


