Câu chuyện từ dòng ... status
2009-07-15 14:52
Tác giả:
Blog Việt - Status của cô hôm nay là : “Bạn có thể tiết kiệm tiền của, thời gian, nhưng xin đừng tiết kiệm một nụ cười hay một lời hỏi thăm!”.
1. Cô có thói quen mỗi khi đến văn phòng: Bật ngay máy tính và vào yahoo messeger. Bao giờ cô cũng để nick sáng và treo một câu status. Nhiều người cứ ngỡ cô là một tay nghiền chat lắm. Nhưng không phải, đơn giản vì cô muốn nhìn thấy mọi người, và cũng muốn mọi người nhìn thấy thấy mình, dẫu chỉ là… trên mạng, và cô cũng muốn được chia sẻ tâm trạng. Status của cô hôm nay là: “Bạn có thể tiết kiệm tiền của, thời gian, nhưng xin đừng tiết kiệm một nụ cười hay một lời hỏi thăm!”.
2. 11 giờ 15. Em Dương cùng công ty cô “nhảy” vào chat với cô:
- Chị chuẩn bị xuống ăn cơm chưa ạ?
- Ừ, chị cũng đang định xuống.
- Hôm qua chị nghỉ à?
- Hôm kia chị bị ngã xe máy, chân đau quá nên phải xin nghỉ em ạ!
- Chết, có sao không chị? Thế chị có xuống nhà bếp ăn cơm được không?
- Chị chỉ bị phần mềm, may không vào xương. Em xuống chưa, đợi chị rồi cùng xuống!
- Thôi, chị cứ ngồi nghỉ đi, em và chị Hà, chị Linh xuống lấy cơm trước, tẹo chị cùng mọi người xuống sau cũng được mà!
Cô bỗng thấy vui vui. Vết đau ở chân dường như cũng bớt đau đi phần nào.
3. 14 giờ. Dương lại “nhảy” vào chat với cô:
- Chị ơi! Chị dậy chưa?
- Chị không ngủ được em ạ!
- Ôi, sao thế chị? Chị phải cố gắng ngủ cho khoẻ chứ! Chị sang phòng em ăn bánh mì đi, mấy chị em vừa đi mua ở siêu thị Big C về đấy!
- Chắc chị không sang được đâu, từ lúc ăn cơm xong, chị bị đau bụng quá em ạ!
- Khổ thân chị, vậy khi nào hết đau, chị sang ăn nhé! Em để phần cho!
Nhấp chuột vào ổ D, click vào phần “Music”, cô bật một bản nhạc độc tấu ghi ta vui nhộn. Lâu lắm rồi, cô mới nghe ghi ta, chỉ toàn nghe Cẩm Ly và Bảo Yến - buồn não nề.
![]() |
| Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st) |
4. – Này Cún, trưa nay, con ngồi máy tính của chị Dương làm gì đấy? - Giọng cô Huyền Trang – cùng phòng với cô ( Nửa tháng nay, nghỉ hè nên bé Cún phải "sơ tán" tạm đến cơ quan mẹ. Thỉnh thoảng Cún lại sang chơi với cô).
- Dạ, lúc chị Dương xuống lấy cơm á mẹ?
- Ừ, cả lúc chị ý đi siêu thị nữa.
- À, con ngồi chat với chị Thư ở công ty mẹ đấy mà.
- Con cũng có nick chat à?
- Dạ không ạ! Con chat nhờ nick của chị Dương ạ. Con có xin phép chị Dương mà mẹ.
- Chết, “chat chit” gì linh tinh không đấy con?
- Không mẹ ạ! Con chỉ hỏi thăm chị Thư thôi. Chị ý cần được như vậy mẹ ạ!
Cô tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của mẹ con cô Huyền Trang. Thì ra… trưa nay… không phải Dương mà là Cún.
Cô bỗng thấy cay cay nơi sống mũi. Cô cũng không hiểu cảm giác của mình lúc này nữa. Nhưng cô bỗng cười thầm một mình “Cảm ơn Cún, cảm ơn cô bé 10 tuổi, đã biết tặng cô một nụ cười, một niềm vui!”.
![]() |
| Hình ảnh đại diện tác giả bài viết |
Đêm 02/07/09
- Gửi từ Blogger August – Pink: “Hãy yêu những gì mình có!”
|
Chia sẻ của bạn đọc: Ho ten: Ngố |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.



