Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cám ơn cô đã lựa chọn sự nghiệp trồng người

2013-11-20 08:12

Tác giả:


Từ ngày ra trường, con nhận ra được rất nhiều điều. Lúc ấy, con chợt thèm được ôm cô mà khóc như một đứa trẻ. Con muốn nghe cô khuyên nhủ, muốn được cô lắng nghe, muốn được thấy cô im lặng nhưng chính sự im lặng đó sẽ là động lực để con bước tiếp trên con đường của mình.

***
Thư gửi cô!

Vậy là một mùa 20.11 nữa lại về. Còn nhớ ngày này của những năm trước, con bận rộn với những công tác, phong trào chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam. Cứ vào đầu tháng 11 là con cảm thấy có một cảm giác thật lạ, thật bồi hồi, thật nôn nao. Năm nay cũng thế! Cũng là nôn nao, cũng là bồi hồi nhưng chẳng còn như ngày ấy nữa. Nó xen lẫn một chút bâng khuâng, một chút tiếc nuối…cả một chút hoài niệm…
Xoay đi xoay lại, bây giờ con đã là một Cựu học sinh. Cái từ “Cựu” học sinh ấy, nghe nó có vẻ gì ấy thật lớn lao nhưng cũng thật man mác buồn. “Cựu “ – là một điều đã cũ, mà đã cũ thì dù có quay lại bao nhiêu lần cũng chẳng thể có cảm xúc trọn vẹn như con đã từng được trải qua. Con thèm được quay về học ở trường mình…dù chỉ một buổi, à không, một tiết thôi. Con ước gì được mặc bộ đồng phục mà ngày xưa con đã từng rất tự hào để mặc nó đi hết mọi ngóc ngách trong thành phố, con thèm được cãi nhau với bạn bè, con thèm được thầy cô trả bài, con thèm những đêm thức khuya trằn trọc vì “ Sáng mai có bài kiểm tra”, con thèm được cô la, cô rầy, thèm được cả những khi cô giận con khi con làm sai. Con thèm được trở về là một học sinh phổ thông.

20.11


Cứ mỗi năm đến ngày 20.11, con đều nhớ đến lần đầu tiên con viết bài viết tặng cô – và lần đầu tiên bài viết con viết được giải I. Cô biết không, con tự hào về điều ấy đến nỗi, sau này dù đã qua lâu rồi, con vẫn luôn miệng kể về chuyện ấy không biết bao nhiêu lần với bạn bè, với đàn em, với cả những đứa bạn trên Đại học con vừa quen. Con luôn nhớ như in cái phút giây con bước lên từng bậc thang để đứng trên sân khấu lớn của trường, để đứng trước cả trăm thầy cô, cả ngàn học sinh, con đọc lên những cảm xúc mà con, mà cả lớp đã dành cho cô, mà con đã gửi gắm trong từng nét chữ của mình trong những trang giấy ấy.

Đối với con, đó là thứ quý giá nhất, là thành tích đáng giá nhất trong tất cả những gì con nhận được trong suốt những năm học phổ thông. Có người hỏi con sao bài viết của con có thể đoạt giải vậy ? Con không biết ý người ta có nghĩa là gì, có thể họ thắc mắc khi bài viết của 1 đứa ban A lại vượt qua rất nhiều bạn Chuyên Văn khác, thế nhưng con chỉ trả lời: “Vì bài viết đó là viết cho cô”. Đúng vậy, con đã từng dự thi rất nhiều phong trào viết bài viết cảm xúc, nhưng chỉ có những bài viết nào viết tặng cô thì mới đủ cảm xúc để lay động người khác.

Từ ngày ra trường, con nhận ra được rất nhiều điều. Lúc ấy, con chợt thèm được ôm cô mà khóc như một đứa trẻ. Con muốn nghe cô khuyên nhủ, muốn được cô lắng nghe, muốn được thấy cô im lặng nhưng chính sự im lặng đó sẽ là động lực để con bước tiếp trên con đường của mình. Cô ơi, từ những ngày còn học cho đến tận giờ phút này, con nghĩ con chưa bao giờ sai khi nói rất nhiều lần rằng: Cô là người thương con nhất.

Cám ơn cô vì đã chọn sự nghiệp trồng người này, để ngày ngày đứng trên bục giảng dạy dỗ chúng con.

Cám ơn cô vì luôn ở bên cạnh con bất cứ lúc nào con cần.

Cám ơn cô vì yêu thương con vì chính con người thật của con.

Cám ơn cô vì đã chỉ cho con thấy những khuyết điểm, những sai phạm của mình.

Cám ơn cô vì đã giúp con có cái nhìn vị tha hơn với những người không tốt với con, để con cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Cám ơn cô vì lúc nào cũng quan tâm, lo lắng cho con.

Cám ơn cô vì luôn nhớ đến ngày sinh nhật con, cám ơn cô vì đã thức khuya tự làm món quà sinh nhật cho con.

Cám ơn cô vì luôn là một chỗ dựa những khi con thấy mệt mỏi.

Cám ơn cô vì luôn là người sẵn sàng bỏ ra hàng giờ đồng hồ nghe con than vãn những chuyện con bất mãn…dù nó vụn vặt đến đâu đi chăng nữa, cô vẫn luôn lắng nghe hết.

Cám ơn cô vì những kĩ năng sống cô đã dạy cho con.

Cám ơn cô vì những gì cô truyền đạt cho chúng con không chỉ gói gọn trong một vài giờ, một vài năm học rồi lãng quên khi thời gian trôi qua. Nó vẫn theo con đến tận lúc này, con vẫn nhớ từng lời cô dạy và nó đã giúp cho con rất nhiều.

Cám ơn cô vì luôn tin con, vì luôn bảo vệ con.

Cám ơn cô vì đã cho con những kỉ niệm thật đẹp của 3 năm cấp III, cho con những ấn tượng thật đẹp về nghề Nhà giáo, cho con một mục tiêu để con phấn đấu.

Cám ơn cô!


cảm ơn cô

Đôi lúc với con, cô thật nghiêm khắc, cũng có lúc cô hồn nhiên như đứa trẻ. Con thương cô vì chưa bao giờ con nghe cô khen con, con thương cô vì lúc nào con bệnh cô cũng nói là con giả vờ nhưng rồi lúc không có ai thì lại hỏi thăm con, con thương cô vì những lúc giành chơi máy tính với con như trẻ con, con thương cô vì luôn reply tin nhắn của con dù nội dung của nó có ngớ ngẩn đến mức nào đi nữa, con thương cô vì những khi cô chở con đi học, con thương cô vì chưa bao giờ cô bắt con phải lựa chọn, con thương cô vì lúc nào cô cũng mang lại cho con cảm giác được chở che. Con thương cô vì cô tốt với con là vì cô thương con chứ không vì một mục đích gì khác. Con thương cô, thế thôi!

Ngày 20.11 năm nay, con cũng viết một bài viết tặng cô, thế nhưng không còn được gởi lên cho trường nữa. Bây giờ bước lên một môi trường mới, việc học hành, làm thêm cũng bận rộn hơn hẳn khiến con đôi lúc không còn thời gian để hỏi thăm cô. Cô đừng buồn nhé. Vì con nghĩ chân tình sẽ hơn hẳn những cuộc điện thoại hay những lời hỏi thăm xã giao, và mỗi năm vào ngày 20.11 thế này, con sẽ lại viết cho cô một bức thư.

Con biết cô chắc chắn sẽ có một ngày 20.11 thật vui, vì cô được rất nhiều học trò yêu thương, nên con mong mỗi ngày của cô, ngày nào cũng sẽ như ngày 20.11.

Cô ơi, 20.11 con sẽ về thăm cô.

•    Gửi từ Phan Anh Nguyen <lithungoan@>




Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top