Bức tranh thêu rìa xám tro (Phần 1)
2016-01-19 01:08
Tác giả:
blogradio.vn - Ai chẳng biết, mưa rơi, hãy để mưa gột sạch kí ức bụi bặm. Nhưng có mấy ai làm được như thế? Mưa có lẽ chỉ càng làm cho kí ức trở nên nhoe nhoét, lan rộng ra mà thôi.
Hôm nay vừa bước chân vào xưởng may, sếp tổng đã gọi đến. Ông nói là có vụ làm ăn giao cho tôi. Khách hàng là một người phụ nữ độc thân trẻ, tuổi gần ba mươi. Ông ta cứ nhắc đi nhắc lại mãi đây là khách hàng cực kì quan trọng. Những yêu cầu của cô ấy đều phải được đáp ứng một cách tốt nhất.
Tôi gật đầu lấy lệ, chứ không nuốt nổi mấy lời lảm nhảm liên hồi của sếp. Ai mà chẳng biết làm hài lòng khách hàng là việc bắt buộc của nhân viên chứ! Ông càng nói, chỉ càng khiến tôi thêm áp lực mà thôi.
Sau khi tốt bụng đưa sếp tổng một cốc nước lọc, rồi đi tìm nhà của vị khách theo địa chỉ cho sẵn.
Ngẩng đầu lên nhìn ngôi nhà rộng lớn chẳng khác gì biệt thự trước mắt.
Tôi chỉnh lại trang phục rồi ấn chuông. Người ra mở cửa là một phụ nữ đẹp. Mái tóc được búi cao, làn da mịn màng. Cô ấy mặc chiếc váy suông dài đến đầu gối tôn lên dáng người thon thả. Tôi mỉm cười lịch sự:
- Xin chào quý khách. Tôi là người đại diện cho xưởng may An Mỹ.
- Chào cô. Tôi tên là Ngọc Yến. Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ với nhau.
Ngọc Yến dẫn tôi vào nhà rồi pha cho tôi tách trà nóng.
Tôi bắt đầu luôn công việc. Nhìn nét mặt gượng gạo của Yến, tôi lúng túng.
- À. – Cô đáp. – Tôi muốn nhờ thêu giúp một bức tranh trên vải.
Tôi lén lút lau mồ hôi trên trán. Tưởng cái gì khó khăn, chứ thêu tranh đúng thuộc sở trường của tôi rồi. Có lẽ chính vì lí do này mà sếp tổng đã giao việc này cho tôi. Tôi vừa hỏi vừa lấy sổ tay trong túi xách ra để ghi thêm thông tin.
- Vậy, bức tranh mà quý khách cần thêu có nội dung như thế nào?
- Bức tranh về cuộc đời tôi.

Năm mười tuổi, bố mẹ sang định cư ở nước ngoài. Chỉ còn Ngọc Yến và bà nội ở lại Việt Nam.
Năm mười hai mươi tuổi, thích một anh chàng cùng trường Đại học. Hai người yêu nhau ba năm, đợi đến ra trường rồi sẽ kết hôn. Thế nhưng trong những ngày cô bận rộn cho những bộ hồ sơ xin việc thì anh ấy đã có người yêu mới. Và họ chia tay.
Năm hai mươi lăm tuổi, anh chàng đồng nghiệp ngỏ lời cầu hôn cô. Nhận lời, hai người kết hôn. Những ngày tháng hạnh phúc ngọt ngào dần qua nhanh. Khi anh ấy có người khác, họ ly hôn trong lặng lẽ.
Đấy chính là cuộc đời khách hàng của tôi.
Tôi đẩy xe qua quầy vải vóc. Trên kệ bày hàng loạt các loại vải với đủ màu sắc khác nhau. Ngọc Yến chọn ngay lấy một cuộn vải màu xám. Tôi chạm tay vào vải, thấy lạnh ngắt. Màu xám tro buồn tẻ.
- Chúng ta không thể chọn màu xám được. Màu này khó thêu đẹp lắm. – Tôi nói.
Cô thất vọng đặt cuộn vải về vị trí cũ.
Cuối cùng, Yến cũng chọn được vải ưng ý – là cuộn vải trắng có rìa in hoa văn màu xám tro.
- Tôi không có hình vẽ cụ thể. Cô muốn thêu thế nào cũng được. Làm sao để khi tôi nhìn vào bức tranh đó thấy được rằng trên đời này không bao giờ có thứ tình yêu vĩnh cửu.
Trước giọng nói dứt khoát của Ngọc Yến, tôi cảm thấy cổ họng mình tắc nghẹn.
Tôi được gia hạn hai tháng để hoàn thành bức tranh thêu. Ôm cuộn vải trong tay, tôi khe khẽ thở dài. Giữa bốn bức tường lạnh lẽo, tôi cười khan, miết nhẹ vào phần in hoa văn xám.
Cô ấy thích màu xám tro đến thế sao?

Thời tiết chuyển đông. Gió trời giá lạnh. Bầu trời xám ngoét với những tảng mây trắng di chuyển chậm chạp. Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, rồi lại cúi đầu nhìn bức tranh thêu trong tay mình. Cùng là màu xám, nhưng sắc xám in hằn trong trái tim người phụ nữ ấy còn buồn bã hơn nhiều.
Giữa những đường chỉ màu đứt đoạn, cô ấy khó có thể nhận ra tôi đang thêu hình gì. Ánh mắt phảng phất buồn của Yến ghim chặt vào bức tranh rìa xám.
Ngọc Yến đặt xuống bàn hai tách cà phê sữa. Mùi cà phê nồng đậm lan khắp căn phòng. Cô ngồi xuống bên cạnh, chăm chú nhìn tôi thêu.
- Cô có thể kể cho tôi nghe một chút ít về cuộc sống của cô chứ? – Ngọc Yến nói.
- Cuộc sống của tôi cũng chẳng có gì đáng kế đến. – Tôi vừa thêu vừa đáp. – Bố mẹ mất vì tai nạn lao động từ hồi nhỏ. Sống với gia đình người chú cho đến khi học xong đại học.
Cô ngại ngùng đưa tách cà phê lên môi, gượng gạo nói:
- Xin lỗi. Đáng lẽ tôi không nên nhắc đến…
- Không sao đâu. Chuyện cũ trôi qua, tôi cũng không để tâm mấy.
Bầu không khí lặng lẽ trùm lên hai người chúng tôi. Tôi tập trung vào việc thêu tranh, còn Ngọc Yến lơ đãng ngắm cảnh qua ô cửa sổ.
Lúc tôi ngẩng đầu lên mới phát hiện trời mưa từ khi nào. Mưa nhỏ rả rích không gây nên tiếng động. Lớp kính cửa sổ loang loáng nước.
- Tôi rất thích mưa. – Yến nói. – Ngày trước, mỗi khi trời mưa, anh luôn pha cho tôi một cốc cà phê sữa ấm nóng. Rồi hai người ngồi tựa vai nhau trên sofa, cùng xem một chương trình giải trí. Nhưng giờ đây, người không còn, cà phê đành phải tự pha.
Hương cà phê đậm đà vẫn nồng nồng cánh mũi.
Ai chẳng biết, mưa rơi, hãy để mưa gột sạch kí ức bụi bặm. Nhưng có mấy ai làm được như thế? Mưa có lẽ chỉ càng làm cho kí ức trở nên nhoe nhoét, lan rộng ra mà thôi.
Đồng hồ chỉ mười một giờ trưa. Tôi thu dọn kim chỉ để chuẩn bị ra về. Lúc cuộn tấm vải lại, tôi thấy bên góc phía trên – nơi in bông hoa màu xám to nhất hơi ươn ướt. Cửa sổ đóng, không thể hắt nước vào được. Đây cũng chẳng phải màu cà phê. Tôi có hơi hoài nghi không biết là nước gì, nhưng cũng chẳng để ý thêm nữa.

Mấy ngày sau mưa liên tiếp.
Cứ mưa mãi. Tưởng chừng như mưa không bao giờ ngưng.
Thi thoảng, giữa tiếng mưa tí tách, lại nghe thấy tiếng rong của cà phê dạo đi ngang qua con phố nhỏ: “Cà phê đen, cà phê sữa,…tất cả đều mười nghìn!”
Sang đến ngày chủ nhật, Ngọc Yến hẹn tôi đến nhà cô ấy.
Ngôi nhà ba tầng sơn trắng vẫn không khác gì lần trước tôi đến. Vẫn là khoảnh sân rộng rãi mọc đầy cỏ dại, vẫn là những căn phòng trống hoác thông với nhau. Ngọc Yến ngồi ở sofa phòng khách. Trước mặt cô không đặt hai tách cà phê như mọi lần, mà là một chiếc hộp nhỏ phủ đầy bụi.
Ngọc Yến mở chiếc hộp ra. Bên trong có rất nhiều mẩu giấy với những nét chữ viết vội ngoằn ngoèo. Phía dưới đống giấy lộn xộn đó là một xấp ảnh được bọc plastic cẩn thận. Tôi ngạc nhiên nhìn. Là ảnh cưới!
Nhìn người phụ nữ ôm bó hoa cưới với nụ cười gượng gạo, tôi thấy Ngọc Yến mấy năm trước chẳng khác gì bây giờ.
- Lúc ấy tôi vẫn đang đau buồn vì một mối tình học trò xưa cũ. Anh ấy đã đến bên tôi một cách lặng lẽ, âm thầm yêu thương tôi. Và rồi, anh ấy đã rời đi một cách lặng lẽ.
Tôi vẫn tiếp tục thêu, nhưng những ngón tay có phần chệch đi một chút. Ngọc Yến lại nói tiếp:
- Giá như anh ấy bỏ đi trước khi tôi yêu anh ấy thì tốt biết bao. Đời tôi chỉ có hai mối tình: một tình đầu và một tình cuối. Tôi sẽ không yêu ai nữa, bởi tôi đã mất niềm tin vào tình yêu rồi!
Giọng nói quả quyết của cô khiến tôi ngẩn người. Mũi kim đâm sượt qua ngón tay, một giọt máu đỏ rơi xuống tấm vải trắng. Tôi hoảng hốt định lau đi nhưng bị Yến ngăn lại. Cô ấy cười bảo:
- Đừng lau đi, nhoe ra thì bẩn lắm. Hay là thêu thêm cái gì vào đó đi.
Thế là theo ý kiến của khách hàng, tôi thêu thêm một bông hoa có nhị đỏ và cánh màu xám, trông đến là kì lạ.
Tôi hoàn thành bức tranh đúng tròn một tháng rưỡi kể từ ngày được giao việc. Cất thành quả vào túi, tôi đến nhà Ngọc Yến. Hôm nay căn nhà trắng sang trọng ấy có hơi đổi khác.
Tôi vội hỏi:
- Có chuyện gì ở đây vậy?
[... còn nữa]
© Quỳnh Anh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'


