Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm xúc những ngày mưa

2014-02-24 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Café Blog - Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau. Vội vàng, ngẩn ngơ, bồi hồi lâu ta chợt nhận ra rằng ta chỉ muốn mưa tắm mát đứa con của trời, trôi đi những lầm lỗi, trôi cả về quá khứ. Vì tình yêu mong manh hay tay ta đã không níu giữ được...


***
1. Mưa bụi

Chiều mưa, từng hạt từng hạt lấm tấm trên những con đường lầy lội vì quá cũ, đã quá nứt nẻ hay không còn ai ngó ngàng đến chúng,  những hàng cỏ xanh cứ phản phất như cầm cự chút hơi thở yếu ớt để ôm lấy, bám chặt vào đất....chúng yêu đất chăng?

Gió ào ạt cuốn đi bụi trần, rung chuyển những mái tôn đã rỉ....xa xa những tà áo trắng chạy vội vào những góc nhà,  mái hiên trú mưa,  mưa vương trên mái tóc lấm lem cả mặt, thế nào mẹ cũng mắng. Đòn roi, đau lắm chứ nhưng không sao, mưa vẫn cứ chạy vội về nhà dù biết sẽ bị mắng. Có chăng đấy là cái ương bướng chỉ có thể là học trò ta mới hiểu.

Nhớ nhỉ! Mưa ! Lạnh thật...ngớ ngẩn có nhiều khi cứ muốn nhảy ra đường chạy lon ton như trẻ con mà nghịch mưa dù ai cũng nói mình "già".

Chạy trong mưa, mưa hôn lên mái tóc, thì thầm vào tai những tiếng "tách" khi một giọt nữa đã nhập vào từng vũng trên đường, trên mái nhà cũng tuôn xuống mãi, lách tách êm tai, mưa mang lại sự ấm áp dù tay tôi đang run lên...

mưa

Đứng bên lề từng dòng xe xuôi ngược, nước văng lên tới đỉnh đầu...nhìn xung quanh không có ai, tôi vẫn đứng đó chờ...

Chờ gì?

Chính tôi cũng không biết.

2. Kí ức mưa

Mưa.

Với nhiều người, đó có thể là kí ức lắng đọng, một tuổi thơ nô đùa rong chơi, chúng như những hạt mưa không thể vươn mãi trên mái tóc của trời. Vu vơ như thi sĩ, những hình ảnh lãng mạn lại hiện ra. Từng đôi tay ấm áp che mưa cho nhau dưới tán cây to, khoảnh khắc nhìn lấm lem, nhoè nhoè mắt nhưng vẫn mỉm cười, cười vì ướt cả hết,  vì chiếc áo quá nhỏ cho hai đứa hay vì cái ấm trong lạnh.

Chiều về con đường lầy ngập nước vắng bóng người, thỉnh thoảng lại vài chiếc ôtô chạy xẹt ngang,  nước đọng vũng, vơi rồi lại đầy, ánh đèn cũng lem luốc dưới những giọt mưa lập loè hết to lại nhỏ. Cả khu xóm ngủ lại cùng những cơn mưa rào.

Đâu đó một người ôm cả trái tim ấm của mình ngồi dưới hàng me rợp lá bay, trông ngóng chờ đợi ai, ngồi trên chiếc ghế đá nhuộm màu nắng hạ đã vào thu. Mùa thu thì lá bay. Gió nhẹ xào xạc đôi lá khô rơi lả tả, hoa như trêu người, bám víu vào tóc, lặng im không nói. Bất giác bỏ lại cành hồng, mặc cho mưa có vương, gió có lộng. Để rồi ai đó chợt mũm mỉm ít lâu đôi chút thì thầm "hạnh phúc" có biết chăng mưa cũng thầm lắng nghe bạn.

Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau. Vội vàng, ngẩn ngơ, bồi hồi lâu ta chợt nhận ra rằng ta chỉ muốn mưa tắm mát đứa con của trời, trôi đi những lầm lỗi, trôi cả về quá khứ. Vì tình yêu mong manh hay tay ta đã không níu giữ được...

cảm xúc mưa

3. Mưa của mẹ

Một ngày nữa mưa rơi.

Rào rào cho con phố bớt inh ỏi tiếng kèn xe, ít đi cái khói bụi, mờ đi những vất vả mưu sống bình thường, quá đỗi bình thường bởi lẽ tôi và bạn đã quá hạnh phúc, hay thấm ướt vai hoà vào vị mặn cuộc sống, thứ mà họ mãi tất bật để rồi mơ, có chăng một ngày mưa trôi đi….“cái nghèo”. Chạy vội trú mưa, nhìn mưa gương mặt mẹ cứ nhăng nhúm lại hằng thành nếp sâu, bà vẫn bảo đó là nét điểm tô thượng đế dành riêng cho mẹ, nhăn mỗi khi con phá phách, vì mưa làm ướt áo, hay quán vắng.Những đêm mưa to cả nhà đành phải ăn hàng ế thay bữa. Mẹ vẫn hay vo tròn cái đầu con mỗi khi con bảo vỡ hay chữ đẹp, dù mẹ chẳng biết nó như thế nào nhưng mẹ biết con mẹ đã rất ngoan.

Góc phố ấy,  xe ngược xuôi, ai còn nhớ một bà hàng rong sớm khuya lội cái ngõ nước ngập chân,thói nhất khi cống nghẹt, bà vẫn lội và…một mình. Ở nhà thì cũng không khác nhiều ngoài đường. Mưa to,  tôi tranh thủ tát nước, tát cho ráo cái sàn gạch cũ để đêm nay mẹ không phải nhường tôi nơi ấm. Chiếc đèn dầu chỉ sáng như nến vẫn chỉ dùng cho tôi và em học mỗi tối. Sáng trăng chén cơm mẹ. Đợi lúc con học, mẹ mới dám lấy chiếc áo cũ vá vém vài mũi chỉ lệch ngoài nhân chiếc đèn dầu. Đường vá chênh vênh dưới bàn tay thô ráp ấy tôi thấy nó đẹp hơn tranh vẽ.

Mưa ơi đừng rơi, đừng vươn ướt áo mẹ, mục mũi chỉ yêu thương.


•    Gửi từ Huy Bùi



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top