Cánh cò lòng mẹ
2018-01-29 01:05
Tác giả:

Vai gầy cõng nắng cõng mưa cuộc đời
Ngọt ngào từng tiếng à ơi
Kẽo cà cánh võng mẹ ngồi mẹ ru
Nằm giữa dòng Cổ Chiên mênh mông, hiền hòa có một cù lao nhỏ. Đó là nơi tôi cất tiếng khóc chào đời, nơi gắn liền với từng ký ức tuổi thơ, nơi luôn dõi theo từng bước chân tôi, lưu giữ những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi dưới mái ấm gia đình và trong vòng tay mẹ.
Tôi không nhớ là bao lâu nữa, nghe kể lại rằng ngày miền Nam còn chưa giải phóng ông bà tôi dắt theo bầy con nhỏ lặn lội về đây khai hoang lập nghiệp. Khi ấy nơi đây chỉ là một vùng đồng hoang cỏ cháy, heo hút vắng người. Bốn bề bạt ngàn một màu xanh của rừng dừa nước và bần nối tiếp nhau. Cuộc sống những năm đầu của người đi khai hoang khó khăn vô kể, bao nhiêu gánh nặng đè lên vai ông, bà tôi.
Mẹ tôi lúc đó mới vừa tám tuổi đã biết trông em và làm hết mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Mỗi ngày nước lớn mẹ mang quần áo ra sông giặt, khi nước cạn thì lộn xuống kênh xúc tép, bắt cua, tối về bên ánh đèn dầu mù mờ mẹ ngồi tập khâu vá áo bên bà. Mười hai tuổi mẹ phơi mình trên những cánh đồng cấy gặt như bao người lớn. Thời buổi “người khôn của khó”, người lũ lượt kéo về ngày càng đông, đất ngày càng ít lại, chỉ mảnh đất của ông không đủ nuôi sống cả nhà nên mỗi ngày sau khi xong việc ở nhà mẹ phải đi làm thuê cho mấy nhà khá giả trong xóm. Ông tôi theo nho giáo ngày xưa nên còn rất nặng về thành kiến “trọng nam khinh nữ”. Ông chỉ cho con trai đi học còn con gái phải làm tất cả mọi việc nhà và chỉ quanh quẩn trong xó bếp. Mẹ học lỏm từ cậu không nhiều nhưng tôi nhớ như in hai chữ “bài làm” mềm mại, ngay ngắn trong vở bài tập lớp hai của tôi mà mẹ viết. Đẹp như chính con người và tâm hồn mẹ vậy.
Năm hai mươi tuổi mẹ về làm dâu một gia đình cuối xóm. Ông nội tôi thời đó là chủ điền lớn đất đai mênh mông nhà đông con cháu. Mẹ thường bảo rằng không biết sức mạnh nào đã giúp mẹ vượt qua những ngày tháng ở nhà chồng. Tôi hay đùa “vì mẹ là siêu nhân” mà không hay biết rằng là do lòng hi sinh của mẹ quá lớn.
Khi mẹ sinh chị hai rồi chị ba, ba mẹ đã có được mảnh đất nhỏ ông cho tuy cuộc sống còn khó khăn nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Rồi tôi ra đời, là con gái thứ ba, tôi sinh ra với sự chào đón hờ hững của ba và nhà nội. Nghe ngoại kể lại rằng ngày ngoại đưa mẹ con tôi về trên chiếc xuồng nhỏ ba chỉ đứng trên cầu lặng lẽ nhìn rồi buông tiếng thở dài. Mẹ ôm tôi vào lòng mà khóc. Năm đó mất mùa đói kém, ba đi làm quần quật cả ngày mà vẫn thiếu ăn. Mẹ chưa tròn tháng đã lội xuống đồng cấy mướn, mò cua bắt ốc về cho lũ con nhỏ nhóc nheo. Mẹ càng ngày càng gầy guộc ốm o, tôi thiếu sữa khóc hoài không dứt, mẹ khuấy nước cơm pha đường thay sữa nuôi tôi vậy mà tôi lớn lên vẫn trắng trẻo, xinh tươi như bao trẻ khác. Mẹ cười nói “con gái biết thân nên không chăm mà tự lớn!”

Khi mối tình đầu tan vỡ, tôi đã khóc rất nhiều. Mười tám tuổi tôi nghĩ tình yêu là tất cả. Mẹ nhẹ nhàng đến bên tôi bảo rằng: “Những gì của con sẽ mãi thuộc về con, nếu khi không phải thì dù con khóc bao nhiêu cũng không thay đổi được. Rồi sẽ có ngày con thấy buồn cười vì những giọt nước mắt hôm nay”.
Khi mối tình thứ hai tan vỡ, tôi không khóc nhiều như trước. Hai mươi tuổi tôi giấu nỗi đau vào tim với một chút hụt hẫng, một chút tổn thương. Nước mắt chảy vào đêm và đôi môi tắt hẳn nụ cười. Mẹ nói với tôi: “Khi người ta bơ vơ giữa thị thành đông đúc, con tim lạc lõng họ nghĩ về con nhưng khi đã quên với nhộn nhịp, ánh đèn họ không còn nhớ về con nữa. Đó không phải là tình yêu. Rồi sẽ có ngày con thấy may mắn vì những giọt nước mắt hôm nay”. Hai mươi tuổi tôi hiểu hơn những gì mẹ nói và mạnh mẽ đi qua kỷ niệm.
Hai mươi lăm tuổi tôi nghe tiếng thở dài của mẹ nhiều hơn “con gái cần một chỗ dựa, có rất nhiều việc con không thể làm nếu chỉ có một mình. Hãy mở lòng thì hạnh phúc mới đến được với con”. Hai mươi lăm tuổi, mẹ vẫn tất bật tìm chỗ dựa cho tôi, còn tôi thì loay hoay trong chuỗi ngày tự do đầy ưu phiền của mẹ. Có khi nhăn nhó mặt mày, khi lại cười xòa như con ngốc khi nghe mẹ nhắc đến anh chàng nào đó.
Ngày mẹ nằm trong phòng cấp cứu, đứa con gái hai mươi bảy tuổi như tôi đã gục xuống khóc òa như đứa trẻ. Cố dặn lòng ngàn lần mạnh mẽ mà vẫn run rẩy không đứng vững trên đôi chân của mình. Như một buổi tối mùa đông mẹ vắng nhà cứ ra đứng trông đầu ngõ. Như một sáng xuân nào để vuột bàn tay ra khỏi tà áo mẹ buổi chợ phiên.
Tôi bỗng thấy mình như một cánh chim, cứ nghĩ bản thân đã đủ cứng cáp, trưởng thành nên cứ cắm đầu bay mãi. Qua bao đại dương bao la, ghé biết bao vùng đất lạ. Kỳ quan hùng vỹ, cảnh vật xinh tươi lấp đầy tâm trí không nhớ nổi một ánh mắt hiền hòa luôn dõi theo và chờ đợi phía sau. Rồi một ngày mỏi gối, chồn chân chợt thèm được ôm ấp, vỗ về như ngày nào bên cánh võng. Thèm bữa cơm quê với cá và rau, thèm được mẹ dắt tay qua con đường làng trơn trợt, thèm ngọn roi khi làm sai, thèm câu cằn nhằn “mãi không chịu lấy chồng cho tôi nhờ”, thèm câu vọng cổ ngọt ngào như ngày bé mẹ ru.
Để chiều nay tôi đứng giữa cù lao, nghe cơn gió lao xao thổi tóc tung bay bất chợt hai tiếng “mẹ ơi!” mà nước mắt nhòa ướt má. Cánh cò đã xa, tôi đứng giữa quê hương mà thấy mình như kẻ lạ. Muốn cất lên lời gọi “Mẹ” sao nghẹn đắng lòng đau…
© Cua đinh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








