Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bức tranh thêu rìa xám tro (Phần 2)

2016-01-20 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - “Duyên số, xin hãy đưa những người yêu nhau quay về bên nhau.”

(Xin mời xem phần 1 tại đây)

***

Tôi hoàn thành bức tranh thêu đúng tròn một tháng rưỡi kể từ ngày được giao việc. Cất thành quả vào túi xách, tôi đến nhà Ngọc Yến. Hôm nay, căn nhà sang trọng ấy có hơi đổi khác.


Một màu trắng u uất hiện lên trong đôi mắt tôi. Trước cổng nhà dựng bạt. Người người đầu quấn khăn trắng, khóc lóc sụt sùi thê thiết. Tiền kèn đám ma như nện vào tai tôi, đau nhức. Tôi túm lấy một người, vội vã hỏi:

- Ở đây có chuyện gì vậy?

- Nhìn thế này mà không biết à? – Người đàn ông đó gắt gỏng. – Chủ nhà này bị trượt chân ngã cầu thang, mất đêm qua.

Như có một dòng điện xẹt qua người, đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Mới hôm trước, Ngọc Yến còn nói chuyện với tôi. Mới hôm trước…

Ngôi nhà sơn trắng, mọi thứ đều màu trắng. Màu trắng lạnh lẽo, tang thương.

Tôi cũng không nhớ nổi là lúc đó mình về nhà như thế nào nữa. Hình như là đi bộ về, với cái đầu mơ hồ chẳng biết đang là thực hay mơ.

Nhìn lại bức tranh thêu mà bản thân đã bỏ biết bao công sức, cổ họng tôi bỗng dưng nghèn nghẹn. Tôi thêu hình ảnh hai người đang ôm lấy nhau, nhưng mặt nước hồ bên cạnh lại phản chiếu hình ảnh hai người quay lưng, bước ra xa dần.

Bức tranh thêu rìa xám tro

Đó chính là thứ tình yêu không vĩnh cửu trong mắt Ngọc Yến. Ngày hôm nay yêu thương, ngày mai lại rời xa. Chỉ có bông hoa nhị đỏ cánh xám là vẫn không hề thay đổi.

Ngọc Yến cuối cùng vẫn không thể nhìn thấy bức tranh thêu rìa xám tro ấy. Cũng như việc cô không thể nhìn thấy minh chứng của tình yêu ngắn hạn mà bản thân luôn khẳng định.

Điều gì đó thôi thúc tôi ra ngoài sân, đốt tấm vải ấy đi. Nhìn bức tranh thêu tỉ mẩn dần hoá thành tro tàn, tôi trầm ngâm.

***

Mùa đông dần qua đi. Đông năm nay ngắn, vừa sang tháng một dương lịch mà thời tiết đã ấm dần lên. Chỉ còn vài cơn gió se se lướt qua da, ngòn ngọt khí trời thoáng đãng. Trên đường đi mua kim chỉ, tôi tình cờ đi qua nhà Ngọc Yến. Một chiếc xe tải lớn đỗ trước cửa nhà. Tôi nhận ra đó là xe tải của công ty vận chuyển nào đó. Hai người một nam một nữ đang chỉ đạo cho nhân viên khuân đồ vào nhà. Một đứa nhóc xinh xắn, chừng sáu, bảy tuổi vừa nhảy nhót trong sân, vừa reo hò có nhà mới.

Theo tôi được biết về Ngọc Yến thì ngoài bà nội và người chồng cũ ra, cô ấy không có ai thân thiết nữa. Gia đình này chắc là mới mua lại căn nhà này, tôi chẳng rõ ai đã bán nó sau khi Yến qua đời.

Tôi định đi tiếp thì chợt thấy chiếc hộp gỗ lăn lóc ngoài hè đường. Cúi người nhặt, rồi lau sạch món đồ mà Ngọc Yến trân trọng nhất. Bên trong vẫn là mớ giấy lẫn lộn với ảnh cưới. Ánh mắt tôi lướt qua một tờ giấy viết ba chữ: Hoàng Quốc Phong.

Cái tên này, nếu tôi không nhầm thì đó là tên người chồng cũ của Ngọc Yến. Trên tờ giấy cũng có ghi cả địa chỉ nhà người này.

Bọn bạn vẫn thường nói tôi thích lo chuyện bao đồng, quả đúng thế thật! Ngọc Yến biết địa chỉ mà bao năm không đến, cái đứa như tôi vừa mới nhìn thấy địa chỉ nhà chồng cũ của khách hàng liền vội đi tìm. Tìm thì tìm, đến thì đến, nhưng tôi lại chẳng biết đến để làm gì. Để báo cho anh ta tin Yến mất, sau đó mắng mỏ chửi bới anh ta?

Bức tranh thêu rìa xám tro

Suy cho cùng thì lí trí vẫn không thể ngăn cản được hành động bộc phát. Tôi bấm chuông. Ra mở cửa là một người đeo kính, tầm năm mươi tuổi. Tôi tự giới thiệu bản thân là bạn của vợ cũ Quốc Phong.

Một cái lí do cũng phân nửa là thật.

- À, thì ra là bạn của Ngọc Yến à? – Bác ấy cười xởi lởi. – Vào nhà đi.

Với thái độ niềm nở này, tôi đoán quan hệ giữa Ngọc Yến và người này khá tốt.

- Bác là mẹ của Quốc Phong. – Bác mỉm cười. – Cái Yến nhờ cháu đến thăm thằng Phong à?

Tôi gật đầu, vì không nghĩ được lí do nào hay hơn thế. Nụ cười trên môi bác bỗng tắt ngấm. Bác thở dài sườn sượt, ánh mắt trầm đục như đang hoài niệm.

- Tiếc là thằng Phong đã mất được bốn năm rồi…

Hai mắt tôi trợn tròn, vẻ mặt ngu ngơ không hiểu. Thấy bộ dạng mù mờ của tôi, mẹ Phong bèn kể lại mọi chuyện cho tôi, cốt yếu là muốn tôi về nói lại với Ngọc Yến.

Quốc Phong bị ung thư phổi. Khi sức khoẻ còn chưa giảm sút, anh ta nói với Ngọc Yến mình có người tình khác, quyết định li dị để giấu cô về bệnh tình của anh. Sau đó anh rời khỏi căn nhà riêng của hai vợ chồng, về nhà mẹ đẻ. Sống được hơn một năm sau thì qua đời.

Một câu chuyện bi đát, chẳng khác gì trên phim Hàn Quốc nhưng lại có thực. Nghe xong, hai mắt tôi ướt nước, chẳng biết nói thêm lời nào. Mẹ Phong cố gắng ổn định tinh thần, hỏi chuyện tôi:

- Thế bây giờ cái Yến nó sống tốt chứ? Cưới thêm ai chưa? Ngày trước thằng Phong bỏ nó đi là muốn nó yêu người khác, có một tấm chồng có thể chăm sóc nó cả cuộc đời này.

Lời mà người phụ nữ đối diện nói, tôi chẳng còn để ý đến nữa. Tôi đang mải nghĩ về Yến, về Phong, về cuộc tình trắc trở của hai người họ. Bọn họ giờ sống ở cùng một thế giới. Ngọc Yến chắc đã buông bỏ nỗi đau, tin tưởng vào tình yêu rồi nhỉ? Có Phong ở bên, cô ấy chẳng cần ôm khư khư phiền muộn trong lòng nữa.

Cũng giống như bức tranh thêu rìa xám tro ấy, hai người bọn họ đã quyết định buông tay đối phương. Bởi vì Trái đất hình cầu, nên tôi nghĩ họ sẽ có cơ hội gặp lại.

“Duyên số, xin hãy đưa những người yêu nhau quay về bên nhau.”


© Quỳnh Anh – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top