Cậu là thanh xuân đẹp nhất của tôi
2023-02-18 01:30
Tác giả:
Vân Anh
blogradio.vn - Mãi sau này tôi mới nhận ra trong tình cảm không có thứ gọi là “chờ bản thân trở nên xuất sắc hơn mới bày tỏ” cái gọi là thời điểm thích hợp chính là ngày mà tôi cảm thấy mình chưa đủ tốt, và trong khoảng thời gian quý giá đó tôi và cậu cùng nhau trở nên xuất sắc hơn.
***
Cậu chuyển vào lớp tôi giữa năm lớp 11, ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu là một chàng trai cao 1m78, suốt ngày cứ nói nói cười cười. Cậu luôn mang đến cho mọi người xung quanh một nguồn năng lượng tích cực, góc nào có cậu là ở đó lại rộn rã tiếng cười. Cậu còn đặc biệt thích chơi bóng rổ, ngày nào đi học cậu cũng đem theo bóng để chơi với mọi người, có lẽ vì thích chơi bóng rổ mà cậu mới cao như vậy. Còn tôi thì trái ngược hoàn toàn, một cô gái rụt rè, nhút nhát, mái tóc lúc nào cũng buộc đuôi ngựa.
Thành tích học tập của tôi trước giờ rất tốt, luôn đứng đầu lớp, vậy mà từ lúc cậu chuyển đến đã cướp mất vị trí đứng đầu của tôi. Trong lớp cậu hay nói chuyện riêng nhưng kết quả học tập lại tốt hơn tôi vì vậy mà tôi rất ghét cậu, tôi luôn nghĩ tại sao bản thân nỗ lực, chăm chỉ như vậy lại không bằng cậu, thậm chí tôi từng nghĩ rằng cậu đã gian lận trong bài kiểm tra.
Ngày có điểm thi cuối kì tôi đã bật khóc vì kết quả không được như mong đợi, cậu đã đến bên cạnh an ủi tôi và từ đó ngày nào cậu cũng tìm đến tôi để học chung. Cũng nhờ vậy mà tôi phát hiện ra cách học của cậu rất hiệu quả. Nhờ có cậu mà thành tích học tập của tôi đã tốt hơn rất nhiều. Tôi từ ghét cậu, dần dần ngưỡng mộ và chả biết từ bao giờ đã thích cậu. Mỗi ngày, được học bài cũng cùng cậu khiến tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Tôi thích cách cậu cau mày khi gặp bài toán khó, thích ánh mắt sáng lấp lánh của cậu khi tìm ra cách giải, thích gương mặt nghiêm túc của cậu khi làm bài,... tôi thích tất cả mọi thứ về cậu.
Thích cậu nhiều đến vậy nhưng tôi lại chẳng dám bày tỏ, tôi luôn cho rằng bản thân không xứng với cậu, luôn tự ti về ngoại hình, về những đốm tàn nhang trên gương mặt. Cậu luôn có thể nổi bật trong đám đông, trong mắt tôi cậu giống như ánh sao trời chói sáng mà tôi mãi mãi không thể chạm tới.
Tôi chôn chặt tình cảm trong mình mình suốt quãng thời gian ấy, cho rằng chờ bản thân trở thành người xuất sắc hơn sẽ bày tỏ với cậu. Thậm chí tôi còn đăng ký thi cùng một trường đại học để có thể ở bên cạnh cậu, nhưng cái ngày mà tôi vui sướng vì có kết quả đỗ đại học cũng là lúc tôi biết tin cậu sắp đi du học.
Sau này, tôi đã biết cách ăn mặc, làm đẹp, giúp ngoại hình trở nên sáng sủa hơn, tôi đã rất sẵn sàng để đạt được mục tiêu của mình. Nhưng cậu và tôi đã không còn là năm 17 tuổi, và nụ cười của cậu ấy mãi mãi được lưu giữ trong bức ảnh tập thể. Những gì còn sót lại chỉ là một gương mặt tươi cười và một cái tên mờ nhạt trong album tốt nghiệp.
Cậu là chàng trai đầu tiên khiến tôi rung động, mang đến cho tôi những cảm xúc chưa từng trải và khó quên nhất. Tình cảm ấy trong sáng, đơn thuần và nhẹ nhàng như những cơn gió. Cậu chính là những gì đẹp nhất, tươi trẻ nhất thời thanh xuân của tôi.
Mãi sau này tôi mới nhận ra trong tình cảm không có thứ gọi là “chờ bản thân trở nên xuất sắc hơn mới bày tỏ” cái gọi là thời điểm thích hợp chính là ngày mà tôi cảm thấy mình chưa đủ tốt, và trong khoảng thời gian quý giá đó tôi và cậu cùng nhau trở nên xuất sắc hơn.
© Vân Anh - blogradio.vn
Xem thêm: Gặp gỡ là định mệnh tan hợp là tùy duyên l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.





