Chạm nhẹ vào những ngày nắng hạ
2015-05-07 01:00
Tác giả:
Nắng hạ về cùng nhành ngọc lan nở thơm hương bên hàng phố trầm tư cho dịu êm của ngày trôi trong khẽ khàng. Ánh nắng đã nghiêng mình soi bóng bên thảm lá mướt xanh cùng gió vương trên làn tóc, bờ môi mềm mại. Nơi đây những dan díu của ngày tháng và nắng hạ đã thổi lên má ửng hồng những hồn nhiên, vụng dại. Cơn mưa đầu mùa rớt trên từng mái phố gợi những quạnh vắng, chiếc bóng ai liêu xiêu đổ trên con phố dài gầy vương trên lối hẹn, từng nhịp bước như hất tung một vùng trời của nỗi nhớ da diết.
Nắng đã trải dài trên phố hòa cùng khúc hòa ca bất tận của dàn hợp xướng khi tiếng ve trộn trong hương thơm của nhành ngọc lan như níu những hao gầy, giữa những ngày nắng hạ một bóng hình giữa khung trời đầy cô độc muốn tìm lại dư âm xưa bên mái phố trầm tư đầy gió để trao một ánh mắt thơ ngây như thuở ban đầu. Vì sao con đường dài xa tắp ấy mà hai nửa chia đôi để nắng hạ buông mình đốt cháy cồn cào trong nỗi nhớ. Từng cơn gió vô tình thổi ngang qua góc phố cùng tấm bảng quen thuộc đã từng viết chung những dòng xưa cũ như vẫn còn tươi màu mực mới. Dĩ vãng đã phủ lên một lớp đầy những rong rêu ta đành nương thân gầy mỏng mảnh vào sắc nắng, giơ tay thật khẽ chạm nhẹ vào ngày tháng hạ để ru mình bên ký ức nghiêng đổ, tìm lại cho chính mình chiếc bóng về một cõi xa xôi. Bên hàng cây cội già ta ru niềm hoài vọng gợn lên niềm thao thức gọi tâm hồn trở về lối xưa, tìm lại khoảng lặng an trong tâm giữa những ồn ào tấp nập.

Ngày tháng hạ ở nơi đây vẫn là gió thổi về viễn phố những tự sự xa xăm, từng giọt cà phê đen vẫn nảy lên như vô thường giữa bầu trời biếc xanh lung linh màu nắng. Ngày tháng hạ trôi đi như một loại gia vị mà đôi khi ta lỡ tay làm cho vị đắng trở nên nhiều hơn, vị ngọt bỗng thành xao nhãng, nêm thêm một ít chua cay sao thấy nghẹn ngào khi khoảng hư hao cứ men theo vết thời gian mà tìm về.
Ta ở lại đây mỗi chiều khi hoàng hôn buông mong nắng sưởi ấm những hư hao, những u mê sầu lắng, vệt bụi trầm sẽ thổi bay cùng làn gió cất trên bầu không kia để ta không còn vướng bận những loang lổ thành vệt xước dài. Những giọt nước mắt xin cho ta gửi lại ngày tháng hạ để những tiếc thương, nhung nhớ, luyến lưu sẽ hong khô bên vệt nắng vàng ươm. Hãy cho ta chạm khẽ vào nụ cười giòn tan, hồn nhiên không còn lẩn khuất rồi ngả mình bên những tán lá xanh yên bình.
Cho ta nép dưới vai người đợi bóng nắng tan đi để ngày mai đây ta thênh thang đưa bàn tay vuốt ánh nắng chiều để từng sợi ấm áp ủ môi mềm, hong khô những dang dở trong nỗi niềm. Cho ta chạm khẽ vào tia nắng sớm mai để ta vay mượn chút cảm xúc không u hoài để một mai ta sẽ tìm thấy mùi hương vương đầy nắng, tìm lấy vầng mây trắng nơi cuối chân trời thanh khiết như sương cho bình yên bung tỏa để ta ôm hạnh phúc nồng nàn.
Ta sẽ ở lại để đợi ngọc lan nở buông hương dịu ngọt, ta sẽ tự nối lại những sợi nắng đứt đoạn để tâm khảm an yên, cho nắng hạ rủ rê thêm những mối tơ vương trải lòng vào cõi riêng tư của mình. Ta sẽ đưa tay hứng lấy vòm trời mà uống, thấm cả những dư vị của màu nắng cho an nhiên về một cõi, cho nắng dịu trong ánh hồng của buổi hoàng hôn mà an nhiên.
Ta sẽ ở lại nơi đây để chạm khẽ vào hạ, tháng năm sẽ mỉm cười dành tặng khúc ca vương trên lối đi về cùng hạ óng ánh say trong lòng nắng những vu vơ...
© Linh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.


