Bức thư mẹ gửi con gái nhỏ
2017-06-06 01:05
Tác giả:
Con gái yêu của Mẹ!
Khi mẹ viết những dòng này, con gái của mẹ chỉ là một hình hài bé nhỏ mẹ đang mang trong người. Con biết không, hôm nay ba mẹ vừa biết được con là con gái đấy! Con sẽ không hiểu được niềm hạnh phúc của mẹ như thế nào đâu, có con gái đầu lòng là niềm mơ ước từ lâu của mẹ và ba con cũng thế, dù không nói ra nhưng mẹ cũng đọc được niềm hạnh phúc khôn xiết ấy trong mắt ba con! Mẹ cứ ngắm mãi tấm giấy siêu âm, con gái của mẹ có đôi má phúng phính, cái miệng xinh xinh, cái mũi cao cao, nhìn yêu không chịu được. Mẹ thì nói nhìn con giống ba, Ba thì cứ cãi nói con giống mẹ, giống ai thì đợi một, hai tháng nữa rồi sẽ biết con gái nhé!
À mà quên, để mẹ kể về "thiên tình sử" của ba và mẹ cho con nghe nhé! Ba và bẹ yêu nhau từ khi cả hai cùng học lớp mười hai, yêu hơi sớm con nhỉ? Lúc ấy, ba đang bồi dưỡng học sinh giỏi môn Toán còn mthì bồi dưỡng môn Văn. Văn lãng mạn, Toán khô khan thì có bao giờ hòa hợp? Nhưng không hiểu sao ba mẹ đã yêu nhau. Tình yêu của ba mẹ nhẹ nhàng, không có bất cứ khó khăn gì ngoại trừ việc hai năm yêu xa do mẹ phải đi học xa.
Tình yêu ngọt ngào ấy đã có một "happy ending" khi ba và mẹ hai mươi sáu tuổi. Lúc chưa kết hôn, ba mẹ đã lên một kết hoạch của một cặp vợ chồng son. Nào là kiếm thật nhiều tiền, đi du lịch thật nhiều nơi, mua nhà lớn, xe sang... rồi mới nghĩ đến chuyện có em bé. Nhưng khi bước vào cuộc sống hôn nhân, có một điều gì đó thật kỳ diệu đã thôi thúc ba mẹ, thèm được nghe tiếng cười, tiếng khóc trẻ thơ ngay trong chính ngôi nhà nhỏ của mình.

Ba tháng sau khi cưới, con đã đến thật! Không thể diễn tả được niềm hạnh phúc của ba và mẹ lúc đó! Ba hay xoa bụng mẹ và nói với con rằng: "Ba đang rất hạnh phúc vì được sống với một "thiên thần lớn" và sắp có thêm một "thiên thần nhỏ!", Ba gọi hai mẹ con mình là thiên thần đấy bé ạ, ba đúng là dễ thương phải không con! Bé yêu ơi! Cảm ơn con đã đến bên ba mẹ! Ba mẹ yêu con nhiều lắm!
Khi con bi bô tập nói, tiếng đầu tiên mẹ muốn con nói là "Ba" vì mẹ muốn con xem ba là "thần tượng" đầu tiên và lớn nhất của con. Con sẽ thừa hưởng tính cách quyết đoán và mạnh mẽ từ ba. Sau này con sẽ là một cô gái cá tính và mạnh mẽ. Mẹ đã tưởng tượng ra niềm hạnh phúc của ba khi con gái gọi "Ba ơi!".
Khi con chập chững tập đi, mẹ sẽ để con tự đi một mình. Rất nhiều ông bố, bà mẹ luôn luôn dìu dắt con của họ tập đi, họ sợ con của họ sẽ bị té đau. Nhưng mẹ thì khác, mẹ luôn muốn con phải tự đi một mình, khi con ngã con sẽ tự đứng lên trên chính đôi chân của con. Cuộc sống sau này của con đâu chỉ trải đầy hoa hồng mà luôn có những khó khăn, thử thách. Mẹ hy vọng rắng khi gặp khó khăn, con gái của ba mẹ sẽ không gục ngã mà sẽ tự đứng lên biến những khó khăn thành cơ hội để bước tiếp con nhé! Cố gắng lên con yêu! Ba mẹ tin con sẽ làm được!
Khi con lên ba, ba mẹ sẽ cho con đi nhà trẻ. Ba mẹ muốn con sớm hòa nhập với môi trường mới. Ở nhà trẻ, con sẽ cùng học, cùng chơi với các cô và các bạn. Con sẽ học được nhiều điều mới, điều hay mà những điều đó nếu chỉ quanh quẩn ở nhà con sẽ không bao giờ học được. Nhiều hơn nữa, ba mẹ muốn con sẽ dễ dàng tự lập. Sau này, con sẽ dễ dàng hòa nhập với cuộc sống mới mẻ, rộng lớn của con. Nhưng con yên tâm, ba mẹ sẽ luôn luôn ở bên con, ủng hộ con, tự tin lên con nhé!
Khi con lên năm, mẹ sẽ dạy con vài câu giao tiếp Tiếng Anh đơn giản. Với cuộc sống của con sau này, sẽ dễ dàng hơn cho con khi con có thể dùng được nhiều ngôn ngữ. Ba mẹ muốn cuộc sống của con không chỉ giới hạn ở một nơi nhất định mà con sẽ khám phá nhiều nơi, nhiều địa phương để con mở mang tầm hiểu biết của mình.
Khi con lên sáu, đây là một bước ngoặc quan trọng đầu tiên trong cuộc đời con, con vào lớp Một. Ngày đầu tiên con đi học, ba mẹ sẽ cùng nắm tay con dẫn con đến trường, và rồi con sẽ tự mình đi vào lớp.
Cũng trong năm nay, ba mẹ sẽ cho con có thêm một cậu em trai. Ba mẹ không muốn con có em sớm quá vì lúc đó con còn quá nhỏ vì sợ rằng con sẽ không hiểu được mà tủi thân. Nhưng con hãy nhớ một điều rằng ba mẹ yêu con nhiều như ba mẹ yêu em trai con vậy!

Khi con mười hai tuổi, con gái yêu của ba mẹ lúc này đã trở thành một cô bé dễ thương, dịu dàng, biết quan tâm đến người khác. Con biết giúp đỡ mẹ công việc nhà, biết kể chuyện cho em trai nghe. Nhìn hai chị em quấn quýt bên nhau, ba mẹ thật sự viên mãn với những gì ba mẹ có.
Khi con mười sáu tuổi, con đã trở thành một thiếu nữ thật sự. Có thể con sẽ có những rung động đầu đời với một bạn khác giới nào đó. Ba mẹ không ngăn cấm con, nhưng con chỉ nên giữ những rung động đầu đời ấy ở một mức độ tình cảm trong sáng giữa các con. Hãy để nó là một kỷ niệm đẹp mỗi khi con nhớ về tuổi học trò khi con đã trưởng thành. Vì ở độ tuổi này của con, việc quan trọng nhất vẫn là việc học con nhé!
Khi con mười tám tuổi, một bước ngoặt quan trọng nữa của cuộc đời con, con thi đại học. Ba mẹ sẽ không bắt buộc con phải theo bất cứ ngành nghề nào, ba mẹ luôn tin tưởng và ủng hộ vào quyết định của con. Dù có chọn bất cứ nghề gì đi nữa, con cũng nên nhớ là phải hết mình với đam mê con nhé! Ngày còn bé, mẹ đã mơ ước được trở thành một nhà văn nhưng vì nhiều lý do mẹ đã chọn nghề giáo nhưng mẹ vẫn cháy bỏng niềm đam mê với văn chương và mẹ đã thành công! Dám theo đuổi đam mê thành công sẽ đến với con, con gái ạ!
Đó là chuyện của tương lai, hiện tại bây giờ con gái của ba mẹ vẫn đang nằm ngoan trong bụng mẹ. Khép lại quyển tập, mẹ quay sang nhìn ba, ba đang ngủ rất ngon con ạ! Khẽ nằm xuống cạnh ba, mẹ nhắm mắt tưởng tượng ra gương mặt phúng phính đáng yêu của con! Chỉ còn một, hai tháng nữa thôi chúng ta sẽ gặp nhau! Bé yêu ơi, ba mẹ đang mong con!
© Phạm Thị Yên Đang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






